- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,549,294

CA DAO EM VÀ TRĂNG

13 Tháng Hai 20207:42 CH(Xem: 4348)

doi mat quynh
Đôi Mắt Quỳnh

MÙA THƠ CŨ

“Tháng Ba ngô kết trái

Một mình ta giận thay “

                     (Trần Dạ Từ)

 

hôm nay qua nhà ai

chạnh lòng thương nhớ quá

nhặt một cánh hoa rơi

đặt vào trang sách cũ

 

anh có còn bên em

như thuở đầu vụng dại

mùa ngô chưa kết trái

sao chúng mình chia xa

 

ngày thơ và tình thơ

có một thời như đã

chìm khuất vào cơn mơ

rong chơi bờ bến lạ

 

trở lại con đường xưa

đọc bài thơ năm cũ

hát câu tình phân ly

nghe có gì rạn vỡ

 

nghe một thời thương nhớ

đã xa rồi

xưa ơi !

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 

CA DAO EM VÀ TRĂNG

 

khi người thức đợi bóng trăng

có con bướm nhỏ

chợt ngần ngại bay

tơ trời theo gió nhẹ lay

để em kết lại

nối ngày thành đêm...

 

một hôm

có thật là gần

hai hôm

sao bỗng bâng khuâng nhớ người

ba ngày

môi vắng nụ cười

chờ ban đêm đến

ngỏ lời

với trăng

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 

 

THIÊN ĐÀNG BUỒN LẮM PHẢI KHÔNG ANH

 

thiên đàng buồn lắm phải không anh

hiu quạnh vì ta chỉ một mình

cho nên nhỏ sẽ không thèm đến

thà làm yêu quái cõi nhân gian

 

rồi nhỏ sẽ già theo tháng năm

yêu thương cung bậc chuyển sang trầm

anh vẫn đem thơ tình tặng nhỏ

vẫn thấy cây đời xanh biếc xanh

 

thiên đàng hãy để cho người khác

nhỏ quyết cùng anh tay nắm tay

dù có những khi buồn muốn khóc

cũng là thêm muối mặn gừng cay

 

thiên đàng đâu có phải không anh

chỉ có nơi đây chuyện chúng mình

bỗng thấy trần gian sao đẹp quá

khi sánh vai

mộng dưới trăng

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 

VẤN THẾ GIAN TÌNH THỊ HÀ VẬT

 

câu hát cũ một ngày xưa cũ

nhỏ đi về, tóc xõa ngang vai

giàn hoa tím, căn nhà cuối phố

anh ôm đàn, bối rối so dây

 

nhỏ không hiểu thế gian tình luỵ

rồi một ngày khi chợt lớn lên

câu hát cũ một lần trở lại

hỏi thế gian

rồi hỏi lòng mình

 

anh đã biết thế gian tình ảo

sao nỡ đành để nhỏ ... vấn vương

giàn hoa tím bên rào đã héo

nhỏ bây giờ

thương nhớ người dưng

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 

CỔ TÍCH BÉ VÀ ANH

 

một mùa hạ cũ trở về đây

phượng đỏ rưng rưng khóc cuối ngày

anh dẫu mù xa từ dạo đó

bé mãi tìm theo

bong bóng bay

 

bé mãi tìm anh ở góc trời

ngút ngàn xa ngái

dấu yêu ơi

rồi chớm đông về trên xác lá

vỡ cuộc tình buồn

thôi thế thôi.

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

Ý kiến bạn đọc
10 Tháng Ba 20202:21 CH
Khách
Như một ngẫu nhiên, Lê Miên Khương xin mạo muội gởi đến nữ sĩ Nguyễn Dạ Quỳnh một bài thơ đã đăng.

Đôi Mắt Ấy

Tôi đã phải lòng đôi mắt ấy
Giây phút đầu tiên ôi nhiệm mầu
Lụy trong ánh mắt nhìn sâu thẳm
Đã xuyên hồn tôi xanh lá cây

Và tôi thấy tim mình loạn nhịp
Tưởng chừng trái đất sắp ngừng quay
Thời gian một phút dài ngất ngây
Không gian tôi xám bỗng tươi màu !

Ai đo hạnh phúc bằng năm tháng
Hạnh phúc tôi đo bằng phút giây
Cái nhìn người tặng tôi hôm đó
Là một trời thơ lúng liếng đầy

Xin là dây oan người buộc chặc
Muốn tắm trong mắt hồ thu ấy
Dẫu chết đuối tôi cũng vui lòng
Miễn là được biết cõi mênh mông !

Đời cho tôi yêu những cánh hồng
Tôi biết đường đi lắm chia phôi
Còn gì giữ lại : đôi mắt ấy
Là hành trang tôi chống đơn côi

Lê Miên Khương ( lemienkhuong@yahoo.fr )
Nguồn : http://www.giaomua.com/ (nguyệt san Giao Mùa số 213, tháng 01 / 2020)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 96761)
Và thuở ấy chuyện lũ gà cổ tích Trò ú tim thú vị đến không ngờ Ai có biết về sau viên ngói vỡ Mây lỡ thì vẫn sấp ngửa trong thơ.
22 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 75318)
...Câu nói đó là một định mệnh. Tôi gọi định mệnh là hệ quả của một chuỗi liên tục những điều bất ngờ nhỏ dẫn đến một thay đổi đột ngột thật lớn. Chuỗi liên tục bắt đầu từ việc nhóm Hợp Lưu chọn chủ đề Yêu, bắt sang việc họ rủ rê tôi khá muộn màng, kéo theo việc tôi nhận lời tham dự trong khi tôi có toàn quyền từ chối. Chuỗi liên tục lại tiếp nối với chuyện tôi và anh cùng có mặt ở Coffee Factory sáng nay, rồi tình cờ anh ngồi cạnh tôi...
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 95570)
sau những đụn cát những làng mạc sát biển gió muối đang đánh phới trắng biển rộng rãi xanh muối chát đậm và những lượn sóng thăm thẳm kỳ cùng đang sắp bay lên trên đầu những chiếc mái lá, những căn nhà rông, những vạch chữ đã vạch bằng que ổi những hạt cát cắt rát
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 95340)
những đợt sóng xô đẩy khi gần tới bờ liền nắm tay nhau không có giá trị nào theo phép đo lường biển choàng ôm một thực thể trinh nguyên thể hiện tình yêu tuyệt đối với đất không cần phải xác tín về điều thiêng liêng và huyền thoại
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 70765)
“Giấc” là tập thơ đầu tay của tác giả Lữ thị Mai. Nó - tập thơ đã nhắc với tôi rằng: Cuộc sống quanh chúng ta được bao bọc bởi hình ảnh. Chúng ta cần nó như cần ánh sáng để nhìn, không khí để thở. Hình ảnh chính là sự sống phản ánh vào trong con mắt ta, đó là một nguồn thông tin quý báu và cần thiết trong cuộc sống.
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 77994)
Thử hình dung một con tàu đang rẽ sóng…Du khách tụ họp trên boong ngắm biển ngắm trời, thay phiên chụp những pô hình solo hay tập thể trên cái nền lô nhô đảo nhỏ đảo to dưới bầu trời đang bừng sáng vì vầng dương vừa lấn được mấy lớp mây mù để phết nhanh lên mặt nước từng mảng rộng đủ các cung bậc của màu lam.
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 77938)
...Người khách đầu tiên tìm đến là một gã đàn ông lùn tè lùn tẹt, gã hỏi mẹ chị đi ”tàu nhanh” giá bao nhiêu? Mẹ chị ngớ người không hiểu, hỏi lại gã tàu nhanh là gì? Gã văng tục:” Đ... mẹ, làm đĩ mà không biết tàu nhanh!”. Mẹ chị nói với gã lần đầu tiên đi bán mình nên chưa biết, gã giảng giải cho mẹ chị, đi tàu nhanh nghĩa là “làm” một cái thôi, giống như ăn bánh trả tiền, còn đi” tàu chậm” là qua đêm, “làm” bao nhiêu cái thì “làm”...
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 96208)
đêm phố cổ tạ ơn một nàng thơ cuối cùng vẫn còn biết giật mình trước mắt đêm chai lì như mắt loài chuột cống
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 70474)
“Theo Trần Trọng Kim nhận rằng thơ là của Lý Thường Kiệt. Nhưng nói chắc là Thường Kiệt làm được thơ thì không có gì làm bằng cứ”[15]. Sau này, Bùi Văn Nguyên phân tích các cứ liệu và đoán định rằng: “Như vậy tác giả bài thơ “thần” này là khuyết danh”[16]. Bùi Duy Tân tiếp tục hướng này và chủ trương rằng “bài thơ này nên để khuyết danh tác giả”[17]...
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 63528)
Hắn tỉnh lại đột ngột. Bốn năm người thanh niên đang kéo hắn ra từ dưới lườn xe. Hắn nếm được vị mặn và máu, một đầu gối bị đau, và khi bị nhấc bổng, hắn phát rên, không chịu nổi sự đụng chạm trên cánh tay mặt. Những tiếng nói như không thuộc về những khuôn mặt treo ở trên hắn đang bông đùa vỗ về và bảo hắn yên tâm.