- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

ánh loan, như một nén nhang

05 Tháng Sáu 20241:24 SA(Xem: 3415)
Hoa-sen
Hoa Sen - ảnh Internet



Trần Quang Phong

ÁNH LOAN, NHƯ MỘT NÉN NHANG

 

 

Tôi nhớ về những đứa trẻ của Trường Tiểu Học Cộng Đồng Hoà Do, những đứa trẻ của ruộng đồng và sóng biển, tóc khét nắng và chân lấm lem bùn đất.

Thuở ấy con trai và con gái học riêng, nhưng tôi đã kịp nghe Ánh Loan học hành thông minh và tính tình hiền hòa.

Và từ đó, chúng tôi cùng học Trường Trung Học Cam Ranh. Bất ngờ hơn nữa chúng tôi cùng học 12C Phan Bội Châu CamRanh, cùng học TK3 Trường Đại Học Đà Lạt.

Và từ đó, chúng tôi như hai hòn bi ve trong suốt lăn tròn trên hai đường thẳng song song giữa dâu biển nhân gian.

Có một người bạn phỏng vấn…Học chung với nhau bao nhiêu năm, tui tưởng ông với Ánh Loan phải có gì với nhau chứ… Tôi cười… Ai biểu nó học giỏi hơn tui… Thật sự mà nói, không hiểu sao tôi trong veo với Ánh Loan đến vậy. Tiếp xúc với nhau bao nhiêu năm, có chung bao kỷ niệm, nhưng  trong lòng không hề gợn lên chuyện tình yêu trai gái.

Có một thời gian cuộc sống tôi rất khó khăn, bị cả xã hội ruồng bỏ và xa lánh, tôi phải giả vờ sống để che mắt thiên hạ, và một người bạn thân thiết đã cười ha hả…Bây giờ mầy khổ tao sướng…thật sự mà nói, tôi không hiểu anh ta nghĩ gì? Như thế nào là khổ như thế nào là sướng?

Tôi vẫn mơ về một vùng cát trắng biển xanh, những đứa trẻ chân trần chạy nhảy nô đùa rượt đuổi những con còng gió, mảnh lưới chài vây bắt hoàng hôn.

Nơi bắt đầu những thân phận nghiệt  ngã , nơi bắt đầu những yêu thương cháy bỏng, nơi bắt đầu những ước mơ tươi đẹp. Đó là những tháng ngày ly tán, người ta có thể bạc đầu chỉ trong một đêm như Ngũ Tử Tư thời chiến quốc… Vợ xa chồng, cha xa con. Người lên rừng, kẻ xuống biển . Đứa ở lại, đứa ra đi… Đó là những ngày tháng mà người ta phải ăn khoai sắn thay cơm, phải mặc những chiếc áo may vụng về bằng bao cát, phải gánh củi từ núi về bằng những đôi chân trần trên con đường gồ ghề khúc khuỷu đầy sỏi đá…Tuy cuộc sống khốn khó nhưng lại đầy ắp tình người, người ta sẵn sàng chia sẻ chén gạo, miếng rau. Người ta sẵn sàng cưu mang nhau lúc ốm đau, bệnh hoạn.

Chúng tôi vẫn ngồi đó mặc cho giông bão ngoài kia, nhắc về một người bạn cũ đã lâu rồi không gặp, về những kỷ niệm vui trong cuộc sống học trò, về cô Dung đã vĩnh viễn ra đi. Thuở ấy, Thu Hương và Tinh Khiết vẫn chưa đi định cư, thường ghé lại thăm Ánh Loan. Cả bọn ngồi ôn lại chuyện trường, chuyện lớp.

Biết bao nhiêu là thay đổi trên mảnh đất này, có nhiều người đã đi xa để tạo dựng cuộc sống mới, chỉ còn đôi đứa trẻ ngày đó còn ở lại đây vẫn ngậm ngùi bao mùa phượng đỏ , vẫn rưng rức vòng bánh xe lăn tròn theo năm tháng, và chờ đợi những hình bóng cũ trở về thăm kỷ niệm xưa.

Đêm nay mưa lớn quá, tôi nghe tiếng gió hú, tiếng nước mưa chảy xối xả trên mái nhà, tiếng vặn mình trên các ngọn cây. Tôi nhớ những trận mưa giông ngày ấy, chúng tôi dắt xe đạp dìu nhau qua mã Thánh, những trận gió xô dạt những chiếc xe đạp cũ mèm, những hạt mưa quất vào mặt đau điếng, áo mưa là những mảnh nylon khoác ngang vai coi như không có, đứa nào đứa nấy đều ướt như chuột lột. Ánh Loan bao giờ cũng là người đi sau cùng. Có hai hình ảnh mà tôi nhói lòng từ ngày ấy cho đến bây giờ. Nụ cười hiu hắt như báo trước một cuộc đời không dễ dàng gì, tôi đã từng hỏi… sao cười buồn quá vậy?… Và Ánh Loan đã trả lời… cuộc đời có gì vui đâu mà không buồn…và hình ảnh thứ hai còn nhói lòng hơn, Ánh Loan đội chiếc nón cời lầm lũi đẩy chiếc xe cà rem qua các nẻo đường bụi đỏ giữa nắng trưa hè gay gắt …

Ôi! Những buổi trưa hè ở mảnh đất đầy nắng gió và cát này, bầu trời xanh trong veo và xương rồng đỏ trên đinh cát, những ngọn gió thổi vào hồn nỗi xa vắng đến lạ lùng, nghe xao xuyến bước chân thời gian, nghe ray rứt tiếng ve ran trên cành phượng đỏ, một nỗi bàng hoàng đu đưa nhịp võng. Sao mà thanh bình đến vậy?

…Ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại… tôi nhìn những mùa hè trôi qua trong nuối tiếc, dẫu biết rằng là lẽ thường hằng nhưng trong lòng không khỏi xót xa. Những người bạn cũ đi xa, người còn ở lại lướt qua nhau như người xa lạ. Tôi ngồi đó trong bóng chiều tà, nắng chiều vàng sao mà lặng lẽ.

Ôi! Hai hòn bi ve tội nghiệp, đã lăn gần hết đoạn đường trần ,tôi nghiêng xuống cuộc đời bằng nụ cười ngạo nghễ, có ai về nhặt lại tiếng ve ran….

Trần Quang Phong

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Bảy 202411:26 SA(Xem: 865)
Sáng hôm đó, lễ đón tân sinh viên trường ĐH Kinh Tế diễn ra thật vui. Đặc biệt mấy anh sinh viên lớp trên lúc nào cũng háo hức chào đón tân sinh viên hơn cả. Hoàng Tùng cũng vậy, anh cùng với nhóm bạn hôm nay đến trường sớm hơn mọi khi. Áo quần thẳng nếp, đầu tóc gọn ghẽ phong thái lịch lãm nhất có thể. Trong buổi này có nhóm tân sinh viên nữ làm anh và nhóm bạn chú ý nhất là ba em trong trang phục áo dài trắng, vàng và xanh thiên thanh ngồi gần nhau bên góc trái hội trường
17 Tháng Bảy 20241:05 SA(Xem: 906)
Mấy tuần qua, nổi lên thống trị thế giới thông tin cả vỉa hè lẫn chính thống là biết bao lời rao giảng ồn ào về Nhân Quả, Nghiệp báo Luân hồi từ không ít vị “mũ cao áo dài” trong giới tu hành đạo Phật nhằm dẫn dụ Phật tử và đông đảo dân chúng vào mê hồn trận “Cúng dường”, “Giải oan”, “Giải nghiệp”, “Thỉnh vong”, “Trục vong Thỉnh linh bào thai”, v.v. Hắn chợt nhớ lại mồn một cái chết bi thảm của một ông Giám đốc dường phải trả nghiệp báo của ông bằng một tai nạn khủng khiếp mà nhiều năm qua, hắn tìm mọi cách cố tình rũ bỏ khỏi trí nhớ mệt mỏi của hắn nhưng không sao làm nổi…
17 Tháng Bảy 202412:55 SA(Xem: 942)
Tiếc thương cho nước non nhà / Vói tay phủi cái sơn hà nhẹ tênh / Sơn hà tựa gái hớ hênh / Dăm thằng mặt thớt ngông nghênh chúng vầy
16 Tháng Bảy 202411:32 CH(Xem: 950)
Năm tôi 37 tuổi tôi đã chia tay chồng, tôi gặp một người đàn ông do sư thầy ở chùa giới thiệu để giúp tôi một công việc. Ông lớn hơn tôi đúng 12 tuổi, là phật tử hay làm công quả ở chùa tư cách đứng đắn đàng hoàng; thật lạ ngày đầu tiên vừa thấy tôi, ông nhìn sững như quen tự đời nào, ông đưa tay chùi một vết lấm lem trên mặt tôi và sau này bảo rằng ông yêu tôi ngay từ ngày đầu gặp mặt. Mà hồi đó tôi ốm nhom xơ xác xấu xí tựa như con chim bị mắc mưa rủ cánh giữa đông tàn. Qua ngày sau, ông ta đem tới tặng tôi hai quả xoài cát và bảo rằng: "cây xoài nhà anh trồng hơn mười năm đến năm nay nó mới có trái anh hái liền cho em" Tôi cảm thấy cảm động. Tôi thấy mình được quan tâm, cái mà 15 chung sống cùng chồng tôi chưa hề có được ...
06 Tháng Bảy 202412:01 SA(Xem: 1902)
có một sớm mai nào ta qua bến sông / nhánh cỏ thạch xương bồ tỏa hương thơm ngát / duyên dáng, trữ tình là dòng Hương Giang xanh biếc / cho nón ai nghiêng mấy nhịp Trường Tiền
05 Tháng Bảy 202411:07 CH(Xem: 1899)
Một ngày tuyết sẽ tan thành sữa Én nhạn về quanh những cánh đồng Trùng trùng bông nắng và bông lúa Bát ngát là khi lúc rạng đông.
05 Tháng Bảy 202411:02 CH(Xem: 1874)
Em còn thả ngọn tóc dài Lối về hương thoảng mơ hoài trong ta Vai mềm áo trắng thướt tha Nắng vương bím tóc cánh hoa phương hồng
05 Tháng Bảy 202410:41 CH(Xem: 1775)
Những chiếc khung dần dần thu hẹp lại Định mệnh khóa rào Không còn chỗ cho tin nhắn Rớt ngoài luồng bất định
05 Tháng Bảy 202410:37 CH(Xem: 1559)
Tình cờ tôi gặp một tấm ảnh trên mạng, trong một album ảnh cũ về Nha Trang - Khánh Hoà trước năm 1975. Tấm ảnh được chụp trên đồi Trại Thuỷ, từ phía sau lưng Kim Thân Phật Tổ (tượng Phật trắng), có lẽ vào quãng những cuối những năm 60 của thế kỷ trước.
05 Tháng Bảy 202410:27 CH(Xem: 1545)
Nhắc đến Ông trước hết là tác giả của những bài thơ nổi tiếng đã đi vào lòng người như: Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, Viên xúc xắc mùa thu, Chiếc lá cuối cùng…trong những tập thơ đã xuất bản.