- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,533,065

THỰC HƯ BẦU TRỜI

03 Tháng Mười 20196:27 CH(Xem: 4345)


TranhPhamDuyQuynh
Tranh Phạm Duy Quỳnh

NGƯỠNG MỘ EM

 

Trong dòng chảy thời gian bất tận

Có thể hai, ba trăm

Hoặc dăm, bảy triệu dân

Made In Hồng Kông biểu tình

Đòi độc lập tự do dân chủ

Không lệ thuộc chính quyền Bắc Kinh

Không cùng hệ Trung Quốc

 

Anh, Châu á da vàng máu đỏ

Là láng giềng tốt bụng với em

Cùng khát khao làm chủ bản thân

Suy nghĩ lời nói hành động

Nhưng xin lỗi

Anh bận sắp hàng mua vé xem ca sĩ Hàn Quốc biểu diễn

Xuống đường cổ vũ bóng đá

Rước ấn quan gieo cầu giành lộc

Kể cả đè đầu cưỡi cổ

Giẫm đạp lên nhau tồn tại

 

Nên không thể đồng hành cùng em

Hô vang khẩu hiệu

Chúng tôi là người Việt Nam

Không muốn đồng hóa Tàu cộng

Không muốn dây dưa phương Bắc

Tháng Bảy em bất chấp hiểm nguy

Đấu tranh sống còn vì công lý

Anh hả hê đi cướp đồ cúng cô hồn

Giật heo quay

Gà luộc

Trái cây

 

Sài Gòn, 8.2019 

 

 

THỰC HƯ BẦU TRỜI

 

Âm thầm mỗi độ hoa sưa

nhà em ai gót giẫm vừa vừa trăng

ngoài xa lắc gió lăn quăn

cơ mà cũng cuốn cuồn phăng cánh đồng

 

Bấu biên cửa ngó mênh mông

mỗi lần giận cứ thinh không nói gì

mẹ rằng con gái lầm lì

coi chừng bỏ quách chồng đi theo người

 

Bầm tay nhẫm tính mười mươi

hoàng lan phế tích nụ cười bén duyên

giật mình nghe tiếng đỗ quyên

mé sông chân bước hụt nghiêng nghiêng chiều

 

Ngô đồng bươn bả ít nhiều

ngẫm trong xào xạc nhiễu điều tâm tư

chim bay về tổ dường như

cánh rời rã giữa thực hư bầu trời

 

Còn đâu kỷ niệm một thời

hoa sưa nở mỗi bận tơi sắc vàng

lừng khừng chén rượu nhân gian

câu thơ chạm nước mắt tràn mi yêu

 

Sài Gòn, 8.2019

 

MỘT HÔM

 

Tôi lạc vào con đường rộng thênh thang

đặt nhiều trạm thu phí BOT

cách nhau vài chục km một trạm

chín mươi chín phần trăm phương tiện bắt buộc chạy qua đây

nhân viên trực ban lạnh lùng xé vé

lái xe buồn bã nộp tiền

những đồng tiền xương máu

mua cuộc hành trình cơm áo

những đồng tiền thấm đẫm mồ hôi và nước mắt

mệnh giá từ vài chục đến vài trăm

mua thời gian sống mòn

hết năm này sang năm khác

không biết bao giờ dừng lại

kể cả những trạm quá hạn khấu hao cơ bản

họ đã thu hồi cả vốn lẫn lời

vẫn không chịu tháo dỡ

vẫn không chịu trả đường lại cho dân

vốn thuộc về dân tự ngàn xưa

 

Tôi lạc vào thành phố sầm uất

cơ man nhà cửa cao thấp chông chênh

bừa bộn lớn nhỏ nhưng không được phép xây dựng

hoặc cải tạo nâng cấp, sửa chữa di dời

hay bán mua sang nhượng

bởi nơi đây hình thành dự án tầm cỡ quốc gia

đã được quy hoạch đang chờ cấp trên phê duyệt

họ mặc kệ gia đình ba, bốn thế hệ

sống chung trên một diện tích vài chục mét vuông

cúi đầu dựng vợ gã chồng cho con cái

dưới mái tôn rách nát hầm hập

bấm bụng đưa tiễn người thân về suối vàng

bên bức tường rêu phong lạnh lẽo

cắn răng cuốn thi thể mẫu thân trong chiếc chiếu ruỗng mục

đặt cạnh hố xí bốc mùi

 

Tôi gặp các em học sinh lễ phép

thi xong chương trình phổ thông trung học

theo công thức ba chung với số điểm hai tám, hai chín

nhưng không đỗ vào bất kỳ trường đại học nào

bởi một số bạn thuộc nhóm con nhà giàu

con quan chức, con lưu manh, du đãng phỏng tay trên

hối lộ hội đồng chấm thi để chạy điểm, chạy trường

lấy hết chỉ tiêu tuyển sinh đầu vào

tước đoạt cơ hội bình đẵng giữa thí sinh với thí sinh

giữa phụ huynh với phụ huynh

đẩy các em vào con đường tiếp viên quán nhậu

rụt rè rót bia cho thực khách

bán thân thể ngà ngọc cho quỹ dữ đổi lấy tiền boa

rong ruổi khắp mọi miền đất nước

tiếp thị son môi, dầu gội đầu, thuốc mọc tóc

phó thác cuộc đời cho cơ chế tự do đưa đẩy

 

Tôi vào mạng google tra cứu chế độ ưu việt

bắt gặp một dân tộc anh hùng

đất nước độc lập, tự do, hạnh phúc

nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa

một đảng lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối

vì nhân dân phục vụ, vì nhân dân hi sinh

tôi bỗng hoài nghi bản thân mình

chưa thấy ma đã sợ

chưa biết mặt thánh thần đã quỳ gối van xin

chưa làm quan đã mưu toan làm giàu

chưa cưới vợ vội tính chuyện ly hôn

chưa biết gieo vần lại vác bút làm thơ

 

Sài Gòn, 8.2019

 

 

NỖI BUỒN CỌC NHỌN

 

Giật mình

chạm đáy đêm nghe

nỗi buồn cọc nhọn đâm tè bàn tay

 

Dường như

trong giấc ngủ say

không ai biết đã sống hay chết rồi

 

Đồng hồ

kim nhảy nhịp đôi

đẩy thời gian miễn cưỡng trôi lừng thừng

 

Con đường

góc phố đầy lưng

hành trang xuống biển lên rừng chơi vơi

 

Ngoài sân

sương giọt giọt rơi

ngoài xa lắc nữa em bời bời đi

 

Lạy trời

đừng gió mưa gì

để câu thơ sưởi ấm khi đông về

 

Sài Gòn, 8.2019

 

THÁNG TÁM NHỘM VÀNG

 

Anh xin lỗi vì đến trễ

không kịp đưa em sang bên kia rừng tránh lũ

núp dưới đồi chè dang cánh

đón cơn mưa trái mùa áp đặt

trốn vào rẫy sắn dạng chân

bén rễ chống đỡ xói mòn cục bộ

níu cây lúa ruộng bậc thang

trao nụ hôn nồng nàn vào đêm trăng khuyết

cơn lũ đến nhanh hơn cái nháy mắt

chợ tình Sa Pa hất đổ

 

Anh xin lỗi vì đã chậm chân

không kịp dắt em qua bên kia con suối róc rách

đánh thức đàn heo mọi ngủ nướng sau giấc mơ gầy rộc

khua bầy gà nhặt tia nắng rớt xuống từ ánh mặt trời đỏ lừ

lững thững

liu thiu

băng qua mùa màng xơ xác

chỉ còn tiếng vạc kêu sương vọng về thao thiết

bầy hoẵng buồn bã đạp bóng chiều vỡ vụn

cơn lũ bất ngờ đỗ ập

xô ngã lồng lộn như kẻ thua cuộc

 

Anh quay lại tìm em

đồi chè duy nhất một cây gãy nhánh

bầy heo duy nhất một con què chân

mái gà xệ cánh khập khiễng lang thang tìm mồi

ngôi làng biến mất giữa đêm định mệnh

ngôi nhà vùi sâu dưới lòng đất lạnh

đôi dép lòi một phần ba gót khuất nhọn hoắc

đâm vào không gian rướm máu

 

Anh quay lại tìm em

hoang đồi đóng khung chiếc gùi trên lưng thời gian

chằng chịt mảnh vá mưu sinh

cánh rừng luyến tiếc đưa áng mây bạc màu nhếch nhác

bám vào lưng chừng dốc

lưng chừng hương

mùi ngô luộc

lẫn mùi mô hôi muối mặn

câu thơ tháng Tám nhuộm vàng

 

Sài Gòn, 8.2019

Bình Địa Mộc 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 3689)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 10723)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
17 Tháng Tư 202112:36 SA(Xem: 161)
Trong cuốn tiểu thuyết tư liệu lịch sử Những ngày cuối cùng của Việt Nam Cộng Hoà, của Trần Mai Hạnh (đăng nhiều kỳ trên tuần báo Văn Nghệ từ số 12 ra ngày 18.3.2000), tác giả tưởng tượng ra cuộc đối thoại như sau giữa Trung tướng Ngô Quang Trưởng Tư lệnh Quân đoàn 1 và viên Tổng lãnh sự Mỹ tại Đà nẵng: “An Phran-xít xộc vào giữa lúc Trưởng đang hối thúc đám tay chân thân tín tiêu hủy tài liệu. Thấy An Phran-xít, Trưởng không trịnh trọng bước tới bắt tay như mọi khi mà chỉ cất tiếng chào: - Xin chào Ngài Tổng lãnh sự! Tôi tưởng Ngài đã ra đi. - Sân bay hỗn loạn. Không một máy bay nào lên xuống được. Người của tôi đi chưa hết. Không một ai giúp tôi. Tôi phải can thiệp và tụi lính của ngài đã xông vào hành hung tôi.
16 Tháng Tư 202110:26 CH(Xem: 180)
Vô cùng tiếc thương người bạn thời trung học / Ông NGUYỄN NHƯ HÂN / Sinh năm 1956. Quê quán: Hòa Hiệp Bắc- Liên Chiểu- Đà Nẵng /Đã từ trần vào ngày 13 tháng 4 năm 2021 / Hưởng thọ 66 tuổi Lễ an táng được cử hành vào ngày 18 tháng 4 năm 2021 tại Đà Nẵng Việt Nam
15 Tháng Tư 202112:27 SA(Xem: 209)
Chiếc xe gài số lui ra khỏi sân nhà, ngang mấy hàng lan Hoa Hậu và gốc nhãn đang đậu trái nhỏ li ti, thành chùm. Tôi hỏi: Xe nhà mình lúc đó là xe gì? Ba nói Con không nhớ sao? Tôi gấp lại dãi khăn tang trắng. Hôm mãn tang Ba, ở chùa về, tôi đã định đốt dãi khăn trong lò sưỡi. Tháng này trời Cali chưa chiều đã nhá nhem. Tôi để cuộn khăn trở lại bàn nhỏ cạnh đầu giường. Ba không còn ngồi trên ghế gần cửa ra vào. Trong phòng còn có mình tôi.
15 Tháng Tư 202112:16 SA(Xem: 243)
Trong số những «thắng lợi của cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa» ..., tất nhiên có cả ngày 30 tháng 4 năm 1975. Do đó, xác định lại nó như ngày thất bại chính trị văn hoá bi thảm nhất của lịch sử dân tộc, chính là góp phần giải ảo một huyền thoại nguy hại, thức tỉnh những ai còn chút lương tri để suy nghĩ một cách thực tế và trách nhiệm về tương lai đất nước. Đây không thể là một chiến thắng chính trị, vì sau đó đất nước trở lại mô hình Bắc thuộc tưởng đâu đã vĩnh viễn trôi qua, dân tộc bị phân hoá trầm trọng thành bao mảnh đối kháng (Bắc / Nam, cai trị / bị trị, trong nước / ngoài nước, trong đảng / ngoài đảng). Đây cũng không thể là một chiến thắng văn hoá khi kẻ cầm quyền đã tự tay tổ chức sự tụt hậu về mọi mặt của quốc gia (giáo dục, y tế...), phá hủy nền đạo lý cổ truyền thoát thai từ các đạo giáo toàn nhân loại mà không thay thế nổi bằng bất cứ chủ trương, chính sách giáo điều nào.
15 Tháng Tư 202112:10 SA(Xem: 247)
LTS: Một năm rưỡi trước khi từ trần, tướng Trần Độ đã hoàn thành một tập nhật ký mà ông đặt tên là Nhật Ký Rồng Rắn: bắt đầu từ cuối năm 2000, viết xong tháng 5 năm 2001. Nhật ký Rồng Rắn là một bút ký chính trị trong đó, với tất cả tâm huyết, tác giả trình bày suy nghĩ của mình về các vấn đề chính trị của đất nước. Tháng 6.2001, Trần Độ vào Sàigòn thăm con và nhờ người đánh máy bản thảo. Ngày 10.6, ông đi lấy bản thảo, bản vi tính và sao chụp thành 15 bản. Trên đường về nhà, ông bị tịch thu toàn bộ các bản thảo và bản in chụp, xem là "tang chứng" của tội "viết và lưu hành tài liệu xấu". Cho đến ngày từ trần 9.8.2002, tướng Trần Độ không được trả lại nhật ký của mình. Trích đoạn dưới đây là một phần của nhật ký này. {theo tạp chí Diễn Đàn}.
14 Tháng Tư 20216:58 CH(Xem: 371)
Từ trung tâm Luân Đôn, hãng tuyển dụng do tòa báo X thuê gọi cho một nhà báo là tài năng của hãng BBS (Bờ bờ Sông) có trụ sở quốc gia đặt tại xứ Tô Cách Lan: “Này, bọn keo đó trả cô cậu bao nhiêu một năm?” “Dạ ngần này ạ”, tài năng đáp. “Cái gì? Thật chó chết! À, chỉ định nói là chết tiệt thôi, gấp rưỡi nhé?”, nhà tư vấn tuyển dụng bảo. “Ôi tuyệt vời ạ! Em đang trên mặt Trăng ư?,” tài năng đáp, ngất ngây.
14 Tháng Tư 20216:52 CH(Xem: 279)
Ngày tôi theo chồng đến thành phố này sinh sống, vì thường nhớ nhà nên tôi cũng thường khóc bởi cảnh vật nơi đây quá im lìm và hoang vắng đúng như cái tên Buồn Muôn Thuở mà người nào đó đã đặt. Tôi có nhiều bạn ở quê nhà nhưng ở thành phố này tôi chưa có bạn. Người bạn gái đầu tiên tôi quen là người Thượng còn rất trẻ tên là Sai Luông. Sai Luông một tuần một lần đem rau muống từ trong buôn làng của cô ra chợ Ban Mê Thuột bán. Sai Luông chỉ bán mỗi một thứ là rau muống thôi. Mỗi lần đi bán như vậy, Sai Luông gùi trên lưng hai mươi lăm bó, có đôi khi hơn được một vài bó. Tôi nghĩ, Sai Luông bán như vậy sẽ không được bao nhiêu tiền nên tôi thường mua ủng hộ mỗi lần ba bốn bó. Mua riết rồi Sai Luông và tôi quen nhau.
12 Tháng Tư 202111:48 CH(Xem: 269)
Thầy tôi là anh trai tráng trong làng, học cuối đệ nhất cấp, lớp đệ tứ, tức lớp 9 bây giờ, thầy về làng dạy học. Ngôi trường- đình làng đó cách xa với khu dân cư, nó tọa lạc trong khu đất rộng. Ban ngày, khu đó náo nhiệt với lũ học trò chúng tôi, quậy lên đó không khí của sự sống, vô tư hồn nhiên. Nhưng khi bóng chiều buông xuống thì khu đình đó bước sang một thế giới khác, thế giới của loài dơi, của lũ chim ăn đêm và là thế giới của sự tưởng tượng, hoang tưởng phong phú của con người.