- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,531,640

MẢNH VỠ CUỐI NĂM 2020

25 Tháng Ba 202111:13 CH(Xem: 752)


tranh AN PHONG
Tranh Ann Phong

Thy An

MẢNH VỠ CUỐI NĂM 2020

 

*

chai rượu quý dính bụi từ lâu

hôm nay mời bạn hiền một ngụm

uống chưa say mà tay run ly rượu ngã nhào

hề hà nhìn đèn ai mờ tỏ

thủy tinh vỡ trên đá

khu phố đàng xa còn mơ tiếng nhạc ca

 

*

ờ nhỉ tháng giêng, năm sắp hết

cười khề khà - lại sắp Tết nữa rồi -

vuốt tóc, đưa tay, bẻ ngón

ít khi nào vui như thế

xuề xòa như trẻ lên năm

mùa đại dịch cách ly ngứa miệng

hai bạn già như hai bạn vàng

tuổi xế chiều gặp nhau là cãi

cái sầu viễn khách nghĩ ra ngắn ngủi

thôi, cụng ly tạm quên sầu

trà dư tửu hậu được bao lâu ?

 

*

đọc Tô Thùy Yên chẳng oán chẳng thù

lại thêm chút rượu  

nỗi nhọc nhằn quê hương chìm nổi

một cõi mông lung, một chốn lầu nhầu

ta cùng bạn trầm ngâm vơ vẩn

thơ Tuệ Sỹ áng mây trời phiêu bạt

nhìn gần hơn, những chậu sành ở cuối bãi dâu…

 

*

ma quỷ vẽ vời mộng lớn

cờ xí rợp trời, tiếng ngọng nghịu đâu đâu

anh hùng bách chiến khòm lưng bỗng nặng

nợ non sông tan tác mấy vuông nhà

con ngựa bên đường ngậm cỏ sao thấy đắng

con chim buồn nuốt hạt đậu bờ ao…

*

mới hôm qua đi một vòng phố chợ

lòng thương đau nhớ những miếu đền

biên cương thuở nọ mờ nhân ảnh

định mua hoa hồng cắm dưới tảng rêu xanh

à ơi khi nào trở lại nhìn sông núi

chiếc áo màu đen bạc núi sông

nửa thế kỷ chưa một lần về đất tổ

lòng có đau xin gửi theo khói buốt nhang trầm

 

*

bạn hiền còn đó cụng ly chót nữa

tay có run cũng cố nhâm nhi

nhìn mặt nhau chẳng chút hoài nghi

lòng son sắt chỉ mình ta biết…

 

thy an

tháng 02-2021- viết lại

  

 

DÙ GÌ RỒI CŨNG PHẢI

 

dù gì rồi cũng phải đi vào lòng đêm

thứ bóng đêm ma quái trong đó mọi vật không được chia đều

những tiếng la và tiếng khóc

ta sợ lời nói và cử chỉ của con người hung dữ

và sợ tù đày

vốn là hình phạt của thói quen không chính danh

 

dù gì rồi cũng phải đi vào lòng đêm

để giấu kín những điều bí ẩn

bao nhiêu hoang phí sinh ra từ trăn trở

dưới đủ mọi cách nhìn

thơ là niềm an ủi

cho những tâm địa bình thường như lá hoa

 

dù gì rồi cũng phải đi vào lòng đêm

những bờ môi và ngón tay trò chuyện

luôn khởi đầu bằng lời nói

vinh danh tình yêu đủ mọi hình dáng

những ngôi sao rơi xuống từ bầu trời

sáng trên tay những người đàn ông và đàn bà

bốn mùa thu đông xuân hạ

 

dù gì rồi cũng phải đi vào lòng đêm

là nơi thinh lặng nhất

chứa kỷ niệm lâu năm chưa cũ

chia sẻ gió sương và cô đơn

trái tim đồng cảm cất lên tiếng gọi

ấm lòng vô biên

 

dù gì rồi cũng phải đi vào lòng đêm

bằng con đường qua nhanh khép lại

bao nhiêu năm ròng rã

bao nhiêu sách nằm yên

tiếng ai cười trong không gian nhỏ bé

nhắc bài thơ thiếu chữ rụt rè…

 

thy an

 

 

KHIẾN TA BẤN LOẠN ?

 

khi người di dân trở nên hung bạo

quậy phá bằng chút hơi tàn trên bờ biển cạnh những xác chết

khi những kẻ tài phiệt

tung một núi tiền thao túng nhân gian

ta sẽ quăng thơ vào đá

cúi đầu trong đêm

như con mèo giật mình

như con chim hoảng sợ 

lẽ nào cơn đại dịch từ phương xa

đã khiến ta bấn loạn tâm can phèo phổi ?

con vi khuẩn nhỏ xíu đánh vào đông người

không chủ thuyết nào cự lại

kể cả độc tài gian dối

giấu bao nhiêu rồi cũng lộ

thành phố giới nghiêm chẳng bóng người qua

mọi người đứng xa ngại bị nhiễm lây

quốc gia thu mình sợ cơn sóng dữ

mặt nạ đeo lên người như  trong phim hoạt họa

có lẽ nào con vi khuẩn

đã làm bấn loạn trong ta?

 

thy an

mùa dịch Covid-19  

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 3630)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 10672)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
12 Tháng Tư 202111:48 CH(Xem: 118)
Thầy tôi là anh trai tráng trong làng, học cuối đệ nhất cấp, lớp đệ tứ, tức lớp 9 bây giờ, thầy về làng dạy học. Ngôi trường- đình làng đó cách xa với khu dân cư, nó tọa lạc trong khu đất rộng. Ban ngày, khu đó náo nhiệt với lũ học trò chúng tôi, quậy lên đó không khí của sự sống, vô tư hồn nhiên. Nhưng khi bóng chiều buông xuống thì khu đình đó bước sang một thế giới khác, thế giới của loài dơi, của lũ chim ăn đêm và là thế giới của sự tưởng tượng, hoang tưởng phong phú của con người.
12 Tháng Tư 202111:34 CH(Xem: 164)
Không buồn mà cũng chẳng vui / Hai con mắt mở bùi ngùi nhìn ta / Đường đời còn biết bao xa / Ai người đứng đó chờ ta cùng về.
11 Tháng Tư 202111:41 CH(Xem: 338)
Có nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ tháng ba / Dịu nhẹ thôi mà sao tha thiết thế / Mật bưởi dậy thì, hoa xoan thẹn thùng ấp màu yêu / Ngõ xưa lao xao màu áo cưới / Con đường làng khấp khởi sóng đôi. /
09 Tháng Tư 20212:33 SA(Xem: 410)
hồn nhiên những ngón tay / chắc hẳn chưa muốn vờn lên mặt những kí tự / lệnh thức bất lực trước cú pháp của ngôn từ / chỉ cần nhắm mắt / ý tưởng vời vợi hiện tiếng gõ phím reo lên
09 Tháng Tư 20212:20 SA(Xem: 417)
Nhắc tôi nhớ mùa lá xanh kỷ niệm / Ươm ước mơ… nở nụ biếc Giêng hai / Vương nắng lụa, phố xuân in dấu hài / Hàng me ngát gió thơm làn tóc rối
01 Tháng Tư 20214:31 CH(Xem: 809)
Vào một ngày đầu hè năm 2019, tôi ngạc nhiên khi nhận được điện thoại của một người lạ, bạn ấy nói muốn gặp tôi trò chuyện vì đang làm ký sự Trịnh Công Sơn của Đài truyền hình Việt Nam. Chúng tôi hẹn gặp ở quán cà phê Trịnh Công Sơn trên đường Xuân Diệu để nghe nhạc và trao đổi cùng vài người bạn. Lúc ấy tôi mới biết bạn là Nguyễn Đức Đệ đạo diễn đang làm phim ký sự “Trịnh Công Sơn nhẹ gót lãng du” gồm 5 tập, kịch bản và cố vấn phim do nhà báo Trần Ngọc Trác ở Đà Lạt một người đam mê nhạc Trịnh đảm nhận. Anh Trác đề nghị cho anh photo tất cả tài liệu mà tôi sưu tầm được khi làm luận văn thạc sĩ Trịnh Công Sơn để làm tư liệu, ngày mai sẽ vào trường Đại học Quy Nhơn quay ngoại cảnh, tìm lại dấu vết cũ nơi Trịnh Công Sơn đã từng học thời gian 1962-1964. Phỏng vấn tôi xoay quanh luận văn thạc sĩ mà tôi đã làm về đề tại Trịnh Công Sơn.
31 Tháng Ba 202111:56 CH(Xem: 848)
Cùng chung một chuyến đò ngang, / Người đà qua cõi, người... dang dở người
29 Tháng Ba 202111:52 CH(Xem: 731)
JOHN STEINBECK, NOBEL VĂN CHƯƠNG 1962 Sinh ngày 27/02/1902 tại Salinas, miền trung California. Sống và lớn lên trong một vùng thung lũng đồng quê xanh tươi, còn được gọi là “Salad Bowl” với dòng sông Salinas. Xong trung học (1919), có ước vọng viết văn, Steinbeck ghi tên học môn Văn chương Anh và cả lớp Viết văn / Creative writings tại Đại học danh tiếng Stanford, Palo Alto. Năm 1923, Steinbeck ghi tên học thêm môn Sinh Học / Biology tại Hopkins Marine Station, tại đây Steinbeck quen biết với William E. Ritter và quan tâm nhiều hơn tới Môi sinh / Ecology. Do theo học thất thường, ông rời Stanford 6 năm sau (1925) và không có một học vị nào. Steinbeck quyết định sang New York lập nghiệp, ông làm đủ loại công việc lao động tay chân để kiếm sống và tập sự làm báo, viết văn nhưng không thành công, không nhà xuất bản nào nhận in cuốn sách đầu tay của ông.