- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,540,149

MÙA XUÂN ĐỢI BÌNH MINH

16 Tháng Hai 20204:21 CH(Xem: 3782)

chim- photo NGUYEN HOANG NAM
photo Nguyễn Hoàng Nam

MÙA XUÂN ĐỢI BÌNH MINH

 

hãy tạc hình hài

bằng những ngón tay thiên mộng

trong những đêm như đêm nay

trời giăng đầy sao

hãy nhóm lên ánh lửa năm nào

bằng bó củi đã ngủ quên

trên tấm lưng trần ký ức

… và những bước chân vội vã qua mau

 

hãy quên đi nụ cười hư hao

trên nhấp nhô lồng ngực

thuở cuồng si thổn thức ngọt ngào

trong những đêm như đêm nay

đợi bình minh qua song cửa

để thấy rằng

những xốn xao đã làm nên sự sống …

hãy cúi đầu cho giấc mơ tan vào biển rộng

những mù khơi đọng lại thảo nguyên

nỗi nhớ lót đường cho mùa thu thổi qua khe đá

và cho thi ca gõ nhẹ chốn tim người

 

hãy kéo dài nụ hôn che lấp tiếng cười

để bước chân người trôi nhẹ

khuôn mặt sẽ mờ theo ngày mưa vỡ

nghìn trùng thanh xuân trong đôi mắt nàng Thơ

 

trong những đêm như đêm nay

bầu trời giăng đầy sao

… hiếm hoi em

vạt tóc đen bất chợt quay về …

 

 

thy an

 

 

MÙA THU NGÔN NGỮ TRỤ LẠI

 

mùa thu cầm hạt dẻ trên tay vừa lượm

(tây phương ưa chuộng, nướng trên lửa thơm dòn)

ngồi yên trên ghế đá 

tay run vai lạnh

con đường xào xạc lá vàng

nghe gió mang lại cảm hứng

ngồi xuống đây : trăm ngàn thi sĩ reo vui

 

xa xa ngôi nhà xám mờ

ánh lửa heo hắt mang chút hiển linh của trời đất

soi vào góc tối những kể lể riêng tư

điều gì đó lâng lâng khó hiểu

xin đừng đi nhanh, hãy dừng một phút

cho ngôn ngữ trụ lại

cho tưởng tượng lan ra

bước chân ai đó 

đi qua như tấm lòng của gió

mang về những nỗi buồn không định dạng

hỗn mang chữ và thơ

hãy cho trái tim chút mộng mơ

dựa vào cây sồi rêu phủ 

nghe hoa nở trong tâm hồn

cho dù mùa thu tiếng chim thật hiếm

 

con đường rừng nhiều bông hoa úa tàn

ngày sương tháng mười một

phảng phất những âm thanh kỳ lạ

mùa thu huyền bí vuốt ve khăn choàng áo ấm

nói những điều em chưa bao giờ nghĩ đến

về đủ thứ tình cảm và tình yêu

về nỗi nhẹ nhàng của bàn tay trên tóc và mặt

về sự yên lặng làm ngợp tâm hồn những đêm trăng

để em không hoài nghi bóng tối

và yêu ngọn nến thắp sáng từ những nơi thật xa

 

và khi trở về ngôi nhà sưởi ấm

mùa thu sẽ nói lời ân cần

của độ lượng đất trời trên những bạo lực và lộng ngôn

nỗi bất lực và bất mãn đi kèm lời nói

ghi trên giấy rẻ tiền tái tạo

mông lung như cuộc đời kẻ viễn phương mấy niên kỷ xa nhà

 

mùa thu cất tiếng nói đâu đây

trăn trở…

 

thy an

01-2020

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 474)
Những giọt sầu rơi xuống / hay nốt thăng ngân lên / những bàn tay lần sờ bia mộ cũ / hay những bàn chân tìm giày, dép bóng lộn, đạp ga xe xịn, xả khói vút trời trên phố tìm cơn vui / ngóng pháo hoa trong lòng?
28 Tháng Tư 202111:30 CH(Xem: 597)
khi nhìn gương chính mình / mới hiểu buổi sáng là ân huệ / cuộc đời trăm ngàn cảnh / gửi núi đồi và mây trắng / chút nỗi niềm thao thức năm canh
26 Tháng Tư 20215:05 CH(Xem: 590)
Thế kỷ chúng tôi trót buồn trong mắt Dăm bảy nụ cười không đủ xóa ưu tư. {Bây giờ} Qua hai câu thơ đó Nguyên Sa đã diễn tả tâm trạng của thế hệ ông, thế hệ của những người trai trẻ ở miền Nam thời 1954-75, đã nuôi nhiều kỳ vọng cho tương lai đất nước, nhưng chẳng bao lâu đầy tuyệt vọng trong một quê hương khói lửa.
22 Tháng Tư 202112:08 SA(Xem: 735)
"Chiến thích được vuốt ve, âu yếm. Tôi cũng thích được vuốt ve, âu yếm. Nhưng tôi không thích làm cái chuyện đó với chàng. Chiến thích hôn môi, nhưng tôi cố tránh, vì không thích mùi thuốc lá quá nặng. Răng của thằng chả cũng không được đẹp, đôi lúc dính thịt gà, thịt vịt… thật khủng khiếp. Cho nên tôi luôn xoay mặt tránh chỗ khác. Chàng có hơi bực với thái độ hờ hững này…" (Nguyễn Thạch Giang)
21 Tháng Tư 202110:34 CH(Xem: 742)
Sáng ngày 22, toàn bộ các lãnh đạo, y bác sỹ, y tá, hộ lý , kể cả nhân viên xét nghiệm, điều dưỡng v.v… đều được huy động xuống phòng họp của bệnh viện phụ sản, theo lệnh Ban giám đốc, chỉ trừ ê-kíp trực đang chờ các cuộc lâm bồn mới. “Đề nghị báo cáo số trẻ sinh ngày 22 đến giờ này và tôi cần một vài bé sinh đúng 0h00 giờ”, ông Giám đốc bệnh viện phụ sản nói. / “Dạ, báo cáo đồng chí, rất tiếc là tới giờ, không hiểu sao vẫn chỉ có một trẻ thôi, không có nhiều hơn, và không có trẻ nào sinh vào giờ đồng chí cần ạ,” bà Phó Giám đốc nói. “Thế à, khỉ thật! Đúng lúc mình cần thì các bà không đẻ cho. Bình thường thì đẻ như gà!”, Giám đốc bực và có vẻ hơi lo. / Đâu đó có tiếng cười khúc khích, hình như trong đám cán bộ, y tá, điều dưỡng trẻ.
21 Tháng Tư 20216:54 CH(Xem: 688)
Núi sông này biết thấu nguồn cơn / Bốn mươi năm âm thầm phố lạ / Sầu tháng Tư mất cả môi cười / Triệu người buồn triệu triệu chẳng vui
20 Tháng Tư 20216:03 CH(Xem: 691)
Mỗi buổi sáng, tôi chạy xe trên cánh rừng. Bây giờ là những ngày mùa đông, âm 16 độ F miền Đông Bắc. Bầu trời luôn sắp đặt nhiều mảng bố cục xám kết nối lộn nhảy chung quanh tôi. Tôi vẽ lên mặt kính những ý tưởng thô kệch. ngón tay với gắp từng mạch chữ đang ứa nhựa. Chúng là chất đạm cho một bữa điểm tâm dã chiến.
20 Tháng Tư 20215:10 CH(Xem: 566)
Mỗi lần nghĩ đến chiến tranh, giải phóng đất nước, cách mạng dân tộc, tự do nhân quyền, xuống đường biểu tình... đầu óc tôi lơ mơ liên tưởng đến vụ Thiên An Môn năm nào. Hình ảnh người đàn ông hiên ngang tiến ra giang rộng hai tay đòi hỏi tự do, chận đứng xe tăng, chống lại quyền lãnh đạo độc tài của đảng cộng sản Trung Quốc. Hình ảnh anh hùng, xem cái chết tựa lông hồng, với lòng đầy thách thức, đòi hỏi tự do dân chủ nhân quyền cho xứ sở. Hình ảnh đó đã đánh mạnh vào tâm não toàn thể người dân trên toàn thế giới. Riêng tôi, vẫn âm thầm nghĩ tới người lính lái chiếc xe tăng khổng lồ đầy răng sắt. Hẳn ông phải là một người rất đỗi từ bi, nhân hậu? Thương người như thể thương thân. Ông từ chối giet người, dù trong tay nắm toàn quyền nghiền nát người đàn ông hiên ngang hùng dũng kia. Hành động nghiền nát đó, sẽ được coi như một chiến công hiển hách đối với đảng và nhà nước.
20 Tháng Tư 20214:59 CH(Xem: 774)
Tháng tư năm ấy, sao tôi không mấy lao đao về cái chết tự tử của một người chị họ chưa đầy hai mươi tuổi. Năm ấy, một chín bảy lăm, nghe mạ tôi nói chị bị cào nát mặt hoa và ăn đòn phù mỏ chỉ vì lỡ tranh giành một miếng nước ngọt trên chuyến tàu tản cư từ Đà Nẵng vào Nha Trang. Liệu như thế đủ để chị chán sống hay còn vài lý do thầm kín khác mà tôi không đoán được. Ồ phải rồi, nghe kể mẹ chị ấy là mợ tôi ngồi đâu cũng thở dài rất thảm, lâu lâu tuồng như muốn nuốt ực những giọt nước mắt dội ngược vào lòng và lâu lâu thì lại trào ra trăm lời nguyền rủa về những xui xẻo không tránh được, ví dụ nỗi đau rát rực rỡ của mấy bợm máu kinh nguyệt thời con gái chị tôi đã phọc lai láng trên đít quần suốt những ngày chạy giặc thiếu nước và máu ôi thôi là máu của những xác người vô thừa nhận trên con đường lánh nạn.
20 Tháng Tư 20214:23 CH(Xem: 716)
Tôi đã thay đổi vì biến cố tháng Tư Bảy Lăm, nhưng cũng có thể tôi đã mất thiên đường từ trước khi ra đời. Đó là câu hỏi mà tôi ngẫm nghĩ gần đây. Năm nay tôi 43 tuổi, mặc dù tôi nhuộm tóc và vẫn thích người ngoài khen tôi trẻ, tôi hiểu mình nhiều hơn, và cũng chân thật với mình nhiều hơn lúc còn trong tuổi niên thiếu. Trên nhiều phương diện, có thể tôi cũng đầy đủ hơn ngày xưa. Nhưng tất cả những câu chuyện mà tôi hay kể với bạn bè để biểu lộ tâm trạng “cá ra khỏi nước” mà tôi vẫn cảm thấy đeo đuổi mình thường trực, đều bắt nguồn từ trước biến cố Bảy Lăm.