- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,368,567

thơ Phạm Hiền Mây

05 Tháng Tám 201911:46 CH(Xem: 1581)

Nhà thơ Phạm Hiền Mây
Nhà thơ Phạm Hiền Mây

 

Hai năm trở lại đây, trên fb nói riêng, trên lĩnh vực in ấn nói chung, một bút hiệu mới xuất hiện nhưng đã gây hiệu ứng bất ngờ từ giới phê bình lẫn người đọc, Phạm Hiền Mây, một nhà thơ có sức sáng tác sung mãn đặt biệt. Ngày nào cũng ít nhất một bài thơ mới. Trung bình khoảng 4 tháng xuất bản một thi tập, mỗi thi tập gồm trăm bài thơ.

Làm thơ nhiều và nhanh, xuất bản cũng nhiều và nhanh không kém. Nhưng điều đáng kinh ngạc là không phải vì thế thơ trở nên tầm thường, dễ dãi. Trái lại mỗi bài thơ là một dụng công rất mực, từ câu chữ đến ý đồ làm mới.

Mời bạn đọc thưởng thức vài bài trong hàng nghìn bài thơ đã và sẽ ra đời

 

Hợp Lưu

 

 

KHI ANH

 

khi anh còn mãi bên trời

thì xa xôi vẫn riêng lời mây bay

hững hờ gió cánh về lay

lối quanh co buốt heo may sớm chiều

 

heo may lặng lẽ trút nhiều

khi anh con sóng dâng triều nhấp nhô

thì ghềnh đá vẫn dòng xô

mòn nghiêng bóng đổ trăng ô nước tàn

 

mòn nghiêng bóng đổ trăng làn

hôm đêm ôm riết đóa ràn rụa sao

khi anh ngọt lưỡi tình trao

thì thiên thu biết sầu cao đã gần

 

thì thiên thu biết đã ngần

ánh non xanh biếc chín tầng rưng rưng

khóe hoa lệ ướt khôn dưng

khi anh khoảnh khắc sương ngưng giọt mềm

 

khi anh tay lót êm đềm

thì mưa em lá rụng thềm gối ru

đâu cần phải trắng mù u

mới nghe ra cội phù du rất đời

 

thì ra nghe rất ạ ời

con tim yêu

cất giọng mời

khi anh.

 

Phạm Hiền Mây

 

MÙA YÊU

 

thềm rêu ấy bàn chân mai có mỏi

rủ nhau về lối sót chút ngày dư

nắng loang chiều may sót chút hồ như

hồ như đến hồ như đi đời ngỡ

 

hồ như đến hồ như đi đời chợ

kiếp vào mây nẻo trắng một hư phù

gió ngàn khuya vỡ rúc tiếng chim gù

hoàng hôn quách thành xây sầu dấu tích

 

hoàng hôn quách thành mơ cơn tịch mịch

giấc hồ xưa vội vã mặt quay rồi

tối màu em cũ chốn để riêng ngồi

bầy khô lá vụn sông dài trôi rất

 

bầy khô lá dải sông tàn ẩn dật

củi ghềnh ôm mộng ngắn thuở xanh ngàn

thở hồ khe róc rách chợt thiên đàng

non ngực vút đồi trăng nhô mượt cỏ

 

nhô ngực vút đồi non cơn bụi đỏ

viễn ly thân thứ lữ khói sương mờ

đẫm phiêu du cố lý trở đôi bờ

hồ như có hồ như không vòi vói

 

hồ như có hồ như không tình gọi

hai trời mình

kịp chứ

bóng mùa yêu.

 

Phạm Hiền Mây

 

  

NHÉ YÊU

 

mình yêu nhau nhé anh ơi

ngoài kia bầy sẻ đã lời vu vơ

đã vàng nắng hắt hiên tơ

tường tây mái lợp xanh lơ mấy tầng

 

xanh tây mái lợp đường trần

mình yêu nhau nhé nẻo gần sắp xa

sẽ bâng khuâng lắm í a

cánh chim lữ thứ chiều qua xứ người

 

cánh chim lữ vắng môi cười

sầu treo trái chín thơm mười sáu trăng

mình yêu nhau nhé khó ngăn

trận hôm sớm tháng ngày khăn áo vùi

 

sớm hôm trận khát khao mùi

hương ân ái lén giọt chùi tương tư

trăm năm một mối hồ như

mình yêu nhau nhé mùa hư đợi chờ

 

mình yêu nhau kẻo bất ngờ

lấp la lấp ló bên bờ môi hôn

trắng đòi xóa dấu tình chôn

dựng mưa khua cuộc dại khôn gió trời

 

dậy mây mưa cuộc tơi bời

đừng rời nhau

nhé mãi đời

mình yêu.

 

Phạm Hiền Mây

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Chín 201912:15 SA(Xem: 564)
Hắn bị đụng xe vào buổi chiều và đưa vào phòng cấp cứu của một bệnh viện huyện.Hắn hôn mê từ đó cho đến sáng hôm sau mới hồi sức nhưng vẫn ở trong trạng thái mê tĩnh. Đôi mắt khẻ lay động, cơ thân muốn rướn lên nhưng có một sức mạnh vô hình trì níu lại, đôi môi khô khốc, hắn khao khát được một vài giọt nước , tôi bón cho hắn từng giọt từng giọt và tay luôn nắm bóp trên vầng trán, vùng ngực gây cho hắn cảm giác êm dịu, ru vào giấc ngủ chập chờn.
21 Tháng Chín 201912:06 SA(Xem: 445)
Hẹn hai mươi năm tôi lao đến em bằng đường đi ánh sáng / những ban mai tháng chạp / búp nụ vươn cao / lang thang khu vườn thơm không tuổi…
21 Tháng Chín 201912:00 SA(Xem: 668)
Tôi sinh năm 1940 tại Hà Nội, là con út của nhà văn Nhất Linh. Trước năm 1975 ở Sài Gòn tôi dậy học rồi nhập ngũ khoá 2/68 quân trường sĩ quan Thủ Đức
20 Tháng Chín 20196:58 CH(Xem: 427)
Vô cùng đau buồn khấp báo / Thân mẫu, Nhạc mẫu chúng tôi / Cụ Bà ĐỖ NHƯ BÍNH / Nhũ danh NGUYỄN THỊ PHƯƠNG / Pháp Danh Diệu Huệ / Đã mệnh chung ngày 19/9/2019, tức 21/8 Kỷ Hợi, tại Apple Valley, Minnesota./ Hưởng thượng thọ 100 tuổi. Tang lễ cử hành ngày Chủ Nhật 22/9/2019, tại Fridley, MN.
20 Tháng Chín 20196:38 CH(Xem: 401)
Vô cùng thương tiếc / hay tin nhạc mẫu của Sử gia Vũ Ngự Chiêu / Cụ Bà ĐỖ NHƯ BÍNH / Nhũ danh NGUYỄN THỊ PHƯƠNG Pháp Danh Diệu Huệ / Đã mệnh chung ngày 19/9/2019, tức 21/8 Kỷ Hợi, tại Apple Valley, Minnesota. / Hưởng thượng thọ 100 tuổi.
20 Tháng Chín 20196:35 CH(Xem: 330)
Được hung tin / Cụ Bà ĐỖ NHƯ BÍNH / Nhũ danh NGUYỄN THỊ PHƯƠNG / Pháp Danh Diệu Huệ / Nhạc mẫu sử gia Vũ Ngự Chiêu Đã mệnh chung ngày 19/9/2019, tức 21/8 Kỷ Hợi, tại Apple Valley, Minnesota. Hưởng thượng thọ 100 tuổi.
20 Tháng Chín 20196:32 CH(Xem: 306)
Được hung tin / Cụ Bà ĐỖ NHƯ BÍNH / Nhũ danh NGUYỄN THỊ PHƯƠNG / Pháp Danh Diệu Huệ
20 Tháng Chín 201912:18 SA(Xem: 430)
Trong vòng hai năm, trình làng sáu tập thơ. Tập nào cũng 100 bài. Sức sáng tác của người thơ nữ này quả là “xưa nay hiếm”. Khi tôi đề nghị xin xuất bản thi tập đầu tiên, Lục Bát Phạm Hiền Mây, tôi đã nói với tác giả, sẽ tiếp tục xuất bản nữa, nếu tác giả cho phép. PNM trả lời, chỉ sợ anh in không kịp thôi. Tôi cười, còn sức sáng tác, tôi sẽ in, nếu chưa chết. PHM: nhớ nhé. (Khánh Trường)
11 Tháng Chín 201910:25 CH(Xem: 903)
Đầu tiên là triệu chứng khó thở kéo dài nhiều giờ. Đó là điều khó hiểu với một người không phải là cuờng tráng song sức khỏe có thể được gọi là sung mãn như ông. Bác sĩ riêng đã loại trừ ngay cái bệnh buộc phải lập tức i-zô-lê( biệt lập), hoành hành bởi con vi trùng mang tên một nhà bác học Đức. Nơi ông ở cũng chưa đến nỗi phải suốt ngày đeo mõm chó cả khi ra đường lẫn ở trong nhà như thành phố Bác - Ki nọ mù mịt bụi khói gần đây mà ông thường thấy trên phim, ảnh.
08 Tháng Chín 201911:54 CH(Xem: 945)
“Ối... giời đất ôi!” Tiếng rú hoảng kinh của người đàn bà dưới khoang thuyền vọng lên, tiếng được tiếng mất trong gió lộng khi con sóng hung hãn đập mạnh vào lớp vỏ kim loại bên mạn thuyền. Chiếc du thuyền chao chọng, lắc lư như món đồ chơi trong tay đứa trẻ tinh nghịch. Nước văng tung tóe lên cả mặt sàn gỗ đầy vân. Người đàn ông một tay bám chặt lấy cột buồm, một tay rà lại những nút buộc chiếc áo phao mà gió gắn chặt vào người. “Không sao đâu,” người đàn bà dán mình vào chỗ ngồi ởđuôi con tàu, chiếc áo phao màu cam sáng rực dưới ánh sáng mờ ảo của một ngày vừa chớm. Chị nghểnh cổ nói vọng xuống khoang. “Du thuyền chứ có phải ghe đánh cá của ngư dân đâu.” Rồi chị lẩm bẩm,“Đến siêu bão cũng chả sao.” “Cứu mẹ con cháu với!” Tiếng gào khan của một người đàn bà văng vẳng trong tiếng hú của gió. Người đàn ông nghểnh cổ, nhìn xuyên qua màn hơi nước mờ đục. “Hình như có người kêu cứu.” Anh ta nói lớn. Trái tim quýnh quáng trong lồng ngực. Người đàn bà trong áo phao màu cam hỏi