- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,176,359

Đi / Dành Dụm

26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 4624)
Đi

Những hàng cây lập lờ bồng bênh. Đôi ba căn nhà hư ảo, ma quái rải rác trong bóng tối ngai ngái. Trăng đứng giữa trời, tròn vạnh nhưng không toả rạng. Chỉ một ánh trăng duy nhất chiếu thẳng xuống đất làm thành con đường vàng nhạt, mỏng, sắc, vẩn những hạt bụi li ti. Người lính lầm lũi đi trên vệt sáng đó, chiếc ba lô sau lưng anh rộp lên như cái bướu khổng lồ, khẩu AK khoác chéo, nòng súng hờ hững nhô khỏi vai phải. Dáng người lính xương xương, đôi mày rậm đổ bóng xuống hốc mắt thành một quầng tối ảm đạm.

-Hai nhăm... ba mươi... ba mươi bẩy.

Người lính sải những bước dài, một bước chắc nịch xen một bước chênh vênh, cả người anh in sững trong vệt sáng vàng nhạt.

-Năm sáu... sáu mốt...

-Mình!

Tiếng gọi yếu ớt thoảng bên tai. Người lính dừng chân ngó quanh. Bốn bề vắng ngắt. Rìa đường, trong bóng tối, vài ba gốc cây đổ chỏng chơ. Một tảng đá hình chữ nhật nằm ép sát mé trái, nó giống chiếc quan tài khổng lồ. Người lính đánh mắt nhìn đôi bướm trắng, chúng bay theo anh từ lâu, bốn cái cánh chờn vờn thoắt ẩn thoắt hiện tựa bốn mảnh giấy vụn quấn quýt trong gió. Người lính nhíu mày, mấy nếp nhăn cựa quậy xô đẩy trên cái trán ngắn choằn của anh. Kỷ niệm chầm chậm rẽ lớp sương mờ hiện về:

-Mình thích không?

-Thích!

-Tìm cho em cái cặp tóc, nó rơi đâu đây thôi. Mai mấy giờ mình đi?

-Họ bảo tập trung trên huyện lúc bẩy rưỡi. Chán thật. Cặp của mình đây này. ở nhà chu đáo với mẹ một tý. Năm nay mẹ yếu lắm rồi đấy.

-Vâng. Mình đừng quên em đấy nhé.

-Quên thế chó nào được. Tôi sẽ về, nhất định sẽ về với mình. Tôi chỉ đi hai nghìn linh chín bước thôi.

-Không, hai nghìn linh tám cơ.

-Thì hai nghìn linh tám. Đúng hai nghìn linh tám, không hơn không kém, còn lại mặc kệ...

-Mình muốn nữa không?

-Có.

-Sao mình khoẻ thế!

Người lính mấp máy môi, anh sốc lại ba lô khiến chúng kêu leng keng. Không gian rì rào, cái rì rào thiêng liêng nơi sự sống không có mặt. Đôi bướm trắng bay ra từ gốc cây đổ, chúng lượn sát mép vệt sáng sau đó dấn lên rồi lại chìm vào bóng tối thăm thẳm.

-Ba trăm tám mốt, ba trăm tám hai... Bốn trăm... bốn trăm linh tư...

Người lính nhẩm đếm, anh cảm giác ai đó đang đi sau nhặt những con số của mình. Lại một tiếng thở dài. Ngày xưa cả thị trấn mắc bệnh thở dài, vừa hát vừa thở dài, vừa hôn nhau vừa thở dài... Mẹ ngồi bên bậu cửa nhìn đăm đăm ra đường, trên ban thờ, bố trẻ măng nhìn mẹ. Sau đó tất cả biến mất, chỉ còn lại tiếng thở não nề bất tận.

-Hai nghìn linh một... hai nghìn linh bốn, hai nghìn linh năm...

Người lính nhắm mắt khi nhận ra không khí ngả lạnh.

-Hai nghìn linh sáu...

Người lính rùng mình, anh mở choàng mắt và thấy mình đứng dưới chiếc cổng hình bán nguyệt. Chiếc cổng bằng đá xám liền khối, uy nghiêm, chắc nịch, hai cánh của nó trong suốt gợn mấy vết mờ. Hơi nước phả ra nghi ngút. Người lính hít hơi dài.

-Hai nghìn linh bẩy.

Anh mạnh dạn dấn bước đi xuyên qua cánh cửa sang bên kia. Nòng súng có một lực cản nhẹ. Trước mặt người lính là khoảng mênh mông màu nâu nhạt. Tít xa, cuối tầm mắt, loé lên vài ba tia sáng lấp lánh chỉ nhỏ bằng hạt cát. Người lính bần thần ngoái cổ, con đường anh vừa đi qua đã biến mất, ở đó chỉ còn một vệt mờ đang lịm tắt để lộ ra miệng vực đen ngòm.

-Mình!

Tiếng gọi bị cản bởi lớp cửa nhỏ dần nhỏ dần cùng đôi bướm. Bốn cái cánh lảo đảo rơi theo chiều nghiêng. Người lính thở hắt, đầu anh loãng ra sau đó trở nên nhẹ nhõm tinh khôi.

Người lính bước và đếm lại từ đầu:

-Một, hai, ba, bốn...

Những bước chân bây giờ y hệt lúc đầu, nó nhẹ nhàng, châng lâng.

-Mười tám... hai mốt...

Người lính không biết khi vượt qua vòm cổng, anh đã bước sang bên kia mặt trăng, ở đấy vĩnh viễn chỉ có hai nghìn linh bẩy bước.

 
Dành dụm
 

Hắn bảo tôi là thằng mặt chuột. Hề gì, mấy chục năm quăng quật ở chiến trường, bố tôi chỉ mang về một câu nói đáng giá: Phải biết dành dụm. Tôi tò mò hỏi lại: Còn những vết sẹo? Bố khoát tay khinh bạc: Vặt. Mẹ tôi thở dài, bà dành dụm từng đồng lẻ ngay từ khi còn để tóc đuôi gà nhưng gia sản chẳng khá lên là mấy. Tôi hay mơ thấy bầu trời màu vàng chanh lờ đờ chuyển vận theo chiều ngang. Mỗi lần như thế, tôi thèm được sắt chúng ra thành từng mảnh nhỏ để thủ vào túi. ở trường, cô giáo giảng cho chúng tôi đường bay của lũ chuồn kim nhưng không giải thích ý nghĩa. Tôi cho đó là bài học sâu sắc nhất.

Sẩm tối hắn lại rủ tôi ra thị trấn, hai thằng im lặng đạp xe song song cạnh nhau mồm hắn mím lại, đầu vênh sang trái, đăm chiêu toan tính. Thi thoảng hắn quay sang tôi móc một câu: Mày sa đì à? Tôi gật đầu theo thói quen. Tôi không sánh được với hắn, chân hắn dài, to, cân xứng với cái thân hình thang úp ngược, cằm đầy râu, mũi to, mắt xếch, lông mày sải rộng như đôi cánh con đại bàng đen. Nói chung hắn đẹp trai và rất rất đàn ông. Tôi nhỏ, cao, mắt đục, răng bàn cuốc. Xưa tóc tôi xoăn tít, càng lớn càng thẳng, để dài mãi cũng thế. Dạo bé tôi phát điên lên vì sung sướng khi nghe nói tóc xoăn thì khổ. Tôi sinh ra để làm chân gỗ cho hắn, có bao nhiêu bạn gái hắn tìm cách sở hữu bằng hết còn tôi phải ngồi quán trông xe và trả tiền bao thuốc hắn lấy hút. Tôi hé mắt thấy hắn ấn dúi người yêu vào gốc xà cừ, tay trợt đi trượt lại ở ngực con bé, sau hắn cuống cuồng vục mặt xuống. Trong bóng tối lờ mờ thân hình hắn ưỡn cong dâm đãng. Lão chủ quán chột mắt ngáp dài, thè lưỡi liếm môi dưới theo hình vòng cung. Lão không nhìn tôi, lẩm bẩm: Tám tháng con không bốn chưa về. Tôi dụi thuốc vào mép ghế bắt chuyện: Dạo này ngựa trắng hiếm. Lão bĩu môi. Một chiếc xe máy vụt qua, ánh sáng loé lên rồi vụt tắt. Lão chủ quán châm đóm vào lõ điếu, con mắt độc nhất hấp háy: Thời buổi cơ chế, nhìn trời cũng thấy đĩ. Trên đường về tôi hỏi hắn tạo sao phải cong người khổ sở đến thế. Hắn đang vui vẻ bỗng quắc mắt: Đồ thọc mạch, thằng chó dái. Tôi gật đầu. Vào Vách Đá lấy củi, hai thằng chung nhau, hắn chặt gốc, tôi trèo lên phạt cành. Cây đổ, mặt tôi bị gai cào tướp táp. Khi vác về, hắn phía ngọn, tôi đằng gốc, lúc chia thì ngược lại. Hề gì, nếu anh biết dành dụm từng chiếc lá mai sẽ được một cây cổ thụ xum xuê. Hình như lá đang hát trong tôi, bài hát xanh rợn trườn theo các vân gỗ.

Đêm qua bão, gió quặn thừng bốc tất cả mọi thứ ném vật vạ khắp nơi. Lão chủ quán bị cây đè chết. Tôi đồ rằng thiên hạ mất đi một nhà tiên tri đại tài. Sáng, mọi thứ quang quẻ, bình thản. Trưa nay giỗ ông ngoại tôi, mẹ ngâm gạo nếp từ sớm. Tôi ngồi cọ mấy chiếc nồi. Hắn sang chậm rãi, nhẹ nhàng xà xuống bên cạnh nói nhỏ: Chăm thế? Tôi nhếch môi: Không gọi là đồ mặt chuột nữa à? Hắn lắc đầu, vừa sắn tay áo làm cùng tôi vừa rủ rỉ kể sắp tới sẽ xin vào xí nghiệp vôi. Giọng hắn đều đều tẻ nhạt: Hoá ra bố tao còn sống, không phải liệt sĩ. Tôi nghiến răng cọ mạnh chiếc xơ mớp, đít nồi quá bẩn, tro trộn với mỡ thành một thứ keo nhầy nhụa, đặc sệt. Hắn bảo cần làm giầu để đón bố về. Thực ra nhà hắn chỉ có cây hồng xiêm là giá trị nhất, cây ấy bố hắn trồng trước khi vào Nam. Mẹ hắn hơi đần độn lại điếc nặng, quanh năm chỉ thốt có độc một câu: Cóc cóc. Ngày có giấy báo tử, hai mẹ con hắn nhìn nhau đờ đẫn, nước mắt ràn rụa, bố tôi phải sang an ủi mãi. Khi chiếc nồi cuối cùng đã sạch bóng, hắn xoa hai tay vào nhau, hẹn tôi tối ra thị trấn sẽ chiêu đãi. Hắn nói rằng rất ân hận vì đối xử với tôi không tốt. Mắt hắn long lanh háo hức: Bọn mình sẽ là bạn tốt với nhau. Thế à? Tôi dửng dưng hỏi lại, cầm chiếc nồi gang hay dùng ninh xương, quật giữa mặt hắn. Cả hai đều bẹp rúm. Hắn thở hắt: Mũi tao.. Chân tay hắn co lại rồi duỗi dài, lỏng lẻo, tuyệt vọng...

Mười sáu năm, qua chấn song rỉ sét, tôi sở hữu một bầu trời vàng chanh đẹp mê hồn bị cắt thành từng ô nhỏ đều đặn.

NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 6278)
(Xem: 8694)
(Xem: 9941)
(Xem: 9606)
(Xem: 9938)
(Xem: 10437)
(Xem: 9226)
(Xem: 9021)
(Xem: 9117)
(Xem: 9457)