- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,501,321

CA DAO EM VÀ TRĂNG

13 Tháng Hai 20207:42 CH(Xem: 2701)

doi mat quynh
Đôi Mắt Quỳnh

MÙA THƠ CŨ

“Tháng Ba ngô kết trái

Một mình ta giận thay “

                     (Trần Dạ Từ)

 

hôm nay qua nhà ai

chạnh lòng thương nhớ quá

nhặt một cánh hoa rơi

đặt vào trang sách cũ

 

anh có còn bên em

như thuở đầu vụng dại

mùa ngô chưa kết trái

sao chúng mình chia xa

 

ngày thơ và tình thơ

có một thời như đã

chìm khuất vào cơn mơ

rong chơi bờ bến lạ

 

trở lại con đường xưa

đọc bài thơ năm cũ

hát câu tình phân ly

nghe có gì rạn vỡ

 

nghe một thời thương nhớ

đã xa rồi

xưa ơi !

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 

CA DAO EM VÀ TRĂNG

 

khi người thức đợi bóng trăng

có con bướm nhỏ

chợt ngần ngại bay

tơ trời theo gió nhẹ lay

để em kết lại

nối ngày thành đêm...

 

một hôm

có thật là gần

hai hôm

sao bỗng bâng khuâng nhớ người

ba ngày

môi vắng nụ cười

chờ ban đêm đến

ngỏ lời

với trăng

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 

 

THIÊN ĐÀNG BUỒN LẮM PHẢI KHÔNG ANH

 

thiên đàng buồn lắm phải không anh

hiu quạnh vì ta chỉ một mình

cho nên nhỏ sẽ không thèm đến

thà làm yêu quái cõi nhân gian

 

rồi nhỏ sẽ già theo tháng năm

yêu thương cung bậc chuyển sang trầm

anh vẫn đem thơ tình tặng nhỏ

vẫn thấy cây đời xanh biếc xanh

 

thiên đàng hãy để cho người khác

nhỏ quyết cùng anh tay nắm tay

dù có những khi buồn muốn khóc

cũng là thêm muối mặn gừng cay

 

thiên đàng đâu có phải không anh

chỉ có nơi đây chuyện chúng mình

bỗng thấy trần gian sao đẹp quá

khi sánh vai

mộng dưới trăng

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 

VẤN THẾ GIAN TÌNH THỊ HÀ VẬT

 

câu hát cũ một ngày xưa cũ

nhỏ đi về, tóc xõa ngang vai

giàn hoa tím, căn nhà cuối phố

anh ôm đàn, bối rối so dây

 

nhỏ không hiểu thế gian tình luỵ

rồi một ngày khi chợt lớn lên

câu hát cũ một lần trở lại

hỏi thế gian

rồi hỏi lòng mình

 

anh đã biết thế gian tình ảo

sao nỡ đành để nhỏ ... vấn vương

giàn hoa tím bên rào đã héo

nhỏ bây giờ

thương nhớ người dưng

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 

CỔ TÍCH BÉ VÀ ANH

 

một mùa hạ cũ trở về đây

phượng đỏ rưng rưng khóc cuối ngày

anh dẫu mù xa từ dạo đó

bé mãi tìm theo

bong bóng bay

 

bé mãi tìm anh ở góc trời

ngút ngàn xa ngái

dấu yêu ơi

rồi chớm đông về trên xác lá

vỡ cuộc tình buồn

thôi thế thôi.

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

Ý kiến bạn đọc
10 Tháng Ba 20202:21 CH
Khách
Như một ngẫu nhiên, Lê Miên Khương xin mạo muội gởi đến nữ sĩ Nguyễn Dạ Quỳnh một bài thơ đã đăng.

Đôi Mắt Ấy

Tôi đã phải lòng đôi mắt ấy
Giây phút đầu tiên ôi nhiệm mầu
Lụy trong ánh mắt nhìn sâu thẳm
Đã xuyên hồn tôi xanh lá cây

Và tôi thấy tim mình loạn nhịp
Tưởng chừng trái đất sắp ngừng quay
Thời gian một phút dài ngất ngây
Không gian tôi xám bỗng tươi màu !

Ai đo hạnh phúc bằng năm tháng
Hạnh phúc tôi đo bằng phút giây
Cái nhìn người tặng tôi hôm đó
Là một trời thơ lúng liếng đầy

Xin là dây oan người buộc chặc
Muốn tắm trong mắt hồ thu ấy
Dẫu chết đuối tôi cũng vui lòng
Miễn là được biết cõi mênh mông !

Đời cho tôi yêu những cánh hồng
Tôi biết đường đi lắm chia phôi
Còn gì giữ lại : đôi mắt ấy
Là hành trang tôi chống đơn côi

Lê Miên Khương ( lemienkhuong@yahoo.fr )
Nguồn : http://www.giaomua.com/ (nguyệt san Giao Mùa số 213, tháng 01 / 2020)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 91717)
- Gửi Thức Tối hôm qua từ nơi cửa sổ phòng tôi tuyết xuống tuyết rơi trên những cành tùng có tiếng đập cánh rất khẽ của con chim trốn tuyết
28 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 91479)
Sao anh lặng im nhìn lên bầu trời Em thành dải mây bối rối Vì tinh tú tròn đêm trẩy hội Vắt xiêm y ngang cành táo trong vườn.
28 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 62386)
Lời người dịch:... Có lẽ không gì chính xác bằng nghe chính tác giả "In Cold Blood" trình bầy câu chuyện đằng sau việc thực hiện cuốn tiểu thuyết đã thay đổi bộ mặt văn chương và cả báo chí Mỹ vào giữa thế kỷ trước, đem văn chương (vốn trí thức, "tháp ngà") lại gần với báo chí (vốn bình dân, "trần tục") hơn, và ngược lại. Trùng Dương (12/2008)
14 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 80789)
"Mới hay cũ, đời sống vẫn thế," anh chồng trả lời vợ. Anh leo lên giường làm tình với nàng, mắt nhắm đê mê, trong khi đó cái loa vẫn phát thanh bài hát mới, giọng nam và nữ lập đi, lập lại những lời hát... "Cộng Sản thật vĩ đại, thật vĩ đại, thật vĩ đại. .."
10 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 79335)
Không biết những người dân ngồi chờ đã bao lâu. 7giờ 58 phút trưởng Công an xã mới lù mặt tới. Hắn bước vào bàn và kéo chiếc ghế nhích ra ngoài, hắn lấy tờ “nhật trình” để trên bàn phất vài cái vào mặt ghế, hắn ngồi xuống. Tay trưởng Công an xã liếc qua chồng chứng từ, hắn không cần phải ngẩng mặt lên nhìn ai (có thể là một thói quen?), sau khi nghiền ngẫm xong từng tờ đơn xin hay khiếu kiện gì đó. Hắn lấy cây viết cài trên túi áo rồi hắn ký chậm rãi dưới những tờ đơn.
08 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 89457)
nhiều nghịch lý giữa trò chơi thách đố với đức tin ức đoán khiến ta cười số mệnh là thù cũng vừa là bạn cứu vãn được gì khi nước mắt rơi
08 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 78238)
LTS: Hai mươi tuổi ngồi vào bàn viết, tuổi trẻ hôm nay viết gì? Thường là câu hỏi của những ai quan tâm đến văn học và sáng tác trẻ. Mang trên vai tuổi đôi mươi cùng ý thức hành văn khá sớm, Lữ Thị Mai sinh 1988 là một trường hợp khá lạ.
08 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 107789)
Mẹ nó run lên từng đợt: “ Nữa, nữa... đấy... mạnh vào, mạnh nữa vào, nhanh lên...”. Cái người cưỡi trên mẹ nó như mụ mị, hắn chẳng quan tâm tới tiếng cánh cửa mở mà cứ thúc, cứ đẩy. Mẹ nó thì rên rỉ, mẹ nó hét. Thế là bố nó nhào tới đâm.
08 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 99012)
Con Thạch Sùng chẳng hiểu gì. Tất nhiên. Em không chấp nó. Anh nhỉ. Đứa con của chúng ta đã lớn rồi đấy
07 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 96354)
đúc lòng thú dữ. Tôi ngậm ngày giọt vuông ứa nóng vạn độ / cắt nhìn dân tộc móc nhau đu đưa tuần hoàn não bộ xưng mẹ toàn cầu ngôi nhà nổ tách từng cái miệng linh vị bay đến đỉnh cao tôi bốc câu chú giải nguyền rủa vi trùng tỉa giờ hối hả say.