- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,341,607

NHỚ MỘT DÒNG SÔNG

27 Tháng Ba 20193:06 CH(Xem: 1635)


SAI GON - photo Quy SG
Sài Gòn - ảnh Quý SG

NHỚ MỘT DÒNG SÔNG

 

"Ta rồi lạc mất quê hương cũ

Làm sao tìm lại một dòng sông ?"

 

 

Một lần thăm lại dòng sông cũ

Nhìn nắng đổ dài trên bến xưa

Ngỡ chừng mây cũng chùng xuống thấp

Cho lòng trĩu nặng ấu thơ mưa.

 

Dòng sông  vẫn là dòng sông cũ

Nghiêng nghiêng soi bóng những hàng dừa

Xuồng ai neo bến chòng chềnh sóng

Xin chở ta về năm tháng xưa.

 

Trở về một thuở vô tư lắm

Có con chuồn đỏ đậu trên tay

Hồn nhiên cười khóc trong nắng gió

Yên bình lá hát với dòng sông.

 

Trở về để gặp mình thơ bé

Chân trần chạy khắp cả triền sông

Mỏi mê nằm xuống bờ cỏ dại

Ngắm trời xanh biếc trải mênh mông.

 

Trở về nghe sóng rì rào vỗ

Hít đầy hương gió lẫn phù sa

Đàn bầu ai khảy buồn điệu lý

Cho bé con chìm trong giấc mơ.

 

Trở về tắm giữa dòng sông cũ

Uống từng ngụm nước của quê hương

Bâng khuâng nước mắt ta rơi xuống

Nhạt nhoà cả một ấu thơ mưa.

 

 

Biển Cát.

 

 

 

 

CHẢY QUA NUỐI TIẾC

 

 

Lòng không như gió

Nên chẳng cuốn trôi

Những mùa xa xôi

Chẳng còn trở lại.

 

Có bàn chân chạy

Qua những cánh đồng

Lúa trổ đòng đòng

Môi thơm ngậm sữa.

 

Có tiếng gà trưa

Vang trong tĩnh lặng

Khúc mương yên ắng

Nhẹ tiếng dầm khua.

 

Nhịp võng mẹ đưa

Êm đềm giấc ngủ

Câu ca dao cũ

Còn vọng lời ru.

 

Đến mãi thiên thu

Vẫn còn thương nhớ

Con sông bồi lở

Nặng trĩu phù sa.

 

Cho đất đơm hoa

Trổ vàng bông cải

Mùa xuân nắng rải

Ươm những mầm xanh.

 

Vườn trái trĩu cành

Đất lành chim ngụ

Có ai trốn ngủ

Đợi tiếng chim gù.

 

Mỏi bước phiêu du

Trở về nơi cũ

Chiều tàn nắng rũ

Quạnh vắng vườn hoang.

 

Quá đỗi muộn màng

Chỉ còn nỗi nhớ

Nghe mùa trăn trở

Trên mái ngói khô.

 

Dòng sông cơ hồ

Chảy qua nuối tiếc

Lưng trời thê thiết

Một tiếng quạ kêu.

 

Biển Cát.

 

 

KHI CHẲNG CÒN NHAU

 

Về đi nhé người về đi nhé

Một mình ta đứng lặng một mình ta

Đêm nhoà nhạt bóng người dần khuất

Ngẩn trông vời giọt lệ nào rơi.

 

Bàn tay vẫy lưng chừng bàn tay vẫy

Buông xuống rồi còn đau buốt những ngón tay

Gọi tên người nghẹn ngào trên môi đắng

Tiễn người về buồn đã xanh xao.

 

Mai xa lắc nửa vòng trái đất

Hắt hiu ngày lạc mất cả đời nhau

Nắng và gió ủ sầu ta mòn mỏi

Nơi người về là chốn không nhau.

 

Vừa giã biệt lòng đã cuồn cuộn nhớ

Mai xa rồi chỉ còn gặp trong mơ

Chập chùng sóng chập chùng sóng vỡ

Chia một đời dài da diết những âm quên.

 

Biển Cát.

 

 

TỪNG NGÓN TAY RÃ RỜI

 

Sao người không là nắng để ngày tôi thắp

Để bình minh thênh thang trên thảm cỏ non xanh

Nhẹ vờn lá bước chân chim chuyền lích chích

Rung những giọt sương đầu ngày rất đỗi mong manh.

 

Sao người không là gió để tôi co ro bờ vai lạnh

Nép vào một vòng tay ngỡ đời thật bình yên

Nào biết được ngoài kia là khốn khó

Là những tháng ngày đầy những truân chuyên.

 

Sao người không là bờ cát dài cho thuyền tôi ghé bến

Neo lại nơi này khi sóng lặng trời quang

Nghe biển vỗ bao dung không dập dồn giông tố

Một tiếng yêu người dào dạt những âm vang.

 

Sao người không là đêm để ru tôi bằng đàn nguyệt

Cho vầng trăng lung linh nghiêng xuống mặt hồ êm

Những sợi tóc thơm đổ trên vai người rã rượi

Dịu dàng nụ hôn chao gợn nước im lìm.

 

Và nghìn lần nghìn lần trong xót xa tôi thầm hỏi

Người ở đâu người trôi dạt nơi đâu

Đời là sóng và người là con nước

Con nước xa bờ về một cõi không nhau.

 

Trong bóng tối quạnh hiu tôi đứng chơ vơ lặng lẽ

Không có một ánh trăng không có một bờ vai

Không có gió gọi đêm dài khép lại

Mãi mãi không có một bình minh nào thắp nắng cho tôi.

 

Còn thấy gì mai đây hỡi người yêu dấu

Làm sao tôi vỗ về mình khi nỗi nhớ khôn nguôi

Bàn tay tôi xòe ra những ngón rã rời

Chợt đau buốt khi không còn bàn tay người ủ ấm.

 

 

Biển Cát.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Năm 20199:17 CH(Xem: 1517)
…Trong miền bụi đỏ mơ hồ đôi mắt ngây thơ vương giọt nước mắt làm dịu cái oi bức mùa hè cứ ám ảnh tôi qua bao giấc ngủ… Quãng đời ấy thật sự ngọt ngào. Chúng tôi đến trường trước hết là học làm người, sau đó mới là kiến thức. Tôi vẫn nhớ như in những câu cách ngôn mà mỗi sáng thứ hai thầy trang trọng viết lên đầu bảng và giảng giải ý nghĩa của nó cho cả lớp cùng nghe. Những câu ca dao, tục ngữ nói về công ơn cha mẹ, đối nhân xử thế, kính già yêu trẻ…
13 Tháng Năm 20198:54 CH(Xem: 989)
Cù Huy Cận sinh ngày 31 tháng 5 năm 1919 tại xã Ân Phú, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình trung nông lớp dưới. Bố Huy Cận đậu tam trường làm hương sư ở Thanh Hoá, sau về quê dạy chữ Hán và làm ruộng. Mẹ Huy Cận là cô gái dệt lụa làng Hạ nổi tiếng ở xã Tùng Ảnh, huyện Đức Thọ.
13 Tháng Năm 20195:11 CH(Xem: 1031)
Chợt nghe giai điệu này năm cũ / từ căn phòng hoa phượng của dãy nhà mùa hè / bản đồng ca băng đồng lội suối /
09 Tháng Năm 20199:34 CH(Xem: 1952)
Năm Mậu Ngọ, 1978. Vào đúng hôm rằm tháng tám. Làng Ngọc có ba sản phụ sinh con tại bệnh viện huyện. Ba cô con gái. Cũng không có gì đặc biệt. Thậm chí đấy là một việc rất thường tình nhỏ nhoi, ít người quan tâm trong cái năm đói quay đói quắt ấy. Cả ba đứa trẻ sinh ra hôm ấy mặt mũi đều rất đẹp đẽ, thân hình dài rộng.
09 Tháng Năm 20199:22 CH(Xem: 1273)
Con nợ mẹ gió mùa thu / Năm canh thao thức lời ru mỏi mòn / Chăm con từng giấc ngủ tròn / Gió mùa thu thoảng nỉ non bên trời.
04 Tháng Năm 201911:22 CH(Xem: 1541)
Nghiêm Sỹ Tuấn là một trí thức,một kẻ sĩ dấn thân, một quân nhân gương mẫu, Anh là hình ảnh tuyệt đẹp của phục vụ và hy sinh. Anh chết quá trẻ trên trận địa Khe Sanh ở tuổi 31, thời gian của tích lũy và đi tìm vốn sống. Kiến thức và vốn sống đó chưa có thời gian để đơm hoa kết trái, những trang viết của Nghiêm Sỹ Tuấn chỉ mới là những bản nháp, anh chưa có tác phẩm lớn nhưng cuộc sống anh đã là một tác phẩm lớn cống hiến cho đời. Mang vóc dáng của một thư sinh nhưng Anh rất mạnh mẽ. Anh là một tượng đài đơn độc và cũng là một biểu tượng tuyệt đẹp trong suốt cuộc Chiến Tranh Việt Nam. Cuốn sách này ra đời muộn màng hơn nửa thế kỷ sau ngày Anh mất...
04 Tháng Năm 201911:02 CH(Xem: 898)
Bác Sĩ Ngô Thế Vinh chia xẻ với tôi một cuốn sách anh và các bạn anh đang soạn thảo. Cuốn sách về một cuộc đời rất ngắn của người bạn đồng nghiệp: Nghiêm Sỹ Tuấn, một Bác Sĩ Quân Y, một Thi Văn Sĩ , tử trận ở tuổi 31 tại Khe Sanh năm 1968 khi anh đang là Y Sĩ Trung Úy Tiểu Đoàn 6, Nhảy Dù.
27 Tháng Tư 20196:26 CH(Xem: 1798)
Tháng tư nắng hiền như con gái / nắng vừa chín tới nắng như em / nhìn em từ giữa hai thế kỷ / tự mắt nhìn môi tóc lại xanh.
24 Tháng Tư 201911:02 CH(Xem: 1434)
Nhà báo Pháp Paul Dreyfus là một trong 25 nhà báo Pháp có mặt tại Sài Gòn vào giờ phút cuối cùng của tháng Tư năm 1975. Trong cuốn sách của mình với tựa đề "và Sài Gòn sụp đổ" (Et Saigon tomba - Collection Témoignages 1975), tác giả đánh giá sự kiện Sài Gòn thất thủ là sự kiện 'quan trọng nhất' với hệ thống cộng sản châu Á sau cuộc tiến vào Bắc Kinh năm 1949 của Mao. Ông thuật lại những cảm nhận cá nhân qua những lần tiếp xúc với đại tướng Dương văn Minh, tổng thống cuối cùng của miền Nam, theo giới thiệu sau qua lời dịch của nhà báo Phạm Cao Phong từ Paris: Theo Paul Dreyfus, tướng Minh là "một người minh mẫn và nắm vững tình hình". Những tâm sự của tướng Minh thời điểm đó mang lại một cách đánh giá đa chiều về nhân vật gây nhiều tranh cãi.
23 Tháng Tư 201910:21 CH(Xem: 1558)
Nhà tôi ở sườn đồi, nhìn xuống dòng sông Mã. Cha tôi kể rằng, xưa kia đây vốn là vùng chuyên quy tập hài cốt bộ đội hy sinh. Sau này, đất chật người đông, những cặp vợ chồng trẻ tuổi, nghèo khó như cha mẹ tôi ra đó tìm mảnh đất cắm dùi. Rất nhiều ngôi mộ liệt sĩ chưa biết tên được cha tôi làm lễ, quy tập thành một nghĩa trang riêng do chính bà con xóm núi hương khói. Chuyện gia đình, ngôi làng nhỏ bé của tôi là những nỗi đau thương nối dài không hồi kết. Tôi lớn lên giữa bốn bề sim mua lau sậy điểm xuyết những nấm mồ cỏ xanh ngắt vây quanh. Từ nhỏ, tôi luôn có những giấc mơ kỳ lạ, trùng lặp. Tôi mơ thấy một cô bé trạc tuổi mình, tóc tết đuôi sam mặc chiếc áo hoa đứng bên cửa sổ cười cười, đôi bàn tay nhỏ xinh đưa lên vẫy vẫy. Có lần lại thấy cô bé ấy đứng thẫn thờ mở to cặp mắt đọng nước gọi mẹ, gọi anh rồi đưa tay quệt ngang dòng nước mắt…