- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,550,805

Thơ Đỗ Tấn Đạt

22 Tháng Giêng 202011:23 CH(Xem: 4634)

ngoi nha đói - le minh phong
Ngôi nhà đói - tranh Lê Minh Phong


LTS: Những ngày cuối năm, nhận được những bài thơ của Đỗ Tấn Đạt. Thơ Đạt buồn như cơn mưa trên vùng biển quê hương. Mời quí bạn đọc và văn hữu đi vào thế giới thơ của ĐỖ TẤN ĐẠT.
Tạp Chí Hợp Lưu

 


ĐỐI THOẠI

 
Buổi chiều ngồi ở Sơn Chà, Nam Ô
V nói với tôi về những quả đồi trọc không mọc được mầm xanh
tiếng Voọc đụng chân người
hay những làng chài không còn bám biển
V là một kiến trúc sư
anh vẽ được những dự án lớn 
duy nhất một lần
V nói V không thể quy hoạch được nỗi buồn 
những nỗi buồn mang tên xứ sở 


V nói với tôi về sự phá vỡ kiến trúc
của một lợi ích nhóm
hôm qua những bè bạn tôi uống rượu
A là một họa sĩ không chuyên
đã say trên bức tranh có mặt trời màu đen
tôi cùng V đã ói trong thị trấn của nỗi buồn


buổi chiều chúng tôi ngồi ở đất nước mình
trên ngọn cây tù mù đã cụt những cành lá
loài chim kêu và bay đi trong giọng khàn thế kỷ
chiều đỏ mắt sóng 
V dẫn tôi đi dọc bờ cát dài
trên những cánh buồm rát gió
vi vút tiếng kêu ngực tàu đang vỡ
những Gạc Ma trào dâng máu biển
những linh hồn còn bơi ba mươi năm
chưa mỏi cánh tay thuyền?


chúng tôi trở về thành phố
dự buổi tuyên án của loài cá 
trong lời sơ thẩm như điếu văn của đại dương
giọt nước mắt ngư phủ
vừa rơi xuống đêm sâu 


A trở lại và hoàn thiện bức tranh còn dang dở
mùi hôi tanh sau một trận bán dâm trái phép
ai đó đã tự sướng trước mặt đồng loại
sau tòa biệt phủ
huyệt mộ đầu tiên xây từ những viên gạch vỡ
bắt đầu... 


đêm ấy tôi A và V đã say.một cơn say từ ba miền bắc trung nam 
vài tiếng rao niềm tin hiếm hoi còn rơi chậm theo giọt đèn cầy
trong bức tranh nham nhỡ A đã quệt vào đâu đó
những Vân Đồn, Vân Phong, Phú Quốc... 
những cơn sóng từ phương bắc đang xâm thực đất liền
A khóc 
V khóc 
tôi khóc 
buổi sáng trước khi mặt trời mọc
chúng tôi kịp thấy vài người nuôi dê 
vừa dắt hổ về đồi mình...

 

Đỗ Tấn Đạt

 

 

 

ÂM THANH MÁI CHÈO NGÀY BIỂN ĐỘNG

 

người đàn ông neo nỗi buồn trùng biển
từng đàn cá chết trắng triền khơi
từng giấc mơ ngụp lặn dưới hàng phi lao
cá hay nước mắm chứ không phải loại âm thanh nào khác
đã mặn vào nỗi đau chợ búa người đàn bà
formosa- vũng áng
bệnh Việt nam- bác sĩ quốc tế
con tôi cần ăn- không phải thuốc ngoại
con tôi cần tắm biển- không phải thuốc ngoại


hôm qua
lũ trẻ ra sân trường tè bậy
vô ý thức và bị bắt tường trình
thầy giáo chứ không phải nhà chức trách vỗ vào mông thằng nhỏ
mày về đi, hạnh kiểm yếu, cho nghỉ học- không phép
bữa cơm chiều không có cá
lũ trẻ bỏ nhà và ra ao tắm
bùn non đặc quánh
biển xanh nào bao dung?


những con sóng vẫn vỗ vào bờ
những đàn cá vẫn tấp vào bờ
những mắc lưới trôi dạt
nụ cười trôi dạt
nước mắt trôi dạt
cá chết do nhiễu thanh?
người chết do nhiễu thanh?
cầm mái chèo khua mây
những ngày biển động
mai ba viết giấy phép cho con…


Đỗ Tấn Đạt

 

 

GỞI CON VỀ NGOẠI

 

Gửi con về ngoại

Đường cơm áo

Dông thẳng vách nghèo

Rách toạc âu lo…

 

Chiều son phấn

Em không đòi ăn diện

Tôi tẩy trang

Tóc trắng nửa mùa…

 

Đêm em khóc

Nước mắt chưa  vo gạo

Đã cháy khê yêu niềm.

Khen khét phả sau lưng…

 

Ngần ngại vần thơ nhét muối

Ủ chín lòng con

Câu chữ suy sụp

Trượt trên dốc cơ hàn…

 

Tiễn con về ngoại

Chiều nghẹn khói

Mơ hồ niềm riêng

Treo ngược thằng tôi…

 

Đỗ Tấn Đạt

 

 

VỀ

 

Anh phải về thôi em ạ
Về cày xới lại mảnh hồn khô cạn
Đã lâu rồi không thấm nổi một giọt sương

 

Anh sẽ về thôi em ạ

Về vun vén lại luống thơ  còm cõi…

Đã lâu rồi chẳng có một vần xanh.

 

Anh sẽ về, về thôi em ạ

Về ươm lại những mầm non chưa mọc

Mà mặt trời đã khuất sau những tán cây to

 

Anh sẽ về dẫu còn đó những cơn ho

Vẫn sặc sụa tiếng cười trong lồng ngực

Hay những đêm dài con ngươi đen thao thức…

 

Cũng chẳng vì đâu

Thơ hay thế giới không màu

Anh sẽ về  cạn bớt những nỗi đau

 

Mà đời đã kéo sầu vào trong bóng tối

Để một lần ta ở mãi trong nhau

Khi ….đèn dầu chợt tắt.

 

ĐỖ TẤN ĐẠT

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 75676)
Không ai biết cuộc sống của ai đang xáo trộn. Không ai biết ai đang nghĩ gì. Người chồng không bao giờ biết người vợ vừa gối đầu lên tay mình vừa dâm hoan với sếp của ả trong giấc mơ. Gã sếp đô con, bụng cuộn lên những bó cơ và làm tình thì miễn bàn. Người chồng không bao giờ biết âm hộ của ả nóng bừng như muốn nổ tung ra. Mà biết cũng chẳng thể chết ai vì ả là vợ của anh ta.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 92978)
(Gởi anh Huy & chị Minh) Câu thơ còn trong trí nhớ Như mùa thu mỗi năm lại về Theo tuần hoàn trời đất Như đôi mắt em buồn giấu kín Chịu đựng An phận Cuộc đời mình mùa xuân đi qua Rất xa, rất xa...
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 77790)
Thành phố nằm bên một rẻo biển miền Trung yên bình và tĩnh lặng. Những ngày gầ n đây bổng nhiên được khuấy động bởi mấy chú cá mập, không hiểu vì sao lại lang thang vào bờ, chúng lượn lờ nơi bãi tắm trước khuôn viên trường, là bãi du lịch của thành phố. Thỉnh thoảng chúng lại ruỗi theo sóng nước cợt nhã với con người. Có hôm một chú cá mập con nhá vào mông ai đó, có hôm lại ngoạm vào giò của kẻ nào bơi đến gần. Bạn tôi phán: đất này “linh kiệt”. Tôi cười vui: Đất lành chim đậu, biển lành cá mập làm tổ .
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 79157)
Trong tình bằng hữu nhiều năm với Huy, được sự đồng ý của chị Cao Xuân Huy và hai cháu Chúc Dung & Xuân Dung, bài viết thiên về khía cạnh y khoa này, nói về một Cao Xuân Huy khác, người bệnh Cao Xuân Huy chênh vênh trên con dốc của tử sinh, đã can trường chống chỏi với bệnh tật cho tới những ngày và giờ phút cuối cùng và đã ra đi với tất cả “phẩm giá”. NGÔ THẾ VINH
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 67186)
Cao Xuân Huy có người cha đi kháng chiến, để lại vợ con trong thành. Rồi, 1954, ông ngoại bị đấu tố, người cậu cấp bách đem cháu, 7 tuổi, vào Nam. Mẹ ở lại Hà Nội đợi bố. Về, nhưng người cha kháng chiến, gốc tư sản, địa chủ, không thể "can thiệp" cho người mẹ khỏi diện "tự lực cánh sinh" (như đi "kinh tế mới"). Rồi họ chia nhau con cái: mẹ để lại con gái cho bố, vào Nam với con trai. Xa cách, mỗi người lập một gia đình khác, có các con khác. Huy được cậu và bà ngoại nuôi. Như một định mệnh, chuyện nhà Huy trùng hợp với chuyện đất nước, với truyền thuyết Sơn tinh Thủy tinh, với bao gia đình thời chia đôi Nam-Bắc.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 70897)
Thường, khi viết về một nhà văn, trong vai trò của một người làm phê bình, tôi chỉ quan tâm đến tác phẩm, đến văn bản. Đúng hơn là tôi quan tâm đến văn bản văn học, và cái cách mà tác giả của nó đã, cùng với các độc giả của mình, biến nó thành một tác phẩm văn chương. Tôi không quan tâm lắm đến tác giả.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 73258)
Cánh đồng trải rộng mênh mông ngút ngàn, nhìn xa xa chỉ thấy sương mờ tựa mây lãng đãng bay thấp, lòa xòa bôi xóa nhạt nhòa đường viền chân trời. Thời xưa Cao Biền đã nhiều lần cỡi diều bay tới, tay cầm quạt giấy phất bằng lụa bạch, nan cánh quạt đúc bằng vàng khối tinh ròng, toan tính yểm đất.
09 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 67058)
Cuối cùng rồi tôi cũng đọc quyển hồi ký ấy, quyển hồi ký gắn liền với một cái tên suốt 25 năm dài. Làm như người ấy tái sinh với tên cũ dài hơn: Cao Xuân Huy Tháng Ba Gãy Súng.
07 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 84379)
Đọc truyện ngắn “ Trả lại tiền ” in trong tập truyện “ Vài mẩu chuyện ” của nhà văn Cao Xuân Huy (tạp chí Văn Học xuất bản, 2010), tôi không khỏi mỉm cười bởi cái phong cách khôi hài đen của câu chuyện—truyện của Cao Xuân Huy đa phần đều như thế...
12 Tháng Mười Một 201012:00 SA(Xem: 65914)
LTS: Bài phỏng vấn nhà thơ Đặng Hiền được thực hiện bởi nhà thơ Go Hyeong Ryeol Tổng biên tập tạp chí Thi Bình (The poet society of Asia ) trong số mùa Đông 2009. Phần chuyển ngữ do Giáo sư Tiến sĩ Yang Soo Bae thuộc đại học Pusan University of Foreign Studies tại Hàn Quốc biên dịch. Chúng tôi hân hạnh giới thiệu đến quí văn hữu và độc giả Tạp Chí Hợp Lưu.