- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,432,985

TRỜI THÁNG TÁM

02 Tháng Mười 20195:22 CH(Xem: 1559)

photo Quy SG- Dalat Suong
Đà Lạt Sương -ảnh Quy SG

 

 

NHỮNG NỖI NHỚ THÁNG CHÍN 

chỉ là hạt mưa thật nhỏ

hững hờ rụng xuống vai

kéo dài chút xíu nỗi nhớ ngày đầu thu nắng ấm

vẫn câu chuyện cũ còn sót lại

hững hờ không kém

vừa kể xong lần thứ một trăm, chẳng còn ai nghe

bây giờ là lúc thèm một mẩu bánh, một ly cà phê

để giấu đi ganh ghét và có dịp nói những điều thật đẹp (dù là giả tạo)

 

khề khà cùng nỗi im lặng

thứ im lặng làm đau nhức tâm hồn

cây đèn cầy soi khuôn mặt bạn da nhăn

nửa mái đầu đã bạc

vất vả tiếng cười hình như không trọn vẹn

nỗi buồn đâu đó bạn ơi

của con sâu cuộn mình trong hoa

con trùng nằm yên dưới đá

đôi khi thanh âm không cần thiết

tiếng kêu leng keng thật nhỏ trong tim

 

bày đặt làm chi những trò chơi cút bắt

bịt mặt che tai, rủ nhau chạy tìm ảo vọng

tháng chín đầu thu nắng ấm

những chứng nhân nhảy múa, rượu chè đình đám

trong khi người đàn bà đong đưa nỗi buồn

em bé ngồi trên đống gạch cũ

và người ngư phủ lặng yên bên con cá chết

bày đặt làm chi những tuyên ngôn,những tranh và tượng

có bức tranh, cây cọ nào vẽ được hình ảnh không lời

đang xảy ra trên quê hương

 

từ thế kỷ trước tôi đã ngóng nhìn phương Đông

thèm cá lóc, canh chua và thịt kho nước dừa

chim bay vượt biển ngày nào sẽ mỏi

thấy bóng em qua chữ nghĩa rối bời

vẫy vùng trong vũng tối của cường bạo xí xô

ánh sao trời le lói trong tim

mỗi đêm đọc lời kinh cứu rỗi

chạm tay Phật giật mình run rẩy

 

tháng chín đánh thức những khờ khạo

của ma quỷ và u mê

những đóm lửa mang mùi bất hạnh

thắp trên tay những con người đau khổ

còn ai sớt chia ngôn ngữ

và những lời ẩn dụ trong tim…

 

thy an




TRỜI THÁNG TÁM

trời tháng tám có nhiều mây xanh

mùa hè sắp tắt

những con đường và những bảng hiệu

nhắc nhở quá khứ màu vàng và hiện tại  màu đen

viên sỏi trắng không thể nào biến thành hạt ngọc

cho dù nằm trên tay nàng con gái thật đẹp

chúng ta có nói nhau trăm lần

cũng không thay đổicảnh vật xung quanh

thời gian theo sát với mớ hành trang cũ rích

lải nhải bên tâm thức những đêm lạnh và ngày nóng

bao cánh cửa mở ra rồi đóng lại

tiếng leng keng của sợi dây sắt như thách thức kẻ dữ

bên ngoài là bạo lực và hung tàn

mỗi ngày soi gương thấy mình già

nhưng hình như chưa lớn

bực mình nói những câu văng tục

cười với tóc muối tiêu

 

trời tháng tám còn chút lửa hâm nóng trái tim khô

vài giọt lệ nhỏ xuống trang giấy mỏng

xanh xao không chuyển nổi thành lời nói

cho dù thi ca thức trắng đêm

mơ Truyện Kiều với Nguyễn Du

nhớ Trần Hưng Đạo, Quang Trung, Nguyễn Trãi

gối đầu lên thơ ca tụng những anh hùng

nhắm mắt tìm mãi không ra miếu đền thành quách

 

trời tháng tám giữa dòng âm thanh vui lạ

vô tình như rừng cờ và kèn trống

vạch lá  trên chậu chợt thấy bóng hình trong sạch

của ai đó ngồi bên khe núi

im lặng cầm cây nến nhìn về phía đồi xa

bên kia biển

nơi đồ đạc thân quen đang đổ vỡ

thành những hạt bụi rơi xuống vai

những kẻ khốn cùng nhìn nhau ứa lệ

nước mắt rơi xuống bên cạnh con cá chết

còn gì để tỏ bày tội lỗi

quên lãng như mây mưa

hay chỉ là nỗi buồn bay theo gió

và tan trong mây…

 

thy an

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 20196:47 CH(Xem: 1593)
Hắn nhìn chăm chú bức tranh treo trên tường, đôi mắt hắn lóe lên một tia nhìn đầy cảm xúc. Có lẽ hắn đang liên tưởng hình ảnh người thiếu nữ trong tranh là một người có thật ngoài đời. Người thiếu nữ có đôi mắt rất buồn, một nỗi buồn tận cùng của sự đau khổ, tuyệt vọng.
10 Tháng Mười Một 20199:24 CH(Xem: 1282)
Không còn ai thắp ngọn nến hồng / Hạt mưa bay long lanh / Ấm áp tiếng cười ngọn gió / Ta mở cánh cửa mùa đông
10 Tháng Mười Một 20199:16 CH(Xem: 1777)
“Thưa bố, mẹ Con đắn đo nhiều lắm, và phải tập trung rất nhiều lòng dũng cảm để có thể viết bức thư này… Khi bố mẹ đọc được những dòng này, con đã ở một phương trời xa, phương trời mơ ước mà con từng ấp ủ trong những năm túng quẫn đến cạn đường sống của nhà ta…
07 Tháng Mười Một 20198:36 CH(Xem: 1834)
Trong thời niên thiếu, anh cũng như một số bạn đều mê đọc tiểu thuyết, đọc thơ của các văn thi sĩ tiền chiến. Trong các nhóm nhà văn đó thì nhóm Tự Lực Văn Đoàn đã ảnh hưởng đến anh nhiều nhất. Văn của họ nhẹ nhàng, trong sáng, với những truyện tình lãng mạn lồng trong khung cảnh quê hương đơn sơ và lúc nào cũng man mác tình yêu. Truyện của họ, không lúc nào thiếu trong tủ sách gia đình của anh. Trong nhóm đó, Nhất Linh được anh coi như một mẫu người lý tưởng, một nhà văn, một chiến sĩ cách mạng. Nhiều nhân vật trong truyện đã in sâu vào ký ức anh. Họ không những đã trở thành một phần đời sống của anh mà đôi khi lại là những giấc mộng không thành. Trong những năm cuối cuộc đời, ông xa lánh cảnh trần tục, như một tiên ông quy ẩn bên dòng suối Đa Mê của rừng lan Đà Lạt.
05 Tháng Mười Một 20196:10 CH(Xem: 1449)
Nỗi buồn em chưa bao giờ cũ / Em giấu nó như trai ngậm ngọc / Như cầu vồng sau mưa / Em giấu nỗi buồn từ sáng qua trưa / Chiều tà và đêm xuống ...
02 Tháng Mười Một 20193:46 CH(Xem: 1335)
ngày chuyển điệu tiếng gọi mùa đông / cho dù sự gắng gượng không thể lóe sáng âm thanh / người ta bắt đầu chuẩn bị cho vẹn phần cuộc vui / chúng ta đang bị nghiêng trong vời vợi ngữ cảnh
02 Tháng Mười Một 20193:29 CH(Xem: 1497)
Anh cấm em làm thơ có từ Hỏi / Bởi e rằng ăn cắp của Hữu Thỉnh / Song không hỏi em sẽ chết vì ấm ức lẫn hoài nghi / Không hỏi chẳng biết tại sao mình bị chửi / Chửi te tua xác mướp /
02 Tháng Mười Một 20193:22 CH(Xem: 1761)
Tôi trở về. Hai mươi năm sau tôi mới trở về. Chợ Bến Thành, thời trẻ chưa lần nào ghé qua. Lẩn thẩn thế nào mà lại lạc vào đây. Chắc tại nắng gắt, đôi giầy mòn gót đưa tôi trốn vào đây chăng. Ngoài kia trời trong nhưng oi. Và nắng bong da. Trong này, những chiếc quạt vắt vẻo trên trần ném chút gió ong óng vào khoảng hành lang hẹp. “Trời nóng, chú mua dùm con cây quạt đi chú.”
31 Tháng Mười 20199:08 CH(Xem: 1814)
Năm được thả từ Côn Lôn về, tú Tràng tròn hai mươi tư tuổi. Ấy là năm ba mươi bảy thế kỷ trước. Người Làng Ngọc nghe nói là Mặt trận Bình dân bên Pháp quốc nắm quyền, ép thả, chứ tú Tràng án chung thân khổ sai, những tưởng là không còn đem được nắm xương tàn về quê cha. Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
31 Tháng Mười 20199:01 CH(Xem: 1313)
Hình như chúng ta không đói / Như kiểu bây giờ chúng ta rất thích rau xanh / Lũ trẻ thì thích / Ly trà sữa với hạt trân châu sóng sánh nhựa màu /