- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,786,866

VẮNG

02 Tháng Tư 201910:19 CH(Xem: 9455)


PHUONG UY
Chân dung nhà thơ PHƯƠNG UY

Vắng 8

 

Không có nỗi đau nào dịu đi
Không có nỗi đau nào là kết thúc.
Cuộc ngày thì cứ kéo dài
Thế nên chúng ta chồng chất.

 

Không có yêu thương nào là bắt đầu
Không có yêu thương là vĩnh cửu
Chúng ta dối lòng nhau
Để rồi tự dối mình thành thật.

 

Hôm qua em về bằng nước mắt
trong cơn mê của tôi
những giấc mơ đã rời rụng
trong một buổi sáng nắng ngời.

 

Nơi giấc mơ vừa rụng xuống
Là chỗ phơi nắng của mèo lười
mùa thay tóc lòng đã cạn
xiêm y nào đã lơi.

 

nắng quái qua ngày kí ức
hồ ly thẳng tắp trăng xanh
có giọt máu vừa lăn khỏi
khóe mắt- và rơi tan tành.


PHƯƠNG UY

 

ly 14

 

Khi mùi hương tường vi đã khánh kiệt trong những giấc mơ
con hồ ly đơn độc trên sa mạc ngừng lại những cuộc tìm kiếm
những mũi tên sẵn sàng bật ra khỏi chiếc cung lần lượt gãy nát
tro cốt hoa hồng lại được niêm kín vào trong những ngôi mộ
người lữ hành trở về trong những chiếc hôn mệt mỏi
vòng ôm siết hoang vu
có thể nào để dừng lại một cơn bão?


tôi nói với tôi trong những giây phút cuối cùng
nỗi buồn đã lật lọng khi phủ đắp mọi thứ không thương tiếc trong tấm nhung đen tối ám

những buổi tối với mùi thơm của hương nhu cũng không còn nữa
chỉ còn cuồn cuộn mùi người hôi hám trào trong cách mạch phố
lúc này em ở đâu?


trong đặc quánh đầy thô bạo của cô độc
con hồ ly trở mình nhỏ những giọt nước mắt xanh biếc
ngôn từ là thứ trí trá không thể hồi đáp
những dòng tin nhắn tưởng tượng cũng không được hồi đáp
tôi nhặt lên sự câm lặng của mình giữa những tối tăm
" hãy vặn nhỏ lại mọi thứ: âm thanh của những tiếng nấc hụt hẫng giữa đêm , tiếng chim trong bụi mận gai của một cuốn tiểu thuyết xa xưa nào nào đó đó..."


em có còn trả lời tiếng tôi gọi em từ giữa đêm thâu?

 

PHƯƠNG UY

26.2.19

 

 

Xưng tội 2

 

Nhiều ngày qua mình đã chuốt nhẵn đầu lưỡi mình

Đâu còn lời chi gai nhọn

Mình mài mòn những giọt nước mắt

Có còn chi phải xót xa

Mình đâu thể khóc trước đôi bàn chân mẹ già

Suốt ngày ngâm nước ăn chân từng vết hà lỗ chỗ

Người cha đã chết đuối vẫn còn cố

giữ chặt tay đôi dép nhựa trắng để dành cho con

 

Từng ngày qua mình đã chuốt nhẵn đầu lưỡi mình

Hát lời dễ nghe nói lời dễ nuốt

Mình bày trẻ con mỗi ngày đi học

Nói những nghĩa nhân bằng câu chữ nhập nhằng

Mình cứ tưởng rằng

Vậy là đã khôn đã là thời cuộc

Mình tập nhắm mắt

Khi bước ra đường

 

Nhiều ngày qua mình tự chuốt nhẵn đôi mắt mình

hoá thành trong suốt

không còn tâm tư không còn phản chiếu

day dứt cõi đời mình để lặng câm

mình từng làm ngơ trước những trăm năm

trước những bơ vơ bao bàn tay nhỏ

trước bọt nước đen tuôn ở đầu ngọn sóng

sóng biển quê hương mình

 

Nhiều ngày qua mình vẫn cứ cố ngẩng cao đầu

trước bao điều vũ nhục

vì mình sợ rơi đi vương miện

vòng triều thiên không có thật bao giờ

mình quên mất mỗi sớm mai ra mình vẫn đang ngồi chờ

ngày diệt vong kề cận đến

 
PHƯƠNG UY

 

Vắng 5

 

Không phải được lựa chọn
Sự im lặng
và tịch nhiên vô bờ
Mà cứ tù từ mà chìm xuống
rất sâu
rất tối
ở đấy
không kể nói được gì
là bị bắt buộc
phải im lặng
hoặc
Cũng không phải được lựa chọn
có thể tung hô theo ngôn ngữ của những chiếc búp trên cành
ưỡn ẹo
vỡ ra những ngoa dụ
là những khúc ( không phải đồng dao) mà miệng đã thuộc lòng
hoặc là
ở đấy là im tiếng
vô biên

 
PHƯƠNG UY

Vắng 4

 

Nằm xuống
Và nhắm mắt
Bao lời tuyệt vọng cũng không ngăn nỗi buồn cứ đến
Bỏ và đi

Nằm xuống
Và khép miệng
Những lời hi vọng chẳng nên nói ra
Vết rình rập còn xanh trên rêu đá
Sự dọa dẫm lũng sâu cây rừng
Rưng rưng gió núi mù sa

Nằm xuống
Và lịm đi
Đừng nói
Cũng đừng khóc
Chúng ta đã mất nhau lâu rồi
Câu thơ xanh đỏ tràn kín cựa
Tóc bạc da mồi
Nỗi bi ai còn kín trên môi

Đừng nói
Đừng hỏi
Đừng thắc mắc

PHƯƠNG UY

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Giêng 201012:00 SA(Xem: 84951)
Trọn năm 1946, New Times chỉ đăng hai bài của A. Guber và Vera I. Vasilyeva (1900-1959), cựu chủ nhiệm Văn Phòng Đông Dương của Ban Phương Đông QTCS về “French-Indochina.” Guber yểm trợ mô hình Khối Liên Hiệp Pháp [L’Union francaise] trong Dự thảo Hiến Pháp của Pháp, và nhấn mạnh vào sự thắt chặt liên hệ giữa “nhân dân Đông Dương” với “lực lượng tiến bộ” Pháp, vì đây là chỗ nương dựa cho những đòi hỏi chính đáng.
04 Tháng Giêng 201012:00 SA(Xem: 89898)
Trong đời hoạt động của Hồ Chí Minh–ngoại trừ chuyến “đi biển” năm 1911–mỗi cuộc xuất ngoại đều có sứ mạng riêng. Chuyến đi Nga cuối tháng 6/1923 từ Paris–do Quốc Tế Cộng Sản [QTCS] dàn xếp–là chuyến cầu viện thứ nhất. Nó mở ra cho Hồ giai đoạn hoạt động suốt 22 năm kế tiếp như một cán bộ QTCS chuyên nghiệp [agitprop = political agitation and propaganda].
04 Tháng Mười Hai 200912:00 SA(Xem: 100129)
* Viết tặng linh hồn Nhà báo Đặng Ngọc Khoa Buổi chiều mưa vụt tắt Tôi vớt điểm những vì sao là lững nơi chân mây.
20 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 100536)
LTG: M ới đây, một số cơ quan ngôn luận trong nước–do Đảng Cộng Sản Việt Nam [CSVN] làm chủ–đã can đảm nhắc đến vấn đề tranh chấp chủ quyền lãnh hải. Dân biểu/sử gia Dương Trung Quốc từng kêu gọi chính phủ Nguyễn Tấn Dũng phải tường trình đầy đủ về vấn đề Trường Sa-Hoàng Sa. Báo Tuổi Trẻ (Sài Gòn) còn đăng cả ký ức của cựu Thượng sỉ HQ Lữ Công Bảy về trận hải chiến 30 phút, hơn 35 năm trước.
15 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 101315)
Chán đời, y đi buôn màu sắc Gặp ai, y cũng rao mời “Mua màu không? Tôi bán cho!”
04 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 87311)
Claude Lévi-Strauss, từ trần hôm nay thứ ba 03/11/2009, hưởng thọ 101 tuổi, là cây đại thụ đã thủ một vai trò quan trọng và rộng lớn trong nền văn học Pháp và thế giới hơn nửa thế kỉ vừa qua, từ giữa thế kỉ XX cho đến đầu kỉ XXI này.
04 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 92449)
Khách phong lưu vẫn ngồi ở quán cà phê bên hồ vắng. Không thấy mẹ nàng đâu. Có lẽ mẹ nàng đi kiếm củi trên dãy núi bên hồ chưa kịp về. Nàng cũng không còn ngồi xoã tóc. Nàng lúi húi bên tách cà phê đang pha dở cho khách. Mùi cà phê ủ trọn cái lạnh giá đầu mùa đông, quyện chặt lại, nén hương rồi dậy lên trong mê muội.
01 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 95221)
Có phải đêm dang đẩm ướt sương Anh lại về trong mơ đầy nổi nhớ Con đường xưa bên dòng sông như lụa Cỏ ven bờ rối rít những nụ hôn
20 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 84861)
Gần đây tôi có dịp đọc một số tài liệu của người trong nước viết về văn học miền Nam 1954-1975. Rải rác đó đây không ít, nhưng gom vào một mối thì có thể kể ra hai nguồn. Thứ nhất là bài phỏng vấn khá thú vị của chị Thụy Khuê, đài RFI bên Pháp, với nhà phê bình Vương Trí Nhàn, hiện sống tại Hànội, xung quanh đề tài văn học miền Nam từ 1954-1975 (*).
17 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 78211)
Vào những giờ phút cuồng dại vì tâm chúng ta mù quáng thì bất cứ việc gì cũng có thể xảy ra, kể cả chiến tranh. Cho nên, sự thực hành lòng từ bi và trí tuệ là điều hữu ích cho tất cả, nhất là đối với những người có trách nhiệm điều hành công việc quốc gia, khi mà họ nắm trong tay quyền lực và phương tiện có thể tạo dựng nền hòa bình cho thế giới.