- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,614,340

Thơ Song Ngữ CHÂN QUÊ, ANH LÁI ĐÒ, CHÚ RỂ LÀ ANH của NGUYỄN BÍNH

16 Tháng Tám 20214:24 CH(Xem: 1435)
NguyenBinh-KyHoa Ta Ty
Nhà thơ Nguyễn Bính (1918-1966)-
Ký hoa của Tạ Tỵ

 

Thơ Song Ngữ

CHÂN QUÊ, ANH LÁI ĐÒ, CHÚ RỂ LÀ ANH của NGUYỄN BÍNH

Chuyển ngữ bởi Hương Cau Cao Tân

 

 

 

Nguyễn Bính(1936)
Chân quê        
                                                                                    

 

 

Hôm qua em đi tỉnh về

Đợi em ở mãi con đê đầu làng

Khăn nhung quần lĩnh rộn-ràng

Áo cài khuy bấm em làm khổ tôi!

 

Nào đâu cái yếm lụa sồi?

Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?

Nào đâu cái áo tứ thân?

Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?

 

Nói ra sợ mất lòng em

Van em, em hãy giữ nguyên quê mùa

Như hôm em đi lễ chùa

Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh

 

Hoa chanh nở giữa vườn chanh

Thầy u mình với chúng mình chân quê

Hôm qua em đi tỉnh về

Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều

 

 

Peasantry Plainness                                                                       
by Nguyen Binh (1936)

 

 

You were due to come back from town yesterday

I was waiting at the end of the village gate’s causeway

There you were, wearing a velvet scarf and shiny silk pants

Little did you know how your snap-button shirt tortured me then!

 

Where, where is your floss silk brassiere, on you it clings?

And the tussore waistband which you dyed early last spring?

Where, where is your four-flap long dress you always wear?

And the crow-billed headscarf, the working pants, with none to spare?

 

I dare not to speak my mind lest you are offended greatly

I beg you; please preserve your dressing in plain peasantry

Just like that day when you went to the pagoda’s festival

Your appearance suited you, and pleased me all in all

 

You see, lemon flowers stem from the lemon trees

Our parents and we all belong to the peasantry

You were due to come back from town yesterday

Your country fragrance and naivety faded somewhat that day

 

 

Translated from Vietnamese into English by Hương Cau Thomas TN Cao

on 09 May 2019 in British Columbia, Canada

 

 

 

 

Nguyễn Bính
Anh lái đò    
                                                                                                     

 

 

Năm xưa chở chiếc thuyền này

Cho cô sang bãi tước đay chiều chiều

Để tôi mơ mãi, mơ nhiều:

“Tước đay se võng nhuộm điều ta đi

 

Tưng bừng vua mở khoa thi,

Tôi đỗ quan trạng vinh quy về làng

Võng anh đi trước võng nàng

Cả hai chiếc võng cùng sang một đò.”

 

Đồn rằng đám cưới cô to

Nhà trai thuê chín chiếc đò đón dâu

Nhà gái ăn chín nghìn cau

Tiền cheo, tiền cưới chừng đâu chín nghìn…

 

Lang thang tôi dạm bán thuyền

Có người trả chín quan tiền lại thôi!

Buông sào cho nước sông trôi

Bãi đay thấp thoáng, tôi ngồi tôi mơ

 

Có người con gái đang tơ

Vẫy tay ý muốn sang nhờ bãi đay

Sao cô không gọi sáng ngày

Giờ thuyền tôi đã chở đầy thuyền mơ

 

Con sông nó có hai bờ

Tôi chưa đỗ trạng, thôi cô lại nhà.

 

 

 

The boatman                                                                                    
by Nguyễn Bính

 

 

Those previous years, by this very boat, in the afternoon

I rowed you girl to collect the jute stalks from the sand dunes

Watching you work, I dwelt in my deep daydreaming:

“The jute stalks are to weave into roofed hammocks for our going

 

I would participate in the exam held by the emperor jubilantly

And I would rank first in the doctorate exam, coming home exuberantly

My roofed hammock would proceed before yours on the same road

And both roofed hammocks would cross the river in the same boat.”

 

It is rumoured that her wedding would be very great;

That the groom’s side would hire nine boats for the bride and bridesmaids;

That the bride’s side would ask for nine thousand areca nuts;

And that the marriage levy and cost be about nine thousand; that much…

 

Then I go wandering about, intending to offer the boat for sale

Despite the offer of nine old francs, the sale is to no avail!

Letting go of the pushing pole and let the boat go with the stream

Seeing a glimpse of the jute banks, I sit and let myself daydream

 

Oh, there is a girl who is in her prime time of her day

Wanting to go to the jute banks, showing by her wave

Girl, why did you not call me prior to this time;

Before my boat is already full of dreams at prime

 

Fact is, the river has two banks each on either side

I have not passed the doctorate exam, so please walk to the house of mine.

 

Translated from Vietnamese into English by Hương Cau Cao Tân

on 11 May 2019 in British Columbia, Canada.

 

 

 

Chú rể là anh                     
Nguyễn Bính (Sài Gòn 18-11-1943)

 

[Gửi Phạm-Quang-Hòa – Hưng Yên]

 

Xưa anh là kẻ nghiện sông hồ

Đây, đó, lan dài gót lãng-du

Về chẳng có kỳ, đi chẳng hẹn

Như mây mùa thu, lá mùa thu.

 

Anh đến Hà-Nội đêm hôm trước

Anh xa Hà-Nội sáng hôm sau

Bạn-bè nhớ tới anh, thường nhắc:

- “Không biết bây giờ hắn ở đâu?”

 

Hắn đã lên rừng nghe vượn hót?

Hay vừa xuống biển ngắm giăng lên?

Ngựa quên gốc liễu, đò quên bến

Hắn nhớ thương chăng tới mẹ hiền?

 

Bỗng sáng hôm nay có thiệp hồng

Có người cưới vợ giữa mùa đông

Cô dâu chẳng biết là ai đó?

Chú rể là anh – Có lạ không!

 

A ha! Thôi nhé, tự hôm nay

Lá hết lìa rừng, mây hết bay

Sông bến lương duyên đò cắm chặt

Ngựa Hồ thôi hết gió heo may.

 

Mắt xanh không ngắm trời xanh nữa

Chí lớn thu vào hộp phấn son

Than củi trần-gian mà luyện được

Một đời vợ đẹp với con khôn

 

 

Sông hồ giờ bặt dấu chân anh

Quân-tử về coi việc nấu canh

Viết cuốn trường-thiên ân-ái đó

Anh quên chép chuyện “Bỏ gia-đình”

 

Tôi chỉ xa anh một chuyến tầu

Nhưng là cách-trở vạn sông sâu

Uống ba ly rượu, quay về Bắc

Gọi để mừng anh, để nhớ nhau

 

Song nhớ bao nhiêu lại ngậm-ngùi

Sông hồ còn sót lại mình tôi

- Hai tay người đẹp trông mềm quá

Tôi có ngờ đâu khóa được người …

 

   

 

 

The Bridegroom is You                                  
Nguyen Binh (Sai Gon 18-11-1943)

[To Pham Quang Hoa of Hung Yen]

 

 

You used to be addicted to your liking of travelling

Here and there, you always keep your feet moving

Coming back anytime, no schedule in your goings

Just like autumn clouds, like autumn leaves in falling.

 

You have just arrived at Ha Noi today

You are gone from Ha Noi the next day

Remembering you, friends would ask around:

- “I wonder, where the heck he is right now?”

 

Has he gone up to the mountain to hear gibbons singing?

Or, has he gone down the coast to admire the moon rising?

The horse has forgotten the willow stump, the boat, the dock on the river;

Has he ever wondered about his distant beloved mother?

 

In the morning comes a red wedding card of invitation

Announcing someone’s intention to marry in wintery season

About the bride, nobody knows who is who?

But the groom, what a surprise, is, yes, it is you!

 

Ah hah! It’s over, from now on, from this very day

Leaves no longer leaving the forest, clouds, not on their way

The travelling boat has permanently docked at the marriage river

The Ho horse no longer misses the winds blowing from northern borders.

 

Your free eyes no longer can roam the high blue sky

Your ambition is condensed in the powder case and lipstick of your wife

If common charcoal and wood can cook up the divine medication

A life with a beautiful wife and smart kids is to your satisfaction

 

 

The lakes and rivers now miss your footsteps in roaming

The noble gentleman stays home watching the soup in cooking

You are now busy having a very romantic loving Ode to write

So you forget to tell the story of “Leaving My Family Behind”

 

You and I are only a trip on the train away

But it feels like thousands of deep rivers far away

Finishing three rounds of drinks, heading north when the party is over

Just to well-wish you, so we have something to remember

 

The more I remember, the more I feel the overwhelming self-pity

From now on, on the road only remains the shadow of me

- Though the beauty’s hands look so soft and pretty

Little do I suspect that they can bind a great man’s destiny …

 

 

Translated from Vietnamese into English by Hương Cau Cao Tân

on May 23. 2019, in British Columbia, Canada

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
05 Tháng Mười 20219:50 CH(Xem: 1066)
ánh sáng kích hoạt thần kinh thị giác / gam màu xám tương thích giọng lưỡi khải huyền / hàng triệu năm quá vãng không dư vang tiếng chuông /
26 Tháng Chín 20219:17 CH(Xem: 1177)
những sớm mai tắt nghẹn / thơ giúp tôi cất tiếng nói / thoát ra từ những khung cửa khác nhau / cuộc hẹn hò cùng hoa trắng / đến sự chia tay với thư xanh / những bạn thơ văn hào sảng / mỗi số phận viết lên một đời người / tuổi xế chiều đem lại bao dung / và chữ nghĩa khiến chúng ta gần lại
26 Tháng Chín 20218:35 CH(Xem: 1154)
Hôm hết đợt “3 cùng” chống dịch ở bên khu công nghiệp, Mìn, Lù, Phủ về phòng trọ không thấy Giắng đâu. Hỏi. Chị chủ bảo: “Mình nhận A Giắng làm em nuôi rồi. Đưa nó lên nhà trên ở cho tiện. Ở dưới một mình hôm nọ ốm đói suýt chết đấy.” / “Thế…thế… tối nay có ‘xúc than đóng gạch’ nữa không?” / Mặt chị chủ thốt nhiên đỏ bừng. Hạ giọng thì thầm: “Thôi. Từ giờ thôi nhé. Chuyện đâu bỏ đó coi như không có gì nhé.”
24 Tháng Chín 20216:27 CH(Xem: 1390)
Cây chi cây lạ lùng / Không cành cũng không lá / Toàn những thân với thân! / Mà thân thì dựng ngược / A plant that is so strangely amazing / Which has neither branches nor leaves growing / It has only body upon body growing about / And each body is growing upside down
24 Tháng Chín 20212:08 SA(Xem: 1560)
Dẫn nhập: Việt Nam Một Thế Kỷ Qua, Nguyễn Tường Bách và Tôi là tên hai tác phẩm hồi ký của bác sĩ Nguyễn Tường Bách và cô giáo Hứa Bảo Liên, người bạn trăm năm của Nguyễn Tường Bách. Đây là hai bộ hồi ký đặc sắc về cuộc tình lãng mạn của một chàng trai Việt và một cô gái người Hoa ở Hà Nội cùng nổi trôi theo vận nước cho tới khi họ gặp lại nhau trên đất Côn Minh Vân Nam và trở thành đôi vợ chồng sắt son thuỷ chung với bao nhiêu tận tuỵ và hy sinh – nhưng quan trọng hơn thế nữa, đây chính là một phần của lịch sử sinh động và đầy biến động trong ngót một thế kỷ qua trong những cơn bão táp của Cách Mạng Việt Nam và cả lục địa Trung Hoa.
24 Tháng Chín 20211:38 SA(Xem: 1397)
Ừ thì man mác / không một chốn về / khi cảm thức sắp vào hàng chủ tế / mùa thu ước lệ đoanh tròng cuống lá vàng / xác. và đường rơi / sẽ rơi / sẽ khóc giùm / những mô đất chiều chủ nhật không ai mở cửa ra ngoài
18 Tháng Chín 20215:41 CH(Xem: 1652)
hai người trò chuyện / hơi ấm mặt trời mơn trớn / cửa bên trong người đàn bà hé mở / miền đất từ lâu không dung nạp sự sống / dòng nước chảy ngang nảy hạt / cong về ánh sáng quên lòng đất tối
18 Tháng Chín 20215:33 CH(Xem: 1298)
Giữa bừa tay gieo tay cấy / Cuối bừa áo váy xênh xang / Mạ non giòn tươi hây hẩy / Xinh em lớn giữa khuôn vàng
14 Tháng Chín 20218:20 CH(Xem: 1453)
Tay Giắng quờ quạng vơ vào ngực áo chị, miệng khô khốc nhóp nhép như bé con đòi bú. Giắng nhắm nghiền mắt thều thào: “nước ước…”. Chị nhìn quanh, cả phòng chả có cái gì gọi là nước. Cái xô nhựa đựng nước nấu ăn cũng khô rang lăn lóc góc phòng. Chị tắc lưỡi vén áo lên, kề bầu ngực căng mọng sữa vào miệng Giắng bóp nhẹ. Một tia sữa trắng thơm nức phun xuống đôi môi khô nứt. Giắng nhóp nhép nuốt. Rồi nuốt ừng ực. Chị áp cả bầu vú vào miệng Giắng. Nắn. Hết bầu này sang bầu kia. Giắng vẫn nhắm nghiền mắt nuốt. Khuôn mặt dần hồng lên. Chị nhìn xuống, mãn nguyện… / Giắng mở mắt ra. Nhìn. Hồi lâu. Bỗng òa khóc, ôm chầm lấy chị nức nở: “Chị ơiiiiii…”
13 Tháng Chín 202112:18 SA(Xem: 1372)
Nhà tôi ở lưng chừng đồi. Ngôi nhà nhỏ như tổ chim ghé vai dựa vào vách sỏi cách mặt đường ba chục bậc cấp ấy có một cây mộc hương bốn mùa lặng lẽ buông từ nách lá những nhánh bông li ti màu vàng ngà điểm đôi chấm ngả sang trắng sữa và một khoảnh sân bé xíu lát bằng những viên gạch gốm, màu men đất thâm trầm lấp lánh ánh đen. Đứng ở đấy, nhìn về phía trước sẽ thấy trọn vẹn một hồ nước mênh mông thấu cả đáy sỏi vàng – Hồ Bến Tắm. Giữa hồ có một hòn đảo rất lớn, tách biệt hẳn với đất liền vì con đường độc đạo dẫn vào đó bao giờ cũng chìm sâu trong nước. Mẹ tôi gọi đảo ấy là Đảo Mộc Hương…