- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,449,945

TREO LÊN CHÚT HƯƠNG RỒI NHÌN

13 Tháng Bảy 20199:02 CH(Xem: 2440)

MUA HE-photo DH
Mùa hè - ảnh ĐH
 

 

treo lên chút hương rồi nhìn

 

tôi thấy, đó là cái bóng của chính mình

có thể, nó đã già nua và đi lang thang trong một thành phố ở phương bắc

chiều câm xám cùng với lũ cô hồn các đảng thở ra bóng tối

như thế, với trào lưu sự bung tràn ảo tưởng âm mưu xóa nhòa những gương mặt đối kháng

hàng trụ điện vỉa hè không con mắt

chẳng dám nguyền rủa lũ bướm ma đã và đang trườn qua dục tính

chúng đập cánh bức bách muốn được tham gia liên hoan cùng thống khoái

cái bóng tôi hèn mọn như một con gián đen lén lút nhặt nhạnh thời gian rơi rớt ở đâu đó

 

tôi ngồi, nhìn những nắp cống ven đường đã bị khui lên được dich chuyển sang bên

người thành phố sau bao nhiêu năm nén lòng chờ đợi dòng nước mắt tuôn trào

em cũng ngồi, nhưng đang ngóng chờ con mèo tam thể trong nhà mắc chứng mộng du trở về trước cơn bão rớt

gặm nhắm về một nhất định không tuyệt đối vì thế luôn xô lệch thi ca

từ chương đã được thụ tinh trong học thuyết hoang tưởng lỗi thời  

cho nên tôi thường bị điên chạy tìm để xoa nắn nhiều pho tượng không đầu

 

cái bóng tôi nhẫn nại bò trên mặt đất

chợt nghĩ tại sao người ta lại thich đi bằng hai đâu gối

chúng tôi dìu nhau đi dưới những tán lá xanh

dường như bước chân không thể tạo sóng thanh âm làm rung động những chiếc lá mất trí nhớ

chỉ cần một chút nhờn nhợt gió để an ủi điều tầm thường trong độ lượng của giấc mơ tiềm ẩn

 

tôi chưa hề có ý niệm về sự bao dung

nhưng cái bóng tôi thường cúi hôn những bông hoa chờ hửng nắng

cái bóng cũng thèm khát muốn được ngã vào vòng tay thân ái của tôi

trước mặt trời đang rướm máu

thật ra, có lẽ nào tôi cũng là một thằng người vô cảm rồi chăng

cái bóng ơi, hãy choàng ôm lấy nhau rồi hôn nhau như chưa từng được hôn đi nhé

người đời sẽ nhìn chúng ta là hai kẻ khật khùng rơi xuống từ một hành tinh lạ

 

sự tái sinh trong diệp lục trắng

 

Phía sau khái niệm là những hiện thể trần truồng

thực hư đều trong hơi thở mà lặng lẽ kí sinh vào sự tỉnh thức

nói là ngày hôm qua nhưng thật ra đã lâu lắm rồi

chúng ta rạng ngời như cục đất nâu bên vệ đường nhắm mắt ngồi chờ ôm gió hú

 

mùi con gái thoảng hương thơm vướng víu trong trang vở cũ mèm

xác con bướm chợt bay lên nhưng không quên thả xuống một nhịp dừng lơ lửng

khoảnh khắc ấy của bàn tay với dễ chừng hút bóng tuổi hoa

giọt nước mắt hoàng hôn đã trôi ngược về phía chân ngày

 

mùa hạ đã dát nắng lên sắc màu kí họa hoa văn

có thể, ai đó muốn nói về sự rập rờn của lá

trong sâu thẳm ánh nhìn luôn lấp lánh ảo tưởng

người ta chẳng cần quan tâm để chiêm nghiệm

chùm rễ ánh sáng đang ngậm những hạt mưa bạch tạng chờ trổ mầm

 

dường như niềm trắc ẩn không bao giờ cô đọng

nên không ít kẻ có đủ lòng tin để dám lau chùi sạch sẽ nỗi hoài nghi

nghiêm túc nhìn nhau rồi nói cười thân thiện trước ngổn ngang bi hài thế sự

tôi ơi, tại sao phải mãi ngủ mơ dưới bầu trời ký ức

hãy hức dậy, mà reo vui như chiếc lá khô bập bênh trôi theo dòng nước

 

đêm mưa tptn 6/2019

 

nhìn nghiêng tưởng tượng thời gian mất tích

.tự thú #3

 

khi hai mắt nhìn ngiêng bị ánh sáng cắt lớp, tôi phát hiện đường tiệm cận đứng thẳng trong thành phố đã gãy gập tự bao giờ, như thế chẳng ai cần biết hàm số cảm tính để hình dung về việc nôn mửa chuỗi giấc mơ hình răng cưa trên biểu đồ mặc định, bi hài lũ dán dạn dĩ chui lên từ khe hở bóng tối và chúng uốn cong chiếc râu ngôn ngữ chạm vào nhau cùng mộng tưởng cắn rứt thời gian để ngày nào cũng mới, có thể chúng biết là những hình ảnh thanh lọc đã khác trước bởi gió lạnh đang lăng quăng phức cảm trong vùng áp thấp nhiệt đới dị biến

 

tôi nhìn thấy hoa đại trắng khóc trong hư giác, lúc này hoa vẫn chưa uống hết giọt chuông thiền oan khiên nghẹn xám âm tần, ô hay khuôn mặt người đàn bà thấu thị niềm kiêu hãnh muốn tỏa mùi hương vượt thoát khỏi định mệnh ước lệ rồi vỗ an tâm thức ngủ yên trên thập giá của kỷ nguyên hộp sọ cứng hàm, chúng ta loay hoay với hư thực một đời người, tôi vẫn biết nhiều khi em thèm khóc nức nở với cái bóng mình một khi nó đã nhú ra cái duôi diễm tình lung linh sắc màu nhọn hoắt

 

chẳng cần cảm nghiệm điều gì với những con vật được phóng sinh để chỉnh sửa lại giọng nói u uẩn trong vòm họng của thiên nhiên đang bị ung thư, thật ra nào có ai nhìn xuyên qua tâm linh thầm thì khuất tất lời xưng tội luôn đeo bám theo vô hình vô tướng, trong khung ngày tôi tự mãn vui cười với căn bệnh thần kinh khốn nạn, nhìn nghiêng thấy bọn ngợm người chột mắt đang sản xuất thi ca nhuộm máu hoàng hôn thấm đẫm những ngón tay dần thối rữa tất nhiên sẽ di căn lên não trạng

 

em đứng ngoài rìa bóng tối hỏi tôi, chúng ta từ đâu tới để rồi tồn tại trên cõi đời này? xin thưa: tất cả đều phải hiện thể từ trong tiếng vọng của thời gian, như thế, chúng ta đừng thánh hóa sự lặng im của hư ảnh thường lãng vãng trong ý nghĩ về một ngày mai em nhé.

 

bglocninh 3/7/19

 

ta ngửi được mùi hư vô 

đã đi, phải đi biệt tăm

sao ngồi cầu khẩn dao đâm thấu hồn

nhắm hai mắt ngất ngư hôn

môi con dơi máu đỏ ngồn ngộn mê

 

đã đi, nhớ ngậm câu thề

chênh chao đất dựng tư bề khói sương

đàn bà nhánh cỏ trầm hương

nhú ra phiếm ái uống đường mật chơi

 

đã đi, cứ nói khơi khơi

sợ chi sắc tướng ma hời mà run

em cười khải thị bao dung

ta nghiệng cốc rượu bập bùng cơn điên

 

đã đi, vấp ngã triền miên

kiễng chân ngóng mặt trời thiêng phương nào

nhễu cho ta giọt hồng đào

cảm ơn nắng quái đẫm vào môi khô

 

đã đi, sao thấy mơ hồ

lửa reo nhấp nháy bên mồ tình xanh

thì ra, em biết đành hanh

xô ta ngã sấp bên gềnh cuộc chơi!

 

bgxmđêm 7/2019

 

 KHALY CHÀM

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Giêng 20205:40 CH(Xem: 2055)
Những tư liệu về thuở thiếu thời của Petrus Key đầy chi tiết trái ngược nhau. Năm 1958, Viên Đài & Nguyễn Đồng cho rằng thân phụ Trương Vĩnh Ký là “Lãnh binh Truơng Chánh Thi,” chết năm 1845 trong khi tùng sự ở Nam Vang (Bách Khoa [Saigon], số 40, [1/9/1958], tr. 43); năm 1846 mẹ (Nguyễn Thị Châu) ủy thác cho một giáo sĩ người Pháp có tên Việt là “cố Long” (tr. 44); năm 1847, Nguyễn Phước Thời (1847-1883), niên hiệu Tự Đức, lên ngôi, cấm đạo gắt gao phải chạy sang Cao Miên [Kampuchea]; năm 11 tuổi nói được 5 thứ tiếng (tr. 44); năm 1852 [sic] được cố Long hướng dẫn sang Đại chủng viện Penang, và ghé qua Sài Gòn gặp mẹ được vài giờ (tr. 44). Tại Penang học tiếng Anh, Nhật, Ấn (tr. 45). Năm 1858 mẹ chết, về Cái Mơn thọ tang. Ngày 28/12/1860 [sic], được Giám mục Dominique Lefèbvre giới thiệu “giúp việc cho Đại úy thủy quân” [sic] Jauréguiberry (tr. 45). Chữ “capitaine” của Pháp ở đây là hạm trưởng, không phải “đại úy” như quân chủng bộ binh.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 5963)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
06 Tháng Bảy 20153:00 SA(Xem: 2991)
Ngày 4/7/1407, tại Kim Lăng, kinh đô đầu tiên của Đại Minh từ 1368 tới khoảng năm 1421, Chu Lệ hay Đệ [Zhou Li] miếu hiệu Thành Tổ (Ming Zhengzu, 17/7/1402-22/8/1424) họp triều thần, chấp thuận lời xin của “1120” kỳ lão xứ Giao Châu [An Nam] hơn hai tháng trước là “con cháu nhà Trần đă chết hết không người thừa kế…. Giao Châu là đất cũ của Trung Hoa xin đặt quan cai trị, để sớm được thánh giáo gột rửa thói tật man di.” (1) Hôm sau, 5/7/1407, Chu Lệ ban chiếu thành lập “Giao Chỉ Đô Thống sứ ti” [Jiaozhi dutong tusi], một đơn vị quân chính cấp phủ hay tỉnh [Provincial Commandery]. (2) Và, như thế, sau gần 500 năm tái lập quốc thống dưới tên Đại Việt—hay An Nam, từ 1164/1175—nước Việt trung cổ tạm thời bị xóa tên.
26 Tháng Năm 20209:11 CH(Xem: 302)
Lưng chiều gió lượn bờ tre Lao xao tháng Sáu gọi Hè bâng khuâng Đong đưa phượng nở trước sân Mênh mang nhẹ khúc ve ngân ru sầu
17 Tháng Năm 20208:12 CH(Xem: 594)
Mẹ còn có mỗi lời ru / Buồn như ngọn gió mùa thu thổi về / Xưa ru con giấc ngủ mê / Giờ hiu hắt bóng lê thê đêm dài.
17 Tháng Năm 20208:00 CH(Xem: 565)
vui buồn ở một khúc quanh giữa tối và sáng / giữ lấy hơi ấm mùa xuân của ngày tàn / mùi thơm của nhánh hoa trên tay / khu vườn đẹp như cổ tích
17 Tháng Năm 20206:43 CH(Xem: 619)
Quang “bản phủ”, vốn là chánh án ở Toà án nhân dân huyện. Nhưng hình dáng bên ngoài, giống y như nhân vật Bao Thanh Thiên bên tàu trong bộ phim truyền hình nhiều tập chiếu trên đài. Tối hôm trước xem phim, sáng hôm sau đến toà, từ bị can, đương sự đến nhân viên, thư ký toà…giật mình thon thót, nhìn lên ghế chánh án, cứ như thấy ông Bao Chửng ngồi trên thật. Cũng tai to mặt lớn đen sì.
14 Tháng Năm 20209:18 CH(Xem: 801)
đã qua hơn hai ngàn ba trăm bốn mươi lăm ngày đêm / thời gian không gian ngả màu / cái còn lại duy nhất / của anh của em / vẫn không ngừng mọc lên
14 Tháng Năm 20209:02 CH(Xem: 572)
Ầu ơ ru lại ầu ơ / Mẹ tôi gánh nước trăng mờ bến sông / Chưa khôn mẹ đã theo chồng / Chốn quê mẹ gửi bụi hồng níu chân / Dây trầu non nhánh ngoài sân / Mẹ theo cha bước duyên trần từ đây /
14 Tháng Năm 20208:50 CH(Xem: 543)
những hạt mưa lớn từ cơn u uất tháng tư mộng du / vấp vào giấc mơ đóng kín cửa / ngã sóng xoãi / vỡ tràn trên mặt kính /