- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,500,484

THỰC HƯ BẦU TRỜI

03 Tháng Mười 20196:27 CH(Xem: 3097)


TranhPhamDuyQuynh
Tranh Phạm Duy Quỳnh

NGƯỠNG MỘ EM

 

Trong dòng chảy thời gian bất tận

Có thể hai, ba trăm

Hoặc dăm, bảy triệu dân

Made In Hồng Kông biểu tình

Đòi độc lập tự do dân chủ

Không lệ thuộc chính quyền Bắc Kinh

Không cùng hệ Trung Quốc

 

Anh, Châu á da vàng máu đỏ

Là láng giềng tốt bụng với em

Cùng khát khao làm chủ bản thân

Suy nghĩ lời nói hành động

Nhưng xin lỗi

Anh bận sắp hàng mua vé xem ca sĩ Hàn Quốc biểu diễn

Xuống đường cổ vũ bóng đá

Rước ấn quan gieo cầu giành lộc

Kể cả đè đầu cưỡi cổ

Giẫm đạp lên nhau tồn tại

 

Nên không thể đồng hành cùng em

Hô vang khẩu hiệu

Chúng tôi là người Việt Nam

Không muốn đồng hóa Tàu cộng

Không muốn dây dưa phương Bắc

Tháng Bảy em bất chấp hiểm nguy

Đấu tranh sống còn vì công lý

Anh hả hê đi cướp đồ cúng cô hồn

Giật heo quay

Gà luộc

Trái cây

 

Sài Gòn, 8.2019 

 

 

THỰC HƯ BẦU TRỜI

 

Âm thầm mỗi độ hoa sưa

nhà em ai gót giẫm vừa vừa trăng

ngoài xa lắc gió lăn quăn

cơ mà cũng cuốn cuồn phăng cánh đồng

 

Bấu biên cửa ngó mênh mông

mỗi lần giận cứ thinh không nói gì

mẹ rằng con gái lầm lì

coi chừng bỏ quách chồng đi theo người

 

Bầm tay nhẫm tính mười mươi

hoàng lan phế tích nụ cười bén duyên

giật mình nghe tiếng đỗ quyên

mé sông chân bước hụt nghiêng nghiêng chiều

 

Ngô đồng bươn bả ít nhiều

ngẫm trong xào xạc nhiễu điều tâm tư

chim bay về tổ dường như

cánh rời rã giữa thực hư bầu trời

 

Còn đâu kỷ niệm một thời

hoa sưa nở mỗi bận tơi sắc vàng

lừng khừng chén rượu nhân gian

câu thơ chạm nước mắt tràn mi yêu

 

Sài Gòn, 8.2019

 

MỘT HÔM

 

Tôi lạc vào con đường rộng thênh thang

đặt nhiều trạm thu phí BOT

cách nhau vài chục km một trạm

chín mươi chín phần trăm phương tiện bắt buộc chạy qua đây

nhân viên trực ban lạnh lùng xé vé

lái xe buồn bã nộp tiền

những đồng tiền xương máu

mua cuộc hành trình cơm áo

những đồng tiền thấm đẫm mồ hôi và nước mắt

mệnh giá từ vài chục đến vài trăm

mua thời gian sống mòn

hết năm này sang năm khác

không biết bao giờ dừng lại

kể cả những trạm quá hạn khấu hao cơ bản

họ đã thu hồi cả vốn lẫn lời

vẫn không chịu tháo dỡ

vẫn không chịu trả đường lại cho dân

vốn thuộc về dân tự ngàn xưa

 

Tôi lạc vào thành phố sầm uất

cơ man nhà cửa cao thấp chông chênh

bừa bộn lớn nhỏ nhưng không được phép xây dựng

hoặc cải tạo nâng cấp, sửa chữa di dời

hay bán mua sang nhượng

bởi nơi đây hình thành dự án tầm cỡ quốc gia

đã được quy hoạch đang chờ cấp trên phê duyệt

họ mặc kệ gia đình ba, bốn thế hệ

sống chung trên một diện tích vài chục mét vuông

cúi đầu dựng vợ gã chồng cho con cái

dưới mái tôn rách nát hầm hập

bấm bụng đưa tiễn người thân về suối vàng

bên bức tường rêu phong lạnh lẽo

cắn răng cuốn thi thể mẫu thân trong chiếc chiếu ruỗng mục

đặt cạnh hố xí bốc mùi

 

Tôi gặp các em học sinh lễ phép

thi xong chương trình phổ thông trung học

theo công thức ba chung với số điểm hai tám, hai chín

nhưng không đỗ vào bất kỳ trường đại học nào

bởi một số bạn thuộc nhóm con nhà giàu

con quan chức, con lưu manh, du đãng phỏng tay trên

hối lộ hội đồng chấm thi để chạy điểm, chạy trường

lấy hết chỉ tiêu tuyển sinh đầu vào

tước đoạt cơ hội bình đẵng giữa thí sinh với thí sinh

giữa phụ huynh với phụ huynh

đẩy các em vào con đường tiếp viên quán nhậu

rụt rè rót bia cho thực khách

bán thân thể ngà ngọc cho quỹ dữ đổi lấy tiền boa

rong ruổi khắp mọi miền đất nước

tiếp thị son môi, dầu gội đầu, thuốc mọc tóc

phó thác cuộc đời cho cơ chế tự do đưa đẩy

 

Tôi vào mạng google tra cứu chế độ ưu việt

bắt gặp một dân tộc anh hùng

đất nước độc lập, tự do, hạnh phúc

nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa

một đảng lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối

vì nhân dân phục vụ, vì nhân dân hi sinh

tôi bỗng hoài nghi bản thân mình

chưa thấy ma đã sợ

chưa biết mặt thánh thần đã quỳ gối van xin

chưa làm quan đã mưu toan làm giàu

chưa cưới vợ vội tính chuyện ly hôn

chưa biết gieo vần lại vác bút làm thơ

 

Sài Gòn, 8.2019

 

 

NỖI BUỒN CỌC NHỌN

 

Giật mình

chạm đáy đêm nghe

nỗi buồn cọc nhọn đâm tè bàn tay

 

Dường như

trong giấc ngủ say

không ai biết đã sống hay chết rồi

 

Đồng hồ

kim nhảy nhịp đôi

đẩy thời gian miễn cưỡng trôi lừng thừng

 

Con đường

góc phố đầy lưng

hành trang xuống biển lên rừng chơi vơi

 

Ngoài sân

sương giọt giọt rơi

ngoài xa lắc nữa em bời bời đi

 

Lạy trời

đừng gió mưa gì

để câu thơ sưởi ấm khi đông về

 

Sài Gòn, 8.2019

 

THÁNG TÁM NHỘM VÀNG

 

Anh xin lỗi vì đến trễ

không kịp đưa em sang bên kia rừng tránh lũ

núp dưới đồi chè dang cánh

đón cơn mưa trái mùa áp đặt

trốn vào rẫy sắn dạng chân

bén rễ chống đỡ xói mòn cục bộ

níu cây lúa ruộng bậc thang

trao nụ hôn nồng nàn vào đêm trăng khuyết

cơn lũ đến nhanh hơn cái nháy mắt

chợ tình Sa Pa hất đổ

 

Anh xin lỗi vì đã chậm chân

không kịp dắt em qua bên kia con suối róc rách

đánh thức đàn heo mọi ngủ nướng sau giấc mơ gầy rộc

khua bầy gà nhặt tia nắng rớt xuống từ ánh mặt trời đỏ lừ

lững thững

liu thiu

băng qua mùa màng xơ xác

chỉ còn tiếng vạc kêu sương vọng về thao thiết

bầy hoẵng buồn bã đạp bóng chiều vỡ vụn

cơn lũ bất ngờ đỗ ập

xô ngã lồng lộn như kẻ thua cuộc

 

Anh quay lại tìm em

đồi chè duy nhất một cây gãy nhánh

bầy heo duy nhất một con què chân

mái gà xệ cánh khập khiễng lang thang tìm mồi

ngôi làng biến mất giữa đêm định mệnh

ngôi nhà vùi sâu dưới lòng đất lạnh

đôi dép lòi một phần ba gót khuất nhọn hoắc

đâm vào không gian rướm máu

 

Anh quay lại tìm em

hoang đồi đóng khung chiếc gùi trên lưng thời gian

chằng chịt mảnh vá mưu sinh

cánh rừng luyến tiếc đưa áng mây bạc màu nhếch nhác

bám vào lưng chừng dốc

lưng chừng hương

mùi ngô luộc

lẫn mùi mô hôi muối mặn

câu thơ tháng Tám nhuộm vàng

 

Sài Gòn, 8.2019

Bình Địa Mộc 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Tư 202011:31 CH(Xem: 2175)
Nếu bạn quá bận bịu / bỏ quên / cây đàn bà không chết / nhờ một nguồn nước khác / Có những người đàn bà / tình nguyện / làm cái cây khô /
13 Tháng Tư 202011:23 CH(Xem: 2484)
Thế là từ hôm ấy trở đi, trên tất cả các phương tiện truyền thông nước nhà đều dành chỗ, dành thời lượng để tôn vinh ngài Kê. Kiểu như: “Cuộc đời ngài Kê”, “Chuyện ngài Kê”, “Ngài Kê liệt truyện”, “Tấm gương Giáo sư Kê”, “Huyền thoại Kê vàng” vân vân và vân vân. Thôi thì trăm hoa đua sắc, trăm nhà đua nở. Thơ ca nhạc họa, truyện ngắn tiểu thuyết bút ký trường thiên dài kỳ các kiểu. Thậm chí bên bộ dục còn phát động cuộc thi kể chuyện về ngài Kê trong học sinh các cấp, rầm rộ. Có con bé học trò lớp ba mãi trên Mù Căng Chải chưa xuống núi lần nào được giải nhất. Nó kể về công đức ngài Kê với các đồng bào mèo mán lô lô trên quê nó cực hay, nức nở. Hay đến nỗi ngài Kê hôm ấy mở ti vi xem cũng rơi nước mắt.
31 Tháng Ba 20207:18 CH(Xem: 3597)
NGÔ THẾ VINH Lời Dẫn Nhập: Giáo sư Phạm Hoàng Hộ sau khi hoàn tất bộ sách đồ sộ “Cây Cỏ Việt Nam” mà Giáo sư gọi là “công trình của đời tôi" và vào mấy năm cuối đời, như một Di Chúc, Giáo sư Phạm Hoàng Hộ đã đề tặng toàn sự nghiệp ấy cho: “Những ai còn sống hay đã chết trong tù vì tháng Tư năm 1975 đã quyết định ở lại để tiếp tục dâng góp cho đất nước. Tặng giáo sư Nguyễn Duy Xuân nguyên viện trưởng Đại Học Cần Thơ, mất ngày 10/XI/1986 tại trại Cải Tạo Hà-Nam-Ninh. Tặng hương hồn những ai trên biển Đông đã chết nghẹn ngào”.
30 Tháng Ba 20206:04 CH(Xem: 2485)
Em hớ hênh thèm một miếng thương / Để anh dáo dát đụng chân giường / Ngoài kia dẫu dịch tràn như sóng / Anh vẫn chết chìm trong mắt em. /
30 Tháng Ba 20205:57 CH(Xem: 2248)
tháng hai, tháng ba ta trở về / chiều đi lên đồi nghe mùi của đất bốc lên thoang thoảng / lá vây quanh và mây xanh trên đầu / mớ ký ức vẽ hình vòng cung /
28 Tháng Ba 20206:12 CH(Xem: 3094)
Ban đầu, ông thấy người gai gai, sốt, chán ăn. Bụng bảo dạ, nhẽ mình lao động hơi quá sức. Chả là vừa tập Gym hồi đêm về sáng trên máy bay với Hải Yến xong, thì tối hôm đó lại về sân hàng chiếu ở Times city thi đấu cả đêm. Bắt buộc phải cả đêm, bởi nếu không thì khó mà sống với phòng nhì đang kỳ lửa nồng được. Dù ông biết thân trước khi lâm trận, đã viện đến bao nhiêu sự trợ giúp, ngay cả từ lúc mới xuống sân bay kia. Thế nên đêm đầu về nhà cũng làm cho em Thuận mãn nguyện. Những đêm sau thì phải cố, cũng qua bài. Gặp mặt Hội 3G, tay bắt mặt mừng ôm hôn thắm thiết, mừng công trình rực rỡ để đời đã hoàn thành. Mừng cú tuyệt tác one in hole trên chín tầng mây, thật là độc nhất vô nhị! Nhưng mấy hôm tiếp theo đi họp hành, tiệc tùng chiêu đãi nhiều thấy mệt mỏi. Càng ngày càng thấy người ốm tệ. Sốt, ho, khó thở... Hay là nhiễm cúm virus corona? Em Thuận hoảng hốt vội gọi xe đưa vào viện khám. Xe đưa ông Nam vừa đi thì cũng có xe khác đến đưa ngay cả hai mẹ con đi cách ly chống dịch.
26 Tháng Ba 202010:54 CH(Xem: 2693)
Raymond Clevie Carver Jr. sinh ngày 25 tháng Năm, 1938, là tác giả Hoa Kỳ chuyên về truyện ngắn và thơ; người được xem như một trong những nhà văn lớn của nước Mỹ. Các tác phẩm chính của Carver gồm có: Will You Please Be Quiet, Please? (1976), Furious Seasons and other stories (1977), What We Talk About When We Talk About Love (1981), Cathedral (1983), Elephant (1988), Where I'm Calling From: New & Selected Stories (1988), Short Cuts: Selected Stories (1993), Collected Stories (2009).
25 Tháng Ba 202010:33 CH(Xem: 2454)
Ơi bạn ta / Trong mỗi căn phòng cách ly / Hãy quán chiếu về sự chết / Hãy mở cánh cửa thâm u đã từng khóa chặt / Hãy mĩm cười về phía biển xanh / Sóng vẫn chập chùng pháp âm vô lượng nghĩa.
25 Tháng Ba 20209:32 CH(Xem: 2684)
Lúc này, bên những vết tích còn lại của bản Thái hoang tàn, Cư có cảm tưởng lạc vào nơi từng ghi dấu sự tích kể về cô gái con tạo bản đã héo hon mà chết vì mong nhớ người yêu; nhưng mọi người không sao đem nổi xác nàng ra khỏi nhà, bởi hồn nàng quyết không chịu rời đi. Bản bị hồn ma ám, không ai dám ở. Còn chàng trai nghèo thất tình, khi trở về đã ôm ấp nàng suốt bảy ngày đêm mà không biết đó là thi thể giá lạnh, giữa cái bản vắng tanh...
25 Tháng Ba 20209:25 CH(Xem: 3019)
Đêm đêm, nhất là những đêm trăng sáng, thỉnh thoảng có những “sinh hoạt” gì đó tôi cũng chẳng biết. Và thỉnh thoảng, có những đoàn quân rất đông người với bao nhiêu là súng ống đạn dược, kéo về trong một đêm, rồi sáng sớm hôm sau họ lại lên đường. Chắc là đánh nhau ở đâu đó. Tôi nghe loáng thoáng cha mẹ tôi nói là bộ đội chủ lực gì gì đó.