- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,619,657

TREO LÊN CHÚT HƯƠNG RỒI NHÌN

13 Tháng Bảy 20199:02 CH(Xem: 7081)

MUA HE-photo DH
Mùa hè - ảnh ĐH
 

 

treo lên chút hương rồi nhìn

 

tôi thấy, đó là cái bóng của chính mình

có thể, nó đã già nua và đi lang thang trong một thành phố ở phương bắc

chiều câm xám cùng với lũ cô hồn các đảng thở ra bóng tối

như thế, với trào lưu sự bung tràn ảo tưởng âm mưu xóa nhòa những gương mặt đối kháng

hàng trụ điện vỉa hè không con mắt

chẳng dám nguyền rủa lũ bướm ma đã và đang trườn qua dục tính

chúng đập cánh bức bách muốn được tham gia liên hoan cùng thống khoái

cái bóng tôi hèn mọn như một con gián đen lén lút nhặt nhạnh thời gian rơi rớt ở đâu đó

 

tôi ngồi, nhìn những nắp cống ven đường đã bị khui lên được dich chuyển sang bên

người thành phố sau bao nhiêu năm nén lòng chờ đợi dòng nước mắt tuôn trào

em cũng ngồi, nhưng đang ngóng chờ con mèo tam thể trong nhà mắc chứng mộng du trở về trước cơn bão rớt

gặm nhắm về một nhất định không tuyệt đối vì thế luôn xô lệch thi ca

từ chương đã được thụ tinh trong học thuyết hoang tưởng lỗi thời  

cho nên tôi thường bị điên chạy tìm để xoa nắn nhiều pho tượng không đầu

 

cái bóng tôi nhẫn nại bò trên mặt đất

chợt nghĩ tại sao người ta lại thich đi bằng hai đâu gối

chúng tôi dìu nhau đi dưới những tán lá xanh

dường như bước chân không thể tạo sóng thanh âm làm rung động những chiếc lá mất trí nhớ

chỉ cần một chút nhờn nhợt gió để an ủi điều tầm thường trong độ lượng của giấc mơ tiềm ẩn

 

tôi chưa hề có ý niệm về sự bao dung

nhưng cái bóng tôi thường cúi hôn những bông hoa chờ hửng nắng

cái bóng cũng thèm khát muốn được ngã vào vòng tay thân ái của tôi

trước mặt trời đang rướm máu

thật ra, có lẽ nào tôi cũng là một thằng người vô cảm rồi chăng

cái bóng ơi, hãy choàng ôm lấy nhau rồi hôn nhau như chưa từng được hôn đi nhé

người đời sẽ nhìn chúng ta là hai kẻ khật khùng rơi xuống từ một hành tinh lạ

 

sự tái sinh trong diệp lục trắng

 

Phía sau khái niệm là những hiện thể trần truồng

thực hư đều trong hơi thở mà lặng lẽ kí sinh vào sự tỉnh thức

nói là ngày hôm qua nhưng thật ra đã lâu lắm rồi

chúng ta rạng ngời như cục đất nâu bên vệ đường nhắm mắt ngồi chờ ôm gió hú

 

mùi con gái thoảng hương thơm vướng víu trong trang vở cũ mèm

xác con bướm chợt bay lên nhưng không quên thả xuống một nhịp dừng lơ lửng

khoảnh khắc ấy của bàn tay với dễ chừng hút bóng tuổi hoa

giọt nước mắt hoàng hôn đã trôi ngược về phía chân ngày

 

mùa hạ đã dát nắng lên sắc màu kí họa hoa văn

có thể, ai đó muốn nói về sự rập rờn của lá

trong sâu thẳm ánh nhìn luôn lấp lánh ảo tưởng

người ta chẳng cần quan tâm để chiêm nghiệm

chùm rễ ánh sáng đang ngậm những hạt mưa bạch tạng chờ trổ mầm

 

dường như niềm trắc ẩn không bao giờ cô đọng

nên không ít kẻ có đủ lòng tin để dám lau chùi sạch sẽ nỗi hoài nghi

nghiêm túc nhìn nhau rồi nói cười thân thiện trước ngổn ngang bi hài thế sự

tôi ơi, tại sao phải mãi ngủ mơ dưới bầu trời ký ức

hãy hức dậy, mà reo vui như chiếc lá khô bập bênh trôi theo dòng nước

 

đêm mưa tptn 6/2019

 

nhìn nghiêng tưởng tượng thời gian mất tích

.tự thú #3

 

khi hai mắt nhìn ngiêng bị ánh sáng cắt lớp, tôi phát hiện đường tiệm cận đứng thẳng trong thành phố đã gãy gập tự bao giờ, như thế chẳng ai cần biết hàm số cảm tính để hình dung về việc nôn mửa chuỗi giấc mơ hình răng cưa trên biểu đồ mặc định, bi hài lũ dán dạn dĩ chui lên từ khe hở bóng tối và chúng uốn cong chiếc râu ngôn ngữ chạm vào nhau cùng mộng tưởng cắn rứt thời gian để ngày nào cũng mới, có thể chúng biết là những hình ảnh thanh lọc đã khác trước bởi gió lạnh đang lăng quăng phức cảm trong vùng áp thấp nhiệt đới dị biến

 

tôi nhìn thấy hoa đại trắng khóc trong hư giác, lúc này hoa vẫn chưa uống hết giọt chuông thiền oan khiên nghẹn xám âm tần, ô hay khuôn mặt người đàn bà thấu thị niềm kiêu hãnh muốn tỏa mùi hương vượt thoát khỏi định mệnh ước lệ rồi vỗ an tâm thức ngủ yên trên thập giá của kỷ nguyên hộp sọ cứng hàm, chúng ta loay hoay với hư thực một đời người, tôi vẫn biết nhiều khi em thèm khóc nức nở với cái bóng mình một khi nó đã nhú ra cái duôi diễm tình lung linh sắc màu nhọn hoắt

 

chẳng cần cảm nghiệm điều gì với những con vật được phóng sinh để chỉnh sửa lại giọng nói u uẩn trong vòm họng của thiên nhiên đang bị ung thư, thật ra nào có ai nhìn xuyên qua tâm linh thầm thì khuất tất lời xưng tội luôn đeo bám theo vô hình vô tướng, trong khung ngày tôi tự mãn vui cười với căn bệnh thần kinh khốn nạn, nhìn nghiêng thấy bọn ngợm người chột mắt đang sản xuất thi ca nhuộm máu hoàng hôn thấm đẫm những ngón tay dần thối rữa tất nhiên sẽ di căn lên não trạng

 

em đứng ngoài rìa bóng tối hỏi tôi, chúng ta từ đâu tới để rồi tồn tại trên cõi đời này? xin thưa: tất cả đều phải hiện thể từ trong tiếng vọng của thời gian, như thế, chúng ta đừng thánh hóa sự lặng im của hư ảnh thường lãng vãng trong ý nghĩ về một ngày mai em nhé.

 

bglocninh 3/7/19

 

ta ngửi được mùi hư vô 

đã đi, phải đi biệt tăm

sao ngồi cầu khẩn dao đâm thấu hồn

nhắm hai mắt ngất ngư hôn

môi con dơi máu đỏ ngồn ngộn mê

 

đã đi, nhớ ngậm câu thề

chênh chao đất dựng tư bề khói sương

đàn bà nhánh cỏ trầm hương

nhú ra phiếm ái uống đường mật chơi

 

đã đi, cứ nói khơi khơi

sợ chi sắc tướng ma hời mà run

em cười khải thị bao dung

ta nghiệng cốc rượu bập bùng cơn điên

 

đã đi, vấp ngã triền miên

kiễng chân ngóng mặt trời thiêng phương nào

nhễu cho ta giọt hồng đào

cảm ơn nắng quái đẫm vào môi khô

 

đã đi, sao thấy mơ hồ

lửa reo nhấp nháy bên mồ tình xanh

thì ra, em biết đành hanh

xô ta ngã sấp bên gềnh cuộc chơi!

 

bgxmđêm 7/2019

 

 KHALY CHÀM

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Mười Hai 201112:00 SA(Xem: 104075)
01 Tháng Mười Hai 201112:00 SA(Xem: 91432)
A nh đã lớn lên với những bát phở ở Hanoi, sau khi đất nước chia đôi, anh lại trưởng thành với những bát phở ở Saigon. Anh ăn phở gần như hàng ngày, tại những quán phở có tên tuổi như Tàu Bay, 79, Tương Lai, phở Hòa, Hòa Cựu... hay những xe phở đầu đường không ai cần nhớ tên và cũng chỉ gọi bằng những biệt danh, như các gánh phở ngày xưa.
22 Tháng Mười Một 201112:00 SA(Xem: 81900)
N ếu không trì hoãn được ít nhất một thập niên, Xayaburi như con cờ Domino đầu tiên đổ xuống, sẽ kéo theo những bước khai thác ồ ạt các con đập hạ lưu khác và hậu quả tác hại trước mắt và lâu dài ra sao trên toàn hệ sinh thái Sông Mekong và Đồng Bằng Sông Cửu Long là không sao lường trước được. NGÔ THẾ VINH
17 Tháng Mười Một 201112:00 SA(Xem: 84925)
C âu hỏi được đặt ra là tại sao bài Đáp Lời Sông Núi [2] của Trúc Hồ lại có thể vượt không gian và đặc biệt là đường ranh Quốc - Cộng để không riêng được mọi người ưa thích mà còn được hát lên như vậy? Câu hỏi này đã khiến cho những người từng theo dõi sự xuất hiện và phổ biến của những bài hùng ca [...] nhớ tới những bài hát của thời thập niên bốn mươi của thế kỷ trước.
16 Tháng Mười Một 201112:00 SA(Xem: 84591)
N hìn cái tựa sách, ngắm bức hình người bạn đồng nghiệp (dư) cầm bút, đồng nơi sinh (Sơn Tây) và đồng tuổi (song thua tôi mấy tháng) chít cái khăn đầy vẻ giang hồ trên hình bìa, tôi không khỏi mỉm cười. Lững thững, theo vdict.com, là thong thả, ung dung, như trong “đi lững thững ở bờ sông,” và informatik.uni-leipzig.de cũng dùng cùng một định nghĩa.
05 Tháng Mười Một 201112:00 SA(Xem: 90229)
S au nhiều năm bị giam cầm và cả 7 năm quản thúc tại gia, lãnh tụ dân chủ đối lập bà Aung San Suu Kyi được thả ra. Ngay sau đó, từ tháng 8 năm 2011, bà đã mạnh dạn lên tiếng kêu gọi phong trào quần chúng hãy bảo vệ con sông Irrawaddy cùng với yêu cầu phải tái lượng giá ảnh hưởng môi sinh...
05 Tháng Mười Một 201112:00 SA(Xem: 105313)
N hà thờ vắng vẻ. Những hàng ghế trống im lìm. Chúng tôi đứng cạnh nhau sau hàng ghế cuối, tôi bảo nàng nhìn lên tượng Chúa và im lặng. Rất trang trọng, mấy phút sau tôi hỏi nàng, Kim có biết tôi vừa nói gì với Chúa không. Nàng gật đầu, mắt long lanh ướt. Tôi thầm cám ơn Chúa và nắm tay Kim rời nhà thờ. Tôi đã cầu hôn nàng như thế đó.
25 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 83144)
H ợp Lưu 115 đến với quí độc giả và văn hữu vào những ngày cuối tháng Mười khi “Cuộc cách mạnh Mùa Xuân Ả Rập” ở Lybia đã thành công bằng sự ra đi vĩnh viễn của Gaddafi, một tin ngắn của Reuters cho biết: “Ông Gaddafi và con trai đã bị thương, bị bắt sống nhưng sau đó đã chết. Theo truyền thống Hồi giáo, người chết phải chôn cất trong vòng một ngày, nên việc trưng bày xác chết cho người xem trong nhiều ngày đã làm cho nhiều người cảm thấy khó chịu, nhưng […]mọi người và các nhà lãnh đạo Libya đều đến xem xác Gaddafi để rút bài học và đừng bao giờ đàn áp người dân.” Đoạn tin trên khiến cho chúng ta liên tưởng đến nhiều việc...
23 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 75976)
C uộc tranh đấu của Phật Giáo miền Nam Việt Nam năm 1963 , trên bối cảnh liên hệ ngày một xấu đi giữa Bộ Ngoại Giao Mỹ và chính phủ Ngô Đình Diệm trong hai năm 1962-1963. Mặc dù chỉ nhấn mạnh vào cuộc tự thiêu bi tráng của Thượng tọa Thích Quảng Đức ngày 11/6/1963 [...] “Vài Ý Nghĩ Về Thượng Tọa Thích Quảng Đức” công bố lần đầu tiên một số tài liệu văn khố Phủ Thủ tướng Việt Nam Cộng Hòa và Phủ Tổng Thống Đệ Nhất Cộng Hòa, giúp vùi chôn một lần và mãi mãi loại sử văn suy tôn, nhớ ơn và đào mộ. Tạp Chí Hợp Lưu
23 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 87586)
D ưới tiểu tựa Vài Vấn Nạn Lịch Sử Thế Kỷ XX, tác giả đưa ra hai vấn nạn từng bị xuyên tạc trầm trọng bởi các hệ thống tuyên truyền của nhiều hơn vài ba thế lực chính trị. Vấn nạn thứ nhất là vai trò nhà ngoại giao của ông Hồ Chí Minh (1892-1969), Chủ tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa từ 1945 tới 1969, trong giai đoạn 1945-1946, một giai đoạn cực kỳ quan trọng cho sự sống còn của nhà nước Việt Nam hiện nay [...] Vấn nạn thứ hai là cuộc tranh đấu của Phật Giáo miền Nam Việt Nam năm 1963, trên bối cảnh liên hệ ngày một xấu đi giữa Bộ Ngoại Giao Mỹ và chính phủ Ngô Đình Diệm trong hai năm 1962-1963...