- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,511,200

Thơ Đỗ Tấn Đạt

22 Tháng Giêng 202011:23 CH(Xem: 3200)

ngoi nha đói - le minh phong
Ngôi nhà đói - tranh Lê Minh Phong


LTS: Những ngày cuối năm, nhận được những bài thơ của Đỗ Tấn Đạt. Thơ Đạt buồn như cơn mưa trên vùng biển quê hương. Mời quí bạn đọc và văn hữu đi vào thế giới thơ của ĐỖ TẤN ĐẠT.
Tạp Chí Hợp Lưu

 


ĐỐI THOẠI

 
Buổi chiều ngồi ở Sơn Chà, Nam Ô
V nói với tôi về những quả đồi trọc không mọc được mầm xanh
tiếng Voọc đụng chân người
hay những làng chài không còn bám biển
V là một kiến trúc sư
anh vẽ được những dự án lớn 
duy nhất một lần
V nói V không thể quy hoạch được nỗi buồn 
những nỗi buồn mang tên xứ sở 


V nói với tôi về sự phá vỡ kiến trúc
của một lợi ích nhóm
hôm qua những bè bạn tôi uống rượu
A là một họa sĩ không chuyên
đã say trên bức tranh có mặt trời màu đen
tôi cùng V đã ói trong thị trấn của nỗi buồn


buổi chiều chúng tôi ngồi ở đất nước mình
trên ngọn cây tù mù đã cụt những cành lá
loài chim kêu và bay đi trong giọng khàn thế kỷ
chiều đỏ mắt sóng 
V dẫn tôi đi dọc bờ cát dài
trên những cánh buồm rát gió
vi vút tiếng kêu ngực tàu đang vỡ
những Gạc Ma trào dâng máu biển
những linh hồn còn bơi ba mươi năm
chưa mỏi cánh tay thuyền?


chúng tôi trở về thành phố
dự buổi tuyên án của loài cá 
trong lời sơ thẩm như điếu văn của đại dương
giọt nước mắt ngư phủ
vừa rơi xuống đêm sâu 


A trở lại và hoàn thiện bức tranh còn dang dở
mùi hôi tanh sau một trận bán dâm trái phép
ai đó đã tự sướng trước mặt đồng loại
sau tòa biệt phủ
huyệt mộ đầu tiên xây từ những viên gạch vỡ
bắt đầu... 


đêm ấy tôi A và V đã say.một cơn say từ ba miền bắc trung nam 
vài tiếng rao niềm tin hiếm hoi còn rơi chậm theo giọt đèn cầy
trong bức tranh nham nhỡ A đã quệt vào đâu đó
những Vân Đồn, Vân Phong, Phú Quốc... 
những cơn sóng từ phương bắc đang xâm thực đất liền
A khóc 
V khóc 
tôi khóc 
buổi sáng trước khi mặt trời mọc
chúng tôi kịp thấy vài người nuôi dê 
vừa dắt hổ về đồi mình...

 

Đỗ Tấn Đạt

 

 

 

ÂM THANH MÁI CHÈO NGÀY BIỂN ĐỘNG

 

người đàn ông neo nỗi buồn trùng biển
từng đàn cá chết trắng triền khơi
từng giấc mơ ngụp lặn dưới hàng phi lao
cá hay nước mắm chứ không phải loại âm thanh nào khác
đã mặn vào nỗi đau chợ búa người đàn bà
formosa- vũng áng
bệnh Việt nam- bác sĩ quốc tế
con tôi cần ăn- không phải thuốc ngoại
con tôi cần tắm biển- không phải thuốc ngoại


hôm qua
lũ trẻ ra sân trường tè bậy
vô ý thức và bị bắt tường trình
thầy giáo chứ không phải nhà chức trách vỗ vào mông thằng nhỏ
mày về đi, hạnh kiểm yếu, cho nghỉ học- không phép
bữa cơm chiều không có cá
lũ trẻ bỏ nhà và ra ao tắm
bùn non đặc quánh
biển xanh nào bao dung?


những con sóng vẫn vỗ vào bờ
những đàn cá vẫn tấp vào bờ
những mắc lưới trôi dạt
nụ cười trôi dạt
nước mắt trôi dạt
cá chết do nhiễu thanh?
người chết do nhiễu thanh?
cầm mái chèo khua mây
những ngày biển động
mai ba viết giấy phép cho con…


Đỗ Tấn Đạt

 

 

GỞI CON VỀ NGOẠI

 

Gửi con về ngoại

Đường cơm áo

Dông thẳng vách nghèo

Rách toạc âu lo…

 

Chiều son phấn

Em không đòi ăn diện

Tôi tẩy trang

Tóc trắng nửa mùa…

 

Đêm em khóc

Nước mắt chưa  vo gạo

Đã cháy khê yêu niềm.

Khen khét phả sau lưng…

 

Ngần ngại vần thơ nhét muối

Ủ chín lòng con

Câu chữ suy sụp

Trượt trên dốc cơ hàn…

 

Tiễn con về ngoại

Chiều nghẹn khói

Mơ hồ niềm riêng

Treo ngược thằng tôi…

 

Đỗ Tấn Đạt

 

 

VỀ

 

Anh phải về thôi em ạ
Về cày xới lại mảnh hồn khô cạn
Đã lâu rồi không thấm nổi một giọt sương

 

Anh sẽ về thôi em ạ

Về vun vén lại luống thơ  còm cõi…

Đã lâu rồi chẳng có một vần xanh.

 

Anh sẽ về, về thôi em ạ

Về ươm lại những mầm non chưa mọc

Mà mặt trời đã khuất sau những tán cây to

 

Anh sẽ về dẫu còn đó những cơn ho

Vẫn sặc sụa tiếng cười trong lồng ngực

Hay những đêm dài con ngươi đen thao thức…

 

Cũng chẳng vì đâu

Thơ hay thế giới không màu

Anh sẽ về  cạn bớt những nỗi đau

 

Mà đời đã kéo sầu vào trong bóng tối

Để một lần ta ở mãi trong nhau

Khi ….đèn dầu chợt tắt.

 

ĐỖ TẤN ĐẠT

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Tám 200912:00 SA(Xem: 101399)
Nhà văn Nhật Tiến, trong phần phát biểu cảm tưởng tại đám giỗ anh ở phòng sinh hoạt Người Việt, đã kể lại một chuyện cảm động, đó là niềm xúc động đẫm nước mắt khi cầm tờ báo Người Việt trên tay ở trong trại tị nạn vào năm 1979 sau khi ông và những thuyền nhân đồng hành còn sống sót, trong đó có cả cặp ký giả tên tuổi Dương Phục và Vũ Thanh Thủy, sau một thời gian bị hải tặc bắt, giam cầm và hành hạ trên đảo Ko Kra trong Vịnh Thái Lan suốt cả tháng trời.
16 Tháng Tám 200912:00 SA(Xem: 101123)
Chàng hôn tôi. Bỗng tôi cảm thấy đau nhói lên ở phía sau lưng vì chiếc móc soutien bị cấn vào vách ván. Tôi dướn người về phía trước làm như đáp trả lại nụ hôn vội vàng của Vị nhưng thật ra là để tránh cho phiến lưng bị chàng ép mãi vào vách. ...Chúng tôi vẫn im lặng hôn nhau. Tôi nhắm khít mắt khi Vị yêu tôi. Nắng rực rỡ đổ xuống, vách ván nóng cùng với hơi thở hâm hấp nóng của Vị không ngớt phả vào cổ vào mặt. Tôi cắn chặt răng để ngăn một tiếng khóc tội nghiệp. Quả thật chưa bao giờ tôi có thể tưởng tượng chúng tôi lại có lúc trở nên khốn đốn như lúc này.
15 Tháng Tám 200912:00 SA(Xem: 88628)
Tôi chạy tìm tôi, ngày đã cạn Thắp đèn phủ dụ đám phù du Năm tháng lại trôi , chân lại bước Tôi còn nương tựa bóng thiên thu
15 Tháng Tám 200912:00 SA(Xem: 76681)
Saburo Sakai đã trở thành một huyền thoại “sống” ở Nhật Bản trong suốt thời đệ nhị thế chiến. Khắp nơi, các phi công Nhật Bản đã nói đến những chiến công không thể tưởng tượng được của Sakai với tất cả sự nể phục.
09 Tháng Tám 200912:00 SA(Xem: 73740)
LTS:Sinh trưởng trong một gia đình Bắc di cư và trải qua tuổi thơ ở Tam Kỳ, Nguyễn Xuân Tường Vy vượt biên đến Phi Luật Tân năm 14 tuổi. Tốt nghiệp cử nhân Sinh Hóa ở San José, Nguyễn Xuân Tường Vy thuộc lớp người viết mới, vừa xuất hiện, của Văn học Di dân Việt Nam. Tạp Chí Hợp Lưu
17 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 143101)
Tìm hiểu về rùa Hoàn Kiếm chúng ta hãy đi ngược trở lại những trang sử Việt Nam , chính sử cũng như huyền sử, và những bài viết thực tế đương thời đã được lưu trữ trong các mạng lưới. Khi đọc những dữ liệu trên, nhiều người sẽ có một cảm tưởng những dữ kiện về rùa không được thống nhất cả về huyền sử lẫn thực tế, và có những vấn đề cần được thảo luận.
05 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 100386)
Ba tháng trời, thằng nhỏ đã bớt lầm lì hơn nhưng Sa ngày càng ghét nó. Nó có đôi mắt sâu bí hiểm. Đôi mắt đựng những mảng trời xanh tan tác. Đôi mắt hay nhìn ra biển chiều.
05 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 161575)
... V ị thế địa lý chính trị Việt Nam khiến người Việt luôn mong mỏi và tìm cách duy trì chính sách ngoại giao hòa bình, thân hữu với các liên bang Á Châu, nhất là hai nước Trung Hoa và Đài Loan. Nhưng tình hữu nghị có giới hạn của nó. Những lãnh đạo gốc Hán ở Trung Nam Hải như Hồ Cẩm Đào, Ôn Gia Bảo dường đang đi vào vết xe đổ của thời phong kiến Trung Hoa.
30 Tháng Sáu 200912:00 SA(Xem: 92544)
và, đ.cường. nhớ n.dũng. 1. tráng lớp men dậy thì cho nắng. lá kẻ nhạc vách tường. nốt-chân-chim, ra ràng - - thất lạc /sóng / linh hồn ai rưng, rưng: ký-hoạ-gió.
27 Tháng Sáu 200912:00 SA(Xem: 103883)
LTS:Trong năm 2000, nhà văn Ngô Thế Vinh đã gửi đến chúng ta một tác phẩm Cửu Long Cạn Dòng Biển Đông Dậy Sóng, với những tài liệu liên quan tới sự suy thoái hệ sinh thái của con sông Mekong và Đồng Bằng Sông Cửu Long một khi chuỗi 14 con đập khổng lồ Vân Nam của Trung Quốc hoàn tất. Tạp Chí Hợp Lưu gửi tới bạn đọc bài viết cách đây 7 năm của nhà văn Ngô Thế Vinh nhưng vẫn còn nguyên vẹn tính thời sự sôi bỏng và là một việc cần làm cấp bách.