- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,626,115

MẢNH VỠ CUỐI NĂM 2020

25 Tháng Ba 202111:13 CH(Xem: 2786)


tranh AN PHONG
Tranh Ann Phong

Thy An

MẢNH VỠ CUỐI NĂM 2020

 

*

chai rượu quý dính bụi từ lâu

hôm nay mời bạn hiền một ngụm

uống chưa say mà tay run ly rượu ngã nhào

hề hà nhìn đèn ai mờ tỏ

thủy tinh vỡ trên đá

khu phố đàng xa còn mơ tiếng nhạc ca

 

*

ờ nhỉ tháng giêng, năm sắp hết

cười khề khà - lại sắp Tết nữa rồi -

vuốt tóc, đưa tay, bẻ ngón

ít khi nào vui như thế

xuề xòa như trẻ lên năm

mùa đại dịch cách ly ngứa miệng

hai bạn già như hai bạn vàng

tuổi xế chiều gặp nhau là cãi

cái sầu viễn khách nghĩ ra ngắn ngủi

thôi, cụng ly tạm quên sầu

trà dư tửu hậu được bao lâu ?

 

*

đọc Tô Thùy Yên chẳng oán chẳng thù

lại thêm chút rượu  

nỗi nhọc nhằn quê hương chìm nổi

một cõi mông lung, một chốn lầu nhầu

ta cùng bạn trầm ngâm vơ vẩn

thơ Tuệ Sỹ áng mây trời phiêu bạt

nhìn gần hơn, những chậu sành ở cuối bãi dâu…

 

*

ma quỷ vẽ vời mộng lớn

cờ xí rợp trời, tiếng ngọng nghịu đâu đâu

anh hùng bách chiến khòm lưng bỗng nặng

nợ non sông tan tác mấy vuông nhà

con ngựa bên đường ngậm cỏ sao thấy đắng

con chim buồn nuốt hạt đậu bờ ao…

*

mới hôm qua đi một vòng phố chợ

lòng thương đau nhớ những miếu đền

biên cương thuở nọ mờ nhân ảnh

định mua hoa hồng cắm dưới tảng rêu xanh

à ơi khi nào trở lại nhìn sông núi

chiếc áo màu đen bạc núi sông

nửa thế kỷ chưa một lần về đất tổ

lòng có đau xin gửi theo khói buốt nhang trầm

 

*

bạn hiền còn đó cụng ly chót nữa

tay có run cũng cố nhâm nhi

nhìn mặt nhau chẳng chút hoài nghi

lòng son sắt chỉ mình ta biết…

 

thy an

tháng 02-2021- viết lại

  

 

DÙ GÌ RỒI CŨNG PHẢI

 

dù gì rồi cũng phải đi vào lòng đêm

thứ bóng đêm ma quái trong đó mọi vật không được chia đều

những tiếng la và tiếng khóc

ta sợ lời nói và cử chỉ của con người hung dữ

và sợ tù đày

vốn là hình phạt của thói quen không chính danh

 

dù gì rồi cũng phải đi vào lòng đêm

để giấu kín những điều bí ẩn

bao nhiêu hoang phí sinh ra từ trăn trở

dưới đủ mọi cách nhìn

thơ là niềm an ủi

cho những tâm địa bình thường như lá hoa

 

dù gì rồi cũng phải đi vào lòng đêm

những bờ môi và ngón tay trò chuyện

luôn khởi đầu bằng lời nói

vinh danh tình yêu đủ mọi hình dáng

những ngôi sao rơi xuống từ bầu trời

sáng trên tay những người đàn ông và đàn bà

bốn mùa thu đông xuân hạ

 

dù gì rồi cũng phải đi vào lòng đêm

là nơi thinh lặng nhất

chứa kỷ niệm lâu năm chưa cũ

chia sẻ gió sương và cô đơn

trái tim đồng cảm cất lên tiếng gọi

ấm lòng vô biên

 

dù gì rồi cũng phải đi vào lòng đêm

bằng con đường qua nhanh khép lại

bao nhiêu năm ròng rã

bao nhiêu sách nằm yên

tiếng ai cười trong không gian nhỏ bé

nhắc bài thơ thiếu chữ rụt rè…

 

thy an

 

 

KHIẾN TA BẤN LOẠN ?

 

khi người di dân trở nên hung bạo

quậy phá bằng chút hơi tàn trên bờ biển cạnh những xác chết

khi những kẻ tài phiệt

tung một núi tiền thao túng nhân gian

ta sẽ quăng thơ vào đá

cúi đầu trong đêm

như con mèo giật mình

như con chim hoảng sợ 

lẽ nào cơn đại dịch từ phương xa

đã khiến ta bấn loạn tâm can phèo phổi ?

con vi khuẩn nhỏ xíu đánh vào đông người

không chủ thuyết nào cự lại

kể cả độc tài gian dối

giấu bao nhiêu rồi cũng lộ

thành phố giới nghiêm chẳng bóng người qua

mọi người đứng xa ngại bị nhiễm lây

quốc gia thu mình sợ cơn sóng dữ

mặt nạ đeo lên người như  trong phim hoạt họa

có lẽ nào con vi khuẩn

đã làm bấn loạn trong ta?

 

thy an

mùa dịch Covid-19  

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Năm 20214:51 CH(Xem: 2021)
Ta thắp một ngày xanh mơ ước / hong màu nắng tinh khôi / lấp lánh những chùm hoa bằng lăng tím nở / có vài chú sẻ nâu nô đùa trong vòm lá / lao xao, lao xao gió rừng cây thầm thì / những mái phố như vẫn còn ngủ mê / mặc cho tiếng ve ray rứt điệp khúc gọi nắng Hè.
07 Tháng Năm 202111:56 CH(Xem: 2105)
anh giữ gìn bộ đồ lót của em đúng ba mươi năm / dù anh dọn nhà đã nhiều lần / thay đổi bao nhiêu chỗ ở / anh vẫn đem theo / để nỗi nhớ thương như trăng sao trên trời / làm chứng tích của đời anh / cho em
07 Tháng Năm 20215:08 CH(Xem: 1816)
Tuần trăng mật của hai người là một chuỗi ngày rờn rợn và dài lê thê. Nàng có mái tóc vàng, xinh đẹp và e lệ. Chàng thì tính khí lạnh lùng, khiến những giấc mơ diễm tình thời con gái của nàng trở nên băng giá. Nàng yêu Jordán rất đỗi, tuy lắm khi lại thấy lo sợ bâng quơ, nhất là mỗi đêm cùng chàng đếm bước trên đường về nhà, nàng lén nhìn dáng vẻ cao to của chàng, lầm lầm lì lì không nói không rằng. Còn chàng cũng yêu nàng thắm thiết, nhưng không thích biểu lộ ra ngoài.
07 Tháng Năm 20214:56 CH(Xem: 2083)
...một thập kỷ gian nan của nông dân Dương Nội qua cuộc trò chuyện với anh Trịnh Bá Phương - một trong những người có mặt từ đầu - đã góp phần không nhỏ trong nỗ lực xây dựng sự đoàn kết đấu tranh dai dẳng của bà con. Mong rằng chúng ta sẽ học được nhiều điều từ họ, những người mà nhà thơ Hồng Nguyên gọi là “Áo vải chân không đi lùng giặc đánh”.
07 Tháng Năm 20214:48 CH(Xem: 1855)
Tiếng nói đầu tiên của một em bé khi bắt đầu học nói là Me, Mẹ, Mạ, Má, Mommy, Maman, và nhiều nữa với những ngôn ngữ hay tiếng địa phương khác, đặc biệt hầu như đều bắt đầu bằng chữ “M”. Có lẽ đó là mẫu tự thiêng liêng chung của nhân lọai khi gọi người đã cưu mang, yêu thương và đùm bọc mình suốt cả cuộc đời. MẸ ở kinh thành hay MẸ ở nơi thôn dã, MẸ ở trên núi hay MẸ ở dưới biển, MẸ là lá ngọc cành vàng hay MẸ gặt lúa trồng rau….. MẸ cũng mang nặng con chín tháng mười ngày, MẸ banh da xẻ thịt đưa con vào đời, và khi con khóc tiếng khóc đầu đời, MẸ đã vừa khóc vừa cười ôm con vào lòng mà quên đi hết những nhọc nhằn mang nặng đẻ đau. Khỏang thời gian còn lại của MẸ là ôm ấp, bảo bọc, hy sinh, dạy dỗ….. và nhiều lắm của tình mẫu tử MẸ dành cho đàn con của MẸ, và cứ thế mà nhân lọai tồn tại và phát triển.
07 Tháng Năm 20214:37 CH(Xem: 2108)
Thời ấy nhà có cái xe đạp được coi là quý rồi, thường là tôi đi bộ suốt. Tôi nhớ có lần đưa con trai đi chích ngừa ở bệnh viện khá xa nhà, tôi đã đèo nó trên xe đạp. Con tôi lúc đó chỉ mới sáu tuổi, lúc về nó bi bô với mọi người : "Mẹ con đó, đi xe đạp mà chậm hơn người đi bộ. Khi muốn dừng xe lại, mẹ chà chà cái chân để kít xe lại. Qua đường, mẹ dắt xe qua chứ không dám đạp qua"! Mọi người đều cười ồ mà tôi lại nghĩ điều đó có gì để cười đâu nhỉ!
07 Tháng Năm 20211:54 SA(Xem: 1916)
Tôi gặp anh Nguyên Minh lần đầu tại một quán cà phê vỉa hè đường Phan Xích Long. Hơn mười năm trước tôi thường viết bài trên trang vanchuongviet, ngày ấy chủ biên Nguyễn Hòa chưa ngã bệnh anh còn xông xáo chuyện chữ nghĩa. Anh em thỉnh thoảng gặp nhau khi tôi vào Sài Gòn, hôm ấy có tôi, vợ chồng anh chị Trương Văn Dân _ Elena, anh Nguyễn Hòa hẹn gặp Sâm Thương và Nguyên Minh. Các anh đều là những bậc tiền bối tôi ngồi nghe các anh bàn luận và dự tính ra mắt một tập san văn học nghệ thuật riêng của mình, từ đó anh em quen nhau.
07 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 2364)
Nguyễn Vinh. Con trai lớn của Ông Nguyên Vĩnh và bà Trần Thị Dung. Bà Dung đưa con gái út là Vân đi học bằng xe đạp điện. Một chiếc mô tô 125 phân khối tông một phát. Vậy là, cả mẹ cả con ra người thiên cổ. Kẻ gây án vù một hơi mất dạng. Đoạn đường nơi xẩy ra tai nạn không có camera hành trình nên bó tay cái vụ truy thủ phạm. Nhưng...
03 Tháng Năm 20215:44 CH(Xem: 1987)
Đưa nhau về qua phố, trăng ngủ vàng trên tay / Nụ hôn trao ngỡ ngàng, gió thơm hương tóc cài / Môi kề môi vụng dại, sợi tình theo gió bay / Ta giấu vào tim nhau
03 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 1970)
Những giọt sầu rơi xuống / hay nốt thăng ngân lên / những bàn tay lần sờ bia mộ cũ / hay những bàn chân tìm giày, dép bóng lộn, đạp ga xe xịn, xả khói vút trời trên phố tìm cơn vui / ngóng pháo hoa trong lòng?