Tháng Năm, Sài Gòn vừa chớm những cơn mưa đầu mùa.
Không phải mưa tháng Mười Hai… nhưng lạ là, mỗi lần nghe tiếng mưa rơi trên mái phố, mình lại nhớ đến một bài thơ cũ— như thể ký ức có mùa riêng của nó.
Những con đường đưa em ra đi, /
xa đến mấy cũng mang em về lại, /
trong lòng anh như con chim yến, /
bay lượn bao xa rồi cũng về với biển,
và ngửa cổ hát say đắm thâu đêm.
Sau khi đã tập tành yêu anh /
Em tập tành chia tay, tập tành giận dỗi /
Tập tành nghi ngờ anh nói dối /
(Rồi không tin anh nói thật bao giờ)
Nên em nói lời sũng nước /
Hay là anh mang em theo đi /
Mang em theo đi, đừng để em ở lại /
Đừng để em một mình như vậy /
Một mình với ba mươi ngày /
Một mình với ký ức bao vây /