- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,535,480

TRỜI THÁNG TÁM

02 Tháng Mười 20195:22 CH(Xem: 4588)

photo Quy SG- Dalat Suong
Đà Lạt Sương -ảnh Quy SG

 

 

NHỮNG NỖI NHỚ THÁNG CHÍN 

chỉ là hạt mưa thật nhỏ

hững hờ rụng xuống vai

kéo dài chút xíu nỗi nhớ ngày đầu thu nắng ấm

vẫn câu chuyện cũ còn sót lại

hững hờ không kém

vừa kể xong lần thứ một trăm, chẳng còn ai nghe

bây giờ là lúc thèm một mẩu bánh, một ly cà phê

để giấu đi ganh ghét và có dịp nói những điều thật đẹp (dù là giả tạo)

 

khề khà cùng nỗi im lặng

thứ im lặng làm đau nhức tâm hồn

cây đèn cầy soi khuôn mặt bạn da nhăn

nửa mái đầu đã bạc

vất vả tiếng cười hình như không trọn vẹn

nỗi buồn đâu đó bạn ơi

của con sâu cuộn mình trong hoa

con trùng nằm yên dưới đá

đôi khi thanh âm không cần thiết

tiếng kêu leng keng thật nhỏ trong tim

 

bày đặt làm chi những trò chơi cút bắt

bịt mặt che tai, rủ nhau chạy tìm ảo vọng

tháng chín đầu thu nắng ấm

những chứng nhân nhảy múa, rượu chè đình đám

trong khi người đàn bà đong đưa nỗi buồn

em bé ngồi trên đống gạch cũ

và người ngư phủ lặng yên bên con cá chết

bày đặt làm chi những tuyên ngôn,những tranh và tượng

có bức tranh, cây cọ nào vẽ được hình ảnh không lời

đang xảy ra trên quê hương

 

từ thế kỷ trước tôi đã ngóng nhìn phương Đông

thèm cá lóc, canh chua và thịt kho nước dừa

chim bay vượt biển ngày nào sẽ mỏi

thấy bóng em qua chữ nghĩa rối bời

vẫy vùng trong vũng tối của cường bạo xí xô

ánh sao trời le lói trong tim

mỗi đêm đọc lời kinh cứu rỗi

chạm tay Phật giật mình run rẩy

 

tháng chín đánh thức những khờ khạo

của ma quỷ và u mê

những đóm lửa mang mùi bất hạnh

thắp trên tay những con người đau khổ

còn ai sớt chia ngôn ngữ

và những lời ẩn dụ trong tim…

 

thy an




TRỜI THÁNG TÁM

trời tháng tám có nhiều mây xanh

mùa hè sắp tắt

những con đường và những bảng hiệu

nhắc nhở quá khứ màu vàng và hiện tại  màu đen

viên sỏi trắng không thể nào biến thành hạt ngọc

cho dù nằm trên tay nàng con gái thật đẹp

chúng ta có nói nhau trăm lần

cũng không thay đổicảnh vật xung quanh

thời gian theo sát với mớ hành trang cũ rích

lải nhải bên tâm thức những đêm lạnh và ngày nóng

bao cánh cửa mở ra rồi đóng lại

tiếng leng keng của sợi dây sắt như thách thức kẻ dữ

bên ngoài là bạo lực và hung tàn

mỗi ngày soi gương thấy mình già

nhưng hình như chưa lớn

bực mình nói những câu văng tục

cười với tóc muối tiêu

 

trời tháng tám còn chút lửa hâm nóng trái tim khô

vài giọt lệ nhỏ xuống trang giấy mỏng

xanh xao không chuyển nổi thành lời nói

cho dù thi ca thức trắng đêm

mơ Truyện Kiều với Nguyễn Du

nhớ Trần Hưng Đạo, Quang Trung, Nguyễn Trãi

gối đầu lên thơ ca tụng những anh hùng

nhắm mắt tìm mãi không ra miếu đền thành quách

 

trời tháng tám giữa dòng âm thanh vui lạ

vô tình như rừng cờ và kèn trống

vạch lá  trên chậu chợt thấy bóng hình trong sạch

của ai đó ngồi bên khe núi

im lặng cầm cây nến nhìn về phía đồi xa

bên kia biển

nơi đồ đạc thân quen đang đổ vỡ

thành những hạt bụi rơi xuống vai

những kẻ khốn cùng nhìn nhau ứa lệ

nước mắt rơi xuống bên cạnh con cá chết

còn gì để tỏ bày tội lỗi

quên lãng như mây mưa

hay chỉ là nỗi buồn bay theo gió

và tan trong mây…

 

thy an

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 3793)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 10829)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
22 Tháng Tư 202112:08 SA(Xem: 43)
"Chiến thích được vuốt ve, âu yếm. Tôi cũng thích được vuốt ve, âu yếm. Nhưng tôi không thích làm cái chuyện đó với chàng. Chiến thích hôn môi, nhưng tôi cố tránh, vì không thích mùi thuốc lá quá nặng. Răng của thằng chả cũng không được đẹp, đôi lúc dính thịt gà, thịt vịt… thật khủng khiếp. Cho nên tôi luôn xoay mặt tránh chỗ khác. Chàng có hơi bực với thái độ hờ hững này…" (Nguyễn Thạch Giang)
21 Tháng Tư 202110:34 CH(Xem: 69)
Sáng ngày 22, toàn bộ các lãnh đạo, y bác sỹ, y tá, hộ lý , kể cả nhân viên xét nghiệm, điều dưỡng v.v… đều được huy động xuống phòng họp của bệnh viện phụ sản, theo lệnh Ban giám đốc, chỉ trừ ê-kíp trực đang chờ các cuộc lâm bồn mới. “Đề nghị báo cáo số trẻ sinh ngày 22 đến giờ này và tôi cần một vài bé sinh đúng 0h00 giờ”, ông Giám đốc bệnh viện phụ sản nói. / “Dạ, báo cáo đồng chí, rất tiếc là tới giờ, không hiểu sao vẫn chỉ có một trẻ thôi, không có nhiều hơn, và không có trẻ nào sinh vào giờ đồng chí cần ạ,” bà Phó Giám đốc nói. “Thế à, khỉ thật! Đúng lúc mình cần thì các bà không đẻ cho. Bình thường thì đẻ như gà!”, Giám đốc bực và có vẻ hơi lo. / Đâu đó có tiếng cười khúc khích, hình như trong đám cán bộ, y tá, điều dưỡng trẻ.
21 Tháng Tư 20216:54 CH(Xem: 63)
Núi sông này biết thấu nguồn cơn / Bốn mươi năm âm thầm phố lạ / Sầu tháng Tư mất cả môi cười / Triệu người buồn triệu triệu chẳng vui
20 Tháng Tư 20216:03 CH(Xem: 129)
Mỗi buổi sáng, tôi chạy xe trên cánh rừng. Bây giờ là những ngày mùa đông, âm 16 độ F miền Đông Bắc. Bầu trời luôn sắp đặt nhiều mảng bố cục xám kết nối lộn nhảy chung quanh tôi. Tôi vẽ lên mặt kính những ý tưởng thô kệch. ngón tay với gắp từng mạch chữ đang ứa nhựa. Chúng là chất đạm cho một bữa điểm tâm dã chiến.
20 Tháng Tư 20215:10 CH(Xem: 109)
Mỗi lần nghĩ đến chiến tranh, giải phóng đất nước, cách mạng dân tộc, tự do nhân quyền, xuống đường biểu tình... đầu óc tôi lơ mơ liên tưởng đến vụ Thiên An Môn năm nào. Hình ảnh người đàn ông hiên ngang tiến ra giang rộng hai tay đòi hỏi tự do, chận đứng xe tăng, chống lại quyền lãnh đạo độc tài của đảng cộng sản Trung Quốc. Hình ảnh anh hùng, xem cái chết tựa lông hồng, với lòng đầy thách thức, đòi hỏi tự do dân chủ nhân quyền cho xứ sở. Hình ảnh đó đã đánh mạnh vào tâm não toàn thể người dân trên toàn thế giới. Riêng tôi, vẫn âm thầm nghĩ tới người lính lái chiếc xe tăng khổng lồ đầy răng sắt. Hẳn ông phải là một người rất đỗi từ bi, nhân hậu? Thương người như thể thương thân. Ông từ chối giet người, dù trong tay nắm toàn quyền nghiền nát người đàn ông hiên ngang hùng dũng kia. Hành động nghiền nát đó, sẽ được coi như một chiến công hiển hách đối với đảng và nhà nước.
20 Tháng Tư 20214:59 CH(Xem: 239)
Tháng tư năm ấy, sao tôi không mấy lao đao về cái chết tự tử của một người chị họ chưa đầy hai mươi tuổi. Năm ấy, một chín bảy lăm, nghe mạ tôi nói chị bị cào nát mặt hoa và ăn đòn phù mỏ chỉ vì lỡ tranh giành một miếng nước ngọt trên chuyến tàu tản cư từ Đà Nẵng vào Nha Trang. Liệu như thế đủ để chị chán sống hay còn vài lý do thầm kín khác mà tôi không đoán được. Ồ phải rồi, nghe kể mẹ chị ấy là mợ tôi ngồi đâu cũng thở dài rất thảm, lâu lâu tuồng như muốn nuốt ực những giọt nước mắt dội ngược vào lòng và lâu lâu thì lại trào ra trăm lời nguyền rủa về những xui xẻo không tránh được, ví dụ nỗi đau rát rực rỡ của mấy bợm máu kinh nguyệt thời con gái chị tôi đã phọc lai láng trên đít quần suốt những ngày chạy giặc thiếu nước và máu ôi thôi là máu của những xác người vô thừa nhận trên con đường lánh nạn.
20 Tháng Tư 20214:23 CH(Xem: 189)
Tôi đã thay đổi vì biến cố tháng Tư Bảy Lăm, nhưng cũng có thể tôi đã mất thiên đường từ trước khi ra đời. Đó là câu hỏi mà tôi ngẫm nghĩ gần đây. Năm nay tôi 43 tuổi, mặc dù tôi nhuộm tóc và vẫn thích người ngoài khen tôi trẻ, tôi hiểu mình nhiều hơn, và cũng chân thật với mình nhiều hơn lúc còn trong tuổi niên thiếu. Trên nhiều phương diện, có thể tôi cũng đầy đủ hơn ngày xưa. Nhưng tất cả những câu chuyện mà tôi hay kể với bạn bè để biểu lộ tâm trạng “cá ra khỏi nước” mà tôi vẫn cảm thấy đeo đuổi mình thường trực, đều bắt nguồn từ trước biến cố Bảy Lăm.
20 Tháng Tư 20214:18 CH(Xem: 165)
Tháng 4, 1975, tôi 11 tuổi. Lúc đó tôi sống với cha, em trai và bà nội ở ngang chợ An Đông, Sài Gòn. Mẹ tôi ly dị cha tôi trước đó 2 năm để lấy người tình. Người tình của mẹ tôi làm tài xế cho cha tôi khi hai người còn là cảnh sát. Ông này trẻ, cao, vạm vỡ và đẹp trai hơn cha tôi. Ông cũng galăng, nhỏ nhẹ hơn cha tôi. Có lẽ ông cũng dai và dẻo hơn cha tôi. Vô tư mà chấm, có lẽ hai người xứng đôi. Ai cũng khen mẹ tôi đẹp, nhưng tôi không thấy mẹ tôi đẹp tí nào. Sau này, khi cãi lộn với chồng mới, bà bị bạt tai nên vung lời, “Đồ tài xế!”