- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Điệp Khúc Nhớ Đảo- Translated from Vietnamese into English by Hương Cau Cao Tân

24 Tháng Mười Một 202112:53 SA(Xem: 11499)
Nguyen Cong Khanh
Tác giả Nguyễn Công Khanh
thơ 
Nguyễn Công Khanh
ĐIỆP KHÚC NHỚ ĐẢO
Translated from Vietnamese into English by Hương Cau Cao Tân





Điệp Khúc Nhớ Đảo 
                          Nguyễn Công Khanh 07-2020

 

  

Ngày Mai Trở Lại Đảo. 
Biển có còn xanh. 
Rừng có còn hoang. 
Trời có còn nhiều mây trắng. 
Ngày mai trở lại đảo. 
Cỏ may có còn vờn nhau tới mãi cuối đồi. 

Ngày mai trở lại đảo. 
Con sấu già đêm có còn quẫy, 
Trong lạch sâu Cửa Cạn. 
Bãi Bổn, sao biển năm cánh có còn, 
nằm soải dài dưới rặng dừa thưa. 

Ngày mai trở lại đảo. 
Có còn ghẹ xanh ghẹ đỏ, 
Trên bến vắng Hàm Ninh 

Ngày mai trở lại đảo. 
Bầy cá voi có còn nằm phun nước, 
Mỗi mùa ruốc đến rủ nhau về. 
Lũ cá heo có còn chờ, 
Rỡn cùng thuyền trên sóng. 

Ngày mai trở lại đảo. 
Có còn chim biển bay ngược gió, 
Đưa ta về những đảo mờ xa. 

Ngày mai trở lại đảo. 
Có đêm nào còn trong, 
Đèn lập lờ trên đỉnh Bokor, 
Dẫn lối về tránh Vũng Trâu Nằm. 

Ngày mai trở lại đảo. 
Mưa lũ có còn đổ, 
Sóng ngập tràn bờ nước Dương Đông. 

Ngày mai trở lại đảo. 
Xuôi thuyền về An Thới. 
Thăm xóm đạo Ba Làng. 
Đừng qua Mũi Ông Đội, 
Đã sẵn mồi Biên Mai. 

Ngày mai trở lại đảo. 
Nhớ ghé qua Hòn Thơm, 
Xem lại bầy cá nhỏ, 
Có còn trong dãy san hô. 

Ngày mai trở lại đảo. 
Tiếng súng không còn nữa. 
Anh dân vệ trong làng, 
Chú du kích bên sông, 
Bắn bâng quơ cho có lệ, 
Sợ vỡ mất thiên đường. 

Ngày mai trở lại đảo. 
Nhớ con chó Phú Quốc quá. 
Năm tháng bạn cùng ta, 
Trong quận nhỏ đìu hiu, 
Đi lạc đâu mất rồi, 
Lòng buồn thương vô hạn. 

Ngày mai trở lại đảo. 
Con trâu rừng cuối cùng đã chết . 
Con trâu rừng cuối cùng đã chết. 
Huyền thoại ngày xưa đã vỡ rồi. 
Huyền thoại ngày xưa đã vỡ rồi. 
Vỡ thật rồi... 

Ngày mai trở lại đảo. 
Nhớ tìm về Dinh Cậu, 
Cồn cát bên sông chắc có còn. 
Những nấm mộ đạo trăm năm cổ, 
Chúa có đến kịp mang về Thiên quốc không . 

Ngày mai trở lại đảo. 
Nghĩa trang Quốc quân tha hương ngoài phi đạo, 
Có còn mỏi mắt vọng cố hương. 

Ngày mai trở lại đảo. 
Có còn căn nhà sàn cửa biển. 
Có còn hàng dừa xanh rợp mát. 
Cô gái năm xưa chắc chẳng chờ. 

Ngày mai trở lại đảo. 
Câu chuyện sáu mươi năm cũ, 
Thôi đành để lại gửi thiên thu. 
Thôi đành để lại gửi thiên thu... 

 

 

 

 

REFRAIN OF MISSING THE ISLAND           by NGUYỄN CÔNG KHANH 07.2020

 

Translated from Vietnamese into English by Hương Cau Cao Tân

on 23.02.2021 in British Columbia, Canada

 

 

 

Tomorrow I will be returning to the island as a traveller,

Wondering if the ocean is still blue in colour,

And the forests are still having their wilderness,

And the sky is still covered with many clouds in their whiteness.

Tomorrow I will be returning to the island as a traveller,

Wondering if the chrysopogon stalks are still playing together at hills’ ends forever.

 

Tomorrow I will be returning to the island as a traveller,

Wondering if the night old crocodile is still tossing and turning over

In the Cửa Cạn Shallow Port’s deep water

And in Bổn Beach, if five pointed starfish are still

Stretching fully under rows of coconut trees so few.

 

Tomorrow I will be returning to the island as a traveller,

Wondering if there are still blue and red sentinel crabs in living

On the deserted quay of Hàm Ninh

 

Tomorrow I will be returning to the island as a traveller,

Wondering if the flocks of whales are still lying spouting water

Waiting for the season of the sergestidae to come back, or

If the flocks of dolphins are still waiting there anymore

To play with the boats on the waves along the shore.

 

Tomorrow I will be returning to the island as a traveller,

Wondering if there are still sea birds that ride against the wind over,

That will bring me to faraway islands, so far that they are visibly blurred.

 

Tomorrow I will be returning to the island as a traveller,

Wondering if there are still some nights when the sky is getting clearer.

When the lights are flashing on Mount Bokor,

Guiding the way, avoiding the Hollow of The Lying Buffalo.

 

Tomorrow I will be returning to the island as a traveller,

Wondering if the tropical rains are still pouring down the water,

If the waves are still overflowing the coasts of Dương Đông as ever.

 

Tomorrow I will be returning to the island as a traveller,

I will be riding the boat downstream to An Thới later,

Visiting the Ba Làng Village of religious followers,

Refraining myself from coming to Point Ông Đội’s border,

Since we already have the foods of Biên Mai, which are sweeter.

 

Tomorrow I will be returning to the island as a traveller,

Reminding myself to visit Thơm Island, a place of nature,

To review if the school of tiny fish swimming in the water

Is still residing in the coral reef in order to wander.

 

Tomorrow I will be returning to the island as a traveller,

Where the sounds of guns can be heard no longer,

Where a member of the team of Village’s Defenders

Or the guerilla fighter across the river

Will only once in a while pull the rifle’s trigger

Lest they destroy the heavenly realm of villagers.

 

Tomorrow I will be returning to the island as a traveller,

Just to long for my Phú Quốc doggie the retriever,

That has been with me so long in friendship,

In the remote desolate district,

Who has been lost somewhere somehow,

Leaving an unhealable hurting wound in my heart now.

 

Tomorrow I will be returning to the island as a traveller

Where the last wild buffalo has already died.

Where the last wild buffalo has already died.

And the old myth has broken into pieces,

And the old myth has broken into pieces,

It has truly broken into pieces …

 

Tomorrow I will be returning to the island as a traveller,

Reminding myself to go back to the Mansion of the Master

Wondering if the graves on the islet beside the river,

Where the hundred year old ones of the faithful followers,

Will be brought back in time to Heaven by God the King of All Orders.

 

Tomorrow I will be returning to the island as a traveller,

Wondering if the National Guards’ Cemetery in diaspora beyond the runway,

Will still be longingly looking over for the home country so far away.

 

Tomorrow when I will be returning to the island as a traveller,

Wondering if there is still the stilt house at the sea port looking over,

Where rows of coconut trees are providing the cool shade,

Where the girl of the old years has probably lost her patience to wait.

 

Tomorrow when I will be returning to the island as a traveller,

Letting the sixty-year-old story become fader

Resigning myself to let it be immersed in time forever

Resigning myself to let it be immersed in time forever.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Hai 20242:19 SA(Xem: 1769)
Bài này, “Cái Tôi kỳ việt và Âm bản Thành phố/Tình yêu trong thơ tự do Thanh Tâm Tuyền”, được phát triển, bổ sung và mở rộng từ bài viết gốc năm 1986, với tựa “Thanh Tâm Tuyền, người thi sĩ ấy”, theo tinh thần tựa đề “L’Homme, cet Inconnu” (1935) (Con Người, kẻ Xa Lạ ấy) của Alexis Carrel (Nobel 1912). Một vài chủ đề đã được đưa vào, hay tô đậm, qua một cái nhìn hồi cố và tái thẩm, để làm đầy đặn và làm rõ hơn các đường nét về thơ Thanh Tâm Tuyền, vốn, trong bản gốc nguyên thuỷ, đã được vạch ra nhưng chưa được khai thác kỹ.
07 Tháng Hai 20241:35 SA(Xem: 1902)
Người ta thường chỉ nói về thơ Thanh Tâm Tuyền ở cái thời tuổi trẻ của ông, và gần như không có ai nói kỹ (hoặc tương đối kỹ) về tập “Thơ Ở Đâu Xa”, kết tinh bởi những bài thơ thời sau này của Thanh Tâm Tuyền, đặc biệt là thời ông đã đi qua những hào quang của tuổi trẻ mình, và cũng là thời mà ông đang đi vào, đang đi qua những hiện thực sống động nhất, theo một nghĩa nào đó, của thân phận con người, nói chung, và thân phận thi sĩ, nói riêng, của chính ông. Cũng có ý kiến cho rằng thơ Thanh Tâm Tuyền, trong giai đoạn này, chỉ là thơ thời khổ nạn, tù đầy, không có mấy điều đáng bàn. Ý kiến đó có lẽ nên được xét lại. Con người thi sĩ, đặc biệt những con người thi sĩ với chiều sâu và kích thước như của Thanh Tâm Tuyền, có thể tự thể hiện phong cách độc đáo của mình, tự khám phá hoặc đổi mới mình, trong tứ, trong từ, trong hình ảnh, suy tư mình, trên các mặt ngữ âm, ngữ nghĩa, tiết nhịp, điệu thức, thể loại… trong bất kỳ hoàn cảnh hiện sinh nào của họ.
23 Tháng Mười 20237:38 CH(Xem: 4106)
Even prior to the termination of the war in Europe in the summer of 1945, the United States and the Soviet Union stood out as the leading Great Powers. The United States emerged as the most powerful and richest nation, envied by the rest of the world due to its economic strength, technological and military power. Meanwhile, the Soviet Union surprised all world strategists with its military might. Despite its heavy losses incurred during the German invasion—1,700 towns and 70,000 villages reportedly destroyed, twenty million lives lost, including 600,000 who starved to death in Leningrad alone, and twenty-five million homeless families—after 1942 the Red Army convincingly destroyed German forces and steadily moved toward Berlin.
31 Tháng Tám 202311:33 CH(Xem: 4879)
Sunday afternoon, September 2, 1945. High on a stage at Cot Co [Flag Pole] park—which was surrounded by a jungle of people, banners, and red flags—a thin, old man with a goatee was introduced. Ho Chi Minh—Ho the Enlightened—Ho the Brightest—a mysterious man who had set off waves of emotion among Ha Noi's inhabitants and inspired countless off-the-record tales ever since the National Salvation [Cuu Quoc], the Viet Minh organ, had announced the first tentative list of the "Viet Minh" government on August 24. It was to take the Vietnamese months, if not years, to find out who exactly Ho Chi Minh was. However, this did not matter, at least not on that afternoon of September 2. The unfamiliar old man — who remarkably did not wear a western suit but only a Chinese type "revolutionary" uniform — immediately caught the people's attention with his historic Declaration of Independence. To begin his declaration, which allegedly bore 15 signatures of his Provisional Government of the Democ
24 Tháng Hai 20242:39 CH(Xem: 539)
Mà thơ. chấm. tới phẩy, nào / Dụi mắt. cắm một ngọn sào du dương / Không dưng / nghe một nạm buồn / Hai tay bụm lại / đầu nguồn thiết tha / Suối rất mệt giữa khe già / Tinh anh của đá / ném / xa / đường gần
14 Tháng Hai 20241:28 SA(Xem: 1244)
Tôi đưa tay gõ vào hư ảo / Chân lý mày đang trốn chỗ nào / Hóa ra đen đỏ hai màu áo / Chỉ để làm trò chơi khó nhau
14 Tháng Hai 20241:15 SA(Xem: 810)
Này anh bạn – anh thấy không / Sự lộng lẫy không nhường chỗ cho điều gì hài hước / Chỉ tiếng nấc thanh xuân mềm yếu / Trên quảng trường nơi vũ hội đàn ông / Vỡ thành cơn địa chấn.
13 Tháng Hai 202411:57 CH(Xem: 959)
Ngô Thế Vinh là một tên tuổi đã thành danh ngay từ trước năm 1975 tại miền Nam Việt Nam. Ông đoạt Giải Văn Học Nghệ Thuật VNCH năm 1971 với tác phẩm Vòng Đai Xanh. Sau này ông có thêm hai giải thưởng: 1) Giải Văn Học Montréal 2002 Hội Quốc Tế Y Sĩ Việt Nam Tự Do với Cửu Long Cạn Dòng, Biển Đông Dậy Sóng và 2) Giải Văn Việt Đặc Biệt 2017 với Cửu Long Cạn Dòng, Biển Đông Dậy Sóng và Mekong Dòng Sông Nghẽn Mạch. Một trùng hợp thật ngẫu nhiên khi tạp chí văn học nghệ thuật Ngôn Ngữ phát hành vào tháng 2-2024 cũng vào dịp Tết Giáp Thìn 2024 ra số đặc biệt giới thiệu Bác sĩ / Nhà văn / Nhà hoạt động môi sinh Ngô Thế Vinh. Năm Rồng, giới thiệu người kết nghĩa với Cửu Long, tưởng không còn gì thích hợp hơn.
13 Tháng Hai 202411:21 CH(Xem: 1000)
Tôi còn nhớ một cái Tết năm xưa, tôi lái xe đưa gia đình từ Seattle xuống Tacoma một thành phố lân cận để đến lễ đầu năm tại một ngôi chùa và chọn cho đúng hướng xuất hành năm mới. Ngôi chùa này và nhà sư trụ trì còn trẻ, lại là một nhà thơ mà tôi đã nghe một người bạn nhắc đến và đây là lần đầu chúng tôi đến lễ. Tên chùa là Phước Huệ, nhà sư trụ trì có pháp danh là Thích Phước Toàn, hai cái tên thật là chân phương. Danh vị của nhà sư là Tỳ Kheo, khác với nhiều chùa các vị trụ trì đều là Hòa Thượng hay Thượng Tọa, điều đó không có gì khác biệt đối với sự hâm mộ của tôi với nhà sư.
13 Tháng Hai 202411:02 CH(Xem: 1154)
Đã gần đến Tết. Trời vẫn rét căm căm nhưng có lẽ mùa đông năm nay Seattle không có tuyết. Nhiều năm giờ này băng giá đã phủ kín các cành cây khẳng khiu trụi lá. Toàn cảnh như một cánh rừng bằng pha lê lóng lánh, trông đẹp như trong cảnh thần tiên, nhưng bước ra ngoài trên mặt đất giá băng lại rất nguy hiểm. Trượt té gẫy xương là chuyện thường.