- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,342,017

thơ Phạm Hiền Mây

05 Tháng Tám 201911:46 CH(Xem: 906)

Nhà thơ Phạm Hiền Mây
Nhà thơ Phạm Hiền Mây

 

Hai năm trở lại đây, trên fb nói riêng, trên lĩnh vực in ấn nói chung, một bút hiệu mới xuất hiện nhưng đã gây hiệu ứng bất ngờ từ giới phê bình lẫn người đọc, Phạm Hiền Mây, một nhà thơ có sức sáng tác sung mãn đặt biệt. Ngày nào cũng ít nhất một bài thơ mới. Trung bình khoảng 4 tháng xuất bản một thi tập, mỗi thi tập gồm trăm bài thơ.

Làm thơ nhiều và nhanh, xuất bản cũng nhiều và nhanh không kém. Nhưng điều đáng kinh ngạc là không phải vì thế thơ trở nên tầm thường, dễ dãi. Trái lại mỗi bài thơ là một dụng công rất mực, từ câu chữ đến ý đồ làm mới.

Mời bạn đọc thưởng thức vài bài trong hàng nghìn bài thơ đã và sẽ ra đời

 

Hợp Lưu

 

 

KHI ANH

 

khi anh còn mãi bên trời

thì xa xôi vẫn riêng lời mây bay

hững hờ gió cánh về lay

lối quanh co buốt heo may sớm chiều

 

heo may lặng lẽ trút nhiều

khi anh con sóng dâng triều nhấp nhô

thì ghềnh đá vẫn dòng xô

mòn nghiêng bóng đổ trăng ô nước tàn

 

mòn nghiêng bóng đổ trăng làn

hôm đêm ôm riết đóa ràn rụa sao

khi anh ngọt lưỡi tình trao

thì thiên thu biết sầu cao đã gần

 

thì thiên thu biết đã ngần

ánh non xanh biếc chín tầng rưng rưng

khóe hoa lệ ướt khôn dưng

khi anh khoảnh khắc sương ngưng giọt mềm

 

khi anh tay lót êm đềm

thì mưa em lá rụng thềm gối ru

đâu cần phải trắng mù u

mới nghe ra cội phù du rất đời

 

thì ra nghe rất ạ ời

con tim yêu

cất giọng mời

khi anh.

 

Phạm Hiền Mây

 

MÙA YÊU

 

thềm rêu ấy bàn chân mai có mỏi

rủ nhau về lối sót chút ngày dư

nắng loang chiều may sót chút hồ như

hồ như đến hồ như đi đời ngỡ

 

hồ như đến hồ như đi đời chợ

kiếp vào mây nẻo trắng một hư phù

gió ngàn khuya vỡ rúc tiếng chim gù

hoàng hôn quách thành xây sầu dấu tích

 

hoàng hôn quách thành mơ cơn tịch mịch

giấc hồ xưa vội vã mặt quay rồi

tối màu em cũ chốn để riêng ngồi

bầy khô lá vụn sông dài trôi rất

 

bầy khô lá dải sông tàn ẩn dật

củi ghềnh ôm mộng ngắn thuở xanh ngàn

thở hồ khe róc rách chợt thiên đàng

non ngực vút đồi trăng nhô mượt cỏ

 

nhô ngực vút đồi non cơn bụi đỏ

viễn ly thân thứ lữ khói sương mờ

đẫm phiêu du cố lý trở đôi bờ

hồ như có hồ như không vòi vói

 

hồ như có hồ như không tình gọi

hai trời mình

kịp chứ

bóng mùa yêu.

 

Phạm Hiền Mây

 

  

NHÉ YÊU

 

mình yêu nhau nhé anh ơi

ngoài kia bầy sẻ đã lời vu vơ

đã vàng nắng hắt hiên tơ

tường tây mái lợp xanh lơ mấy tầng

 

xanh tây mái lợp đường trần

mình yêu nhau nhé nẻo gần sắp xa

sẽ bâng khuâng lắm í a

cánh chim lữ thứ chiều qua xứ người

 

cánh chim lữ vắng môi cười

sầu treo trái chín thơm mười sáu trăng

mình yêu nhau nhé khó ngăn

trận hôm sớm tháng ngày khăn áo vùi

 

sớm hôm trận khát khao mùi

hương ân ái lén giọt chùi tương tư

trăm năm một mối hồ như

mình yêu nhau nhé mùa hư đợi chờ

 

mình yêu nhau kẻo bất ngờ

lấp la lấp ló bên bờ môi hôn

trắng đòi xóa dấu tình chôn

dựng mưa khua cuộc dại khôn gió trời

 

dậy mây mưa cuộc tơi bời

đừng rời nhau

nhé mãi đời

mình yêu.

 

Phạm Hiền Mây

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Tám 201910:17 CH(Xem: 578)
Nghe tiếng cót két dưới sân, tôi biết ngay thằng bạn trời đánh vừa tới. Chiếc xe đạp khô dầu, nói bao nhiêu lần là chỉ cần xịt vào đó chút dầu hoặc không có dầu thì quết lên sợi dây xích chút mỡ bò là trơn tru, mà cái thằng nhất định không nghe. Tiếng cót két cứ như tiếng nghiến răng của bà hàng xóm lúc ngủ mê, nghe đến nổi cả gai ốc.
08 Tháng Tám 20191:02 SA(Xem: 715)
hãy quên những tháng ngày trần ai ái nhiễm như vòng tròn của toán, cho dù méo mó cũng không biết đâu là đầu, đâu là cuối vô thủy, vô chung…
08 Tháng Tám 201912:02 SA(Xem: 782)
Tiếng bánh sắt siết trên thiết lộ đêm khuya hay không gian yên tĩnh của sân ga luôn có một sức hút lôi cuốn, thỉnh thoảng không có cơ hội cho một chuyến đi nào, tôi thường ra sân ga chỉ để ngồi thu lu một góc nào đó mà cảm nhận sự đoàn tụ và chia ly. Chẳng vì lý do gì hoặc có thể trong cuộc đời mình mát mát quá nhiều, đưa tiễn quá nhiều mà người ở lại luôn là người buồn hơn.
06 Tháng Tám 201912:28 SA(Xem: 3552)
- Tôi có thể ngồi chung bàn với chị được không? Quán hôm nay đông quá! Hắn bưng dĩa cơm chay trong chiếc đĩa nhựa xanh rẻ tiền khom lưng đứng trước mặt người đàn bà. Người đàn bà nhẹ nhàng ngước lên, đôi mắt đầy thảng thốt : - Không được. Tôi đang chờ một người quen. Hắn quay lưng bước đi, miệng lầm rầm cáu kỉnh: - Ăn chay mà cũng giành chỗ!
03 Tháng Tám 201910:33 CH(Xem: 732)
Tháp Po Klong Garai / gié lúa trổ bông đúng vụ / có phải tiếng trống pa-ra-nưng dồn thúc mạch nước ngầm / mùi cỏ khô quyện mồ hôi đêm trước / vương vai người đi đường
03 Tháng Tám 201910:10 CH(Xem: 593)
Khi cuộc đấu tranh giành quyền con người đang xảy ra tại Hồng Kông, khi những tinh hoa của phong trào dân chủ ở xứ sở này đang làm cả thế giới ngưỡng phục, khi hầu hết người VN cũng đang hướng về cuộc đấu trí ngoạn mục của người dân Hồng Kông với tất cả lòng ngưỡng mộ, tôi muốn nhắc với chúng ta về một người con gái của đất nước mình. Ngày hôm nay, ở Trà Vinh có một mái nhà nho nhỏ đang ấm lên vì được đón cô trở về.
03 Tháng Tám 20199:42 CH(Xem: 1100)
Tôi thường hay đọc những câu chuyện của nhiều tác giả lạ quen trên các trang web văn học hoặc trên trang mạng xã hội Face Book, có những câu chuyện rất hay của nhiều người viết văn không chuyên với lối kể chuyện thật thà, đơn giãn nhưng sâu sắc. Một người phụ nữ đã lớn tuổi thường hay nói về nỗi buồn đời mình. Hình như người ấy độc thoại, viết cho mình chứ không phải cho một ai khác, tôi nhận ra điều này bởi vì không thấy người ấy trả lời hay “like” hay hỏi ai đó trong những bình luận. Trong bất cứ bài viết nào cũng vậy, một người phụ nữ lạ lùng, bí ẩn có “nickname” nguyetnga Một hôm, tôi đọc được đoạn văn, chợt giật mình nhận ra có điều gì đó gần gủi quá, và dường như nhận ra mình trong đó
02 Tháng Tám 20196:59 CH(Xem: 682)
mưa / ngàn năm về qua cố quận / em / trăm năm về qua đời ta / ta / nửa đêm thức giấc nghe mưa rớt / thân ở trời tây thấy chớp nhoáng chợt phương đông /
31 Tháng Bảy 201910:29 CH(Xem: 632)
có nỗi buồn nào riêng chỉ cho em / để giấc chiêm bao muộn màng níu lại / thức dậy nửa đêm gối mềm khắc khoải / bàn tay đâu rồi mỏi một bàn tay
31 Tháng Bảy 201910:24 CH(Xem: 710)
Đám người xếp hàng dài trước cái quầy gỗ. Mùa hạ, thành ra trời ẩm và nóng nực. Hắn giũ nhẹ cổ áo cho chút gió hiếm hoi lùa vào cái lồng ngực đã bắt đầu hom hem. Hắn cứ tưởng tượng thế. Thực ra hắn còn trẻ. Mới ngoài ba mươi mà già nỗi gì. Nhưng mà nhìn cuộc sống trẻ măng ở chung quanh, hắn cứ thấy mình đã bị đẩy ra ngoài khung cửa của những cuộc vui hoang loạn tuổi trẻ.