- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,370,328

TREO LÊN CHÚT HƯƠNG RỒI NHÌN

13 Tháng Bảy 20199:02 CH(Xem: 925)

MUA HE-photo DH
Mùa hè - ảnh ĐH
 

 

treo lên chút hương rồi nhìn

 

tôi thấy, đó là cái bóng của chính mình

có thể, nó đã già nua và đi lang thang trong một thành phố ở phương bắc

chiều câm xám cùng với lũ cô hồn các đảng thở ra bóng tối

như thế, với trào lưu sự bung tràn ảo tưởng âm mưu xóa nhòa những gương mặt đối kháng

hàng trụ điện vỉa hè không con mắt

chẳng dám nguyền rủa lũ bướm ma đã và đang trườn qua dục tính

chúng đập cánh bức bách muốn được tham gia liên hoan cùng thống khoái

cái bóng tôi hèn mọn như một con gián đen lén lút nhặt nhạnh thời gian rơi rớt ở đâu đó

 

tôi ngồi, nhìn những nắp cống ven đường đã bị khui lên được dich chuyển sang bên

người thành phố sau bao nhiêu năm nén lòng chờ đợi dòng nước mắt tuôn trào

em cũng ngồi, nhưng đang ngóng chờ con mèo tam thể trong nhà mắc chứng mộng du trở về trước cơn bão rớt

gặm nhắm về một nhất định không tuyệt đối vì thế luôn xô lệch thi ca

từ chương đã được thụ tinh trong học thuyết hoang tưởng lỗi thời  

cho nên tôi thường bị điên chạy tìm để xoa nắn nhiều pho tượng không đầu

 

cái bóng tôi nhẫn nại bò trên mặt đất

chợt nghĩ tại sao người ta lại thich đi bằng hai đâu gối

chúng tôi dìu nhau đi dưới những tán lá xanh

dường như bước chân không thể tạo sóng thanh âm làm rung động những chiếc lá mất trí nhớ

chỉ cần một chút nhờn nhợt gió để an ủi điều tầm thường trong độ lượng của giấc mơ tiềm ẩn

 

tôi chưa hề có ý niệm về sự bao dung

nhưng cái bóng tôi thường cúi hôn những bông hoa chờ hửng nắng

cái bóng cũng thèm khát muốn được ngã vào vòng tay thân ái của tôi

trước mặt trời đang rướm máu

thật ra, có lẽ nào tôi cũng là một thằng người vô cảm rồi chăng

cái bóng ơi, hãy choàng ôm lấy nhau rồi hôn nhau như chưa từng được hôn đi nhé

người đời sẽ nhìn chúng ta là hai kẻ khật khùng rơi xuống từ một hành tinh lạ

 

sự tái sinh trong diệp lục trắng

 

Phía sau khái niệm là những hiện thể trần truồng

thực hư đều trong hơi thở mà lặng lẽ kí sinh vào sự tỉnh thức

nói là ngày hôm qua nhưng thật ra đã lâu lắm rồi

chúng ta rạng ngời như cục đất nâu bên vệ đường nhắm mắt ngồi chờ ôm gió hú

 

mùi con gái thoảng hương thơm vướng víu trong trang vở cũ mèm

xác con bướm chợt bay lên nhưng không quên thả xuống một nhịp dừng lơ lửng

khoảnh khắc ấy của bàn tay với dễ chừng hút bóng tuổi hoa

giọt nước mắt hoàng hôn đã trôi ngược về phía chân ngày

 

mùa hạ đã dát nắng lên sắc màu kí họa hoa văn

có thể, ai đó muốn nói về sự rập rờn của lá

trong sâu thẳm ánh nhìn luôn lấp lánh ảo tưởng

người ta chẳng cần quan tâm để chiêm nghiệm

chùm rễ ánh sáng đang ngậm những hạt mưa bạch tạng chờ trổ mầm

 

dường như niềm trắc ẩn không bao giờ cô đọng

nên không ít kẻ có đủ lòng tin để dám lau chùi sạch sẽ nỗi hoài nghi

nghiêm túc nhìn nhau rồi nói cười thân thiện trước ngổn ngang bi hài thế sự

tôi ơi, tại sao phải mãi ngủ mơ dưới bầu trời ký ức

hãy hức dậy, mà reo vui như chiếc lá khô bập bênh trôi theo dòng nước

 

đêm mưa tptn 6/2019

 

nhìn nghiêng tưởng tượng thời gian mất tích

.tự thú #3

 

khi hai mắt nhìn ngiêng bị ánh sáng cắt lớp, tôi phát hiện đường tiệm cận đứng thẳng trong thành phố đã gãy gập tự bao giờ, như thế chẳng ai cần biết hàm số cảm tính để hình dung về việc nôn mửa chuỗi giấc mơ hình răng cưa trên biểu đồ mặc định, bi hài lũ dán dạn dĩ chui lên từ khe hở bóng tối và chúng uốn cong chiếc râu ngôn ngữ chạm vào nhau cùng mộng tưởng cắn rứt thời gian để ngày nào cũng mới, có thể chúng biết là những hình ảnh thanh lọc đã khác trước bởi gió lạnh đang lăng quăng phức cảm trong vùng áp thấp nhiệt đới dị biến

 

tôi nhìn thấy hoa đại trắng khóc trong hư giác, lúc này hoa vẫn chưa uống hết giọt chuông thiền oan khiên nghẹn xám âm tần, ô hay khuôn mặt người đàn bà thấu thị niềm kiêu hãnh muốn tỏa mùi hương vượt thoát khỏi định mệnh ước lệ rồi vỗ an tâm thức ngủ yên trên thập giá của kỷ nguyên hộp sọ cứng hàm, chúng ta loay hoay với hư thực một đời người, tôi vẫn biết nhiều khi em thèm khóc nức nở với cái bóng mình một khi nó đã nhú ra cái duôi diễm tình lung linh sắc màu nhọn hoắt

 

chẳng cần cảm nghiệm điều gì với những con vật được phóng sinh để chỉnh sửa lại giọng nói u uẩn trong vòm họng của thiên nhiên đang bị ung thư, thật ra nào có ai nhìn xuyên qua tâm linh thầm thì khuất tất lời xưng tội luôn đeo bám theo vô hình vô tướng, trong khung ngày tôi tự mãn vui cười với căn bệnh thần kinh khốn nạn, nhìn nghiêng thấy bọn ngợm người chột mắt đang sản xuất thi ca nhuộm máu hoàng hôn thấm đẫm những ngón tay dần thối rữa tất nhiên sẽ di căn lên não trạng

 

em đứng ngoài rìa bóng tối hỏi tôi, chúng ta từ đâu tới để rồi tồn tại trên cõi đời này? xin thưa: tất cả đều phải hiện thể từ trong tiếng vọng của thời gian, như thế, chúng ta đừng thánh hóa sự lặng im của hư ảnh thường lãng vãng trong ý nghĩ về một ngày mai em nhé.

 

bglocninh 3/7/19

 

ta ngửi được mùi hư vô 

đã đi, phải đi biệt tăm

sao ngồi cầu khẩn dao đâm thấu hồn

nhắm hai mắt ngất ngư hôn

môi con dơi máu đỏ ngồn ngộn mê

 

đã đi, nhớ ngậm câu thề

chênh chao đất dựng tư bề khói sương

đàn bà nhánh cỏ trầm hương

nhú ra phiếm ái uống đường mật chơi

 

đã đi, cứ nói khơi khơi

sợ chi sắc tướng ma hời mà run

em cười khải thị bao dung

ta nghiệng cốc rượu bập bùng cơn điên

 

đã đi, vấp ngã triền miên

kiễng chân ngóng mặt trời thiêng phương nào

nhễu cho ta giọt hồng đào

cảm ơn nắng quái đẫm vào môi khô

 

đã đi, sao thấy mơ hồ

lửa reo nhấp nháy bên mồ tình xanh

thì ra, em biết đành hanh

xô ta ngã sấp bên gềnh cuộc chơi!

 

bgxmđêm 7/2019

 

 KHALY CHÀM

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tám 20191:02 SA(Xem: 1191)
hãy quên những tháng ngày trần ai ái nhiễm như vòng tròn của toán, cho dù méo mó cũng không biết đâu là đầu, đâu là cuối vô thủy, vô chung…
08 Tháng Tám 201912:02 SA(Xem: 1488)
Tiếng bánh sắt siết trên thiết lộ đêm khuya hay không gian yên tĩnh của sân ga luôn có một sức hút lôi cuốn, thỉnh thoảng không có cơ hội cho một chuyến đi nào, tôi thường ra sân ga chỉ để ngồi thu lu một góc nào đó mà cảm nhận sự đoàn tụ và chia ly. Chẳng vì lý do gì hoặc có thể trong cuộc đời mình mát mát quá nhiều, đưa tiễn quá nhiều mà người ở lại luôn là người buồn hơn.
06 Tháng Tám 201912:28 SA(Xem: 4517)
- Tôi có thể ngồi chung bàn với chị được không? Quán hôm nay đông quá! Hắn bưng dĩa cơm chay trong chiếc đĩa nhựa xanh rẻ tiền khom lưng đứng trước mặt người đàn bà. Người đàn bà nhẹ nhàng ngước lên, đôi mắt đầy thảng thốt : - Không được. Tôi đang chờ một người quen. Hắn quay lưng bước đi, miệng lầm rầm cáu kỉnh: - Ăn chay mà cũng giành chỗ!
05 Tháng Tám 201911:46 CH(Xem: 1606)
thềm rêu ấy bàn chân mai có mỏi / rủ nhau về lối sót chút ngày dư / nắng loang chiều may sót chút hồ như / hồ như đến hồ như đi đời ngỡ
03 Tháng Tám 201910:33 CH(Xem: 1305)
Tháp Po Klong Garai / gié lúa trổ bông đúng vụ / có phải tiếng trống pa-ra-nưng dồn thúc mạch nước ngầm / mùi cỏ khô quyện mồ hôi đêm trước / vương vai người đi đường
03 Tháng Tám 201910:10 CH(Xem: 1041)
Khi cuộc đấu tranh giành quyền con người đang xảy ra tại Hồng Kông, khi những tinh hoa của phong trào dân chủ ở xứ sở này đang làm cả thế giới ngưỡng phục, khi hầu hết người VN cũng đang hướng về cuộc đấu trí ngoạn mục của người dân Hồng Kông với tất cả lòng ngưỡng mộ, tôi muốn nhắc với chúng ta về một người con gái của đất nước mình. Ngày hôm nay, ở Trà Vinh có một mái nhà nho nhỏ đang ấm lên vì được đón cô trở về.
03 Tháng Tám 20199:42 CH(Xem: 1692)
Tôi thường hay đọc những câu chuyện của nhiều tác giả lạ quen trên các trang web văn học hoặc trên trang mạng xã hội Face Book, có những câu chuyện rất hay của nhiều người viết văn không chuyên với lối kể chuyện thật thà, đơn giãn nhưng sâu sắc. Một người phụ nữ đã lớn tuổi thường hay nói về nỗi buồn đời mình. Hình như người ấy độc thoại, viết cho mình chứ không phải cho một ai khác, tôi nhận ra điều này bởi vì không thấy người ấy trả lời hay “like” hay hỏi ai đó trong những bình luận. Trong bất cứ bài viết nào cũng vậy, một người phụ nữ lạ lùng, bí ẩn có “nickname” nguyetnga Một hôm, tôi đọc được đoạn văn, chợt giật mình nhận ra có điều gì đó gần gủi quá, và dường như nhận ra mình trong đó
02 Tháng Tám 20196:59 CH(Xem: 1118)
mưa / ngàn năm về qua cố quận / em / trăm năm về qua đời ta / ta / nửa đêm thức giấc nghe mưa rớt / thân ở trời tây thấy chớp nhoáng chợt phương đông /
31 Tháng Bảy 201910:29 CH(Xem: 1051)
có nỗi buồn nào riêng chỉ cho em / để giấc chiêm bao muộn màng níu lại / thức dậy nửa đêm gối mềm khắc khoải / bàn tay đâu rồi mỏi một bàn tay
31 Tháng Bảy 201910:24 CH(Xem: 1479)
Đám người xếp hàng dài trước cái quầy gỗ. Mùa hạ, thành ra trời ẩm và nóng nực. Hắn giũ nhẹ cổ áo cho chút gió hiếm hoi lùa vào cái lồng ngực đã bắt đầu hom hem. Hắn cứ tưởng tượng thế. Thực ra hắn còn trẻ. Mới ngoài ba mươi mà già nỗi gì. Nhưng mà nhìn cuộc sống trẻ măng ở chung quanh, hắn cứ thấy mình đã bị đẩy ra ngoài khung cửa của những cuộc vui hoang loạn tuổi trẻ.