- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,420,244

THẾ ĐÓ, THI SĨ !

25 Tháng Hai 20197:02 CH(Xem: 3931)
Từ Vườn Khuya Bước Về - Tranh Đinh Cường
Tranh Đinh Cường


CHIỀU BẠC HÀ

Sau 720 giờ dưới im lặng 
Chiều nay gió bạc hà gõ phím 
Thổi qua lùm cây nghiêng 
Thêu rờn biếc lên vườn

720 giờ anh không cùng em
Em không cùng em một nửa
Em không cùng ai khác nữa
Mọi người không với nhau

720 giờ bắt cóc ở đâu
Sau rèm cửa là ngày gầy guộc
Trong mái tóc ốm đau mùi thuốc
Sau áo buồn là nhịp cơn đau

720 giờ đêm trốn rất sâu
Em lục cả giấc mơ ngày cũ
Những chiếc khăn thở sau cánh tủ
Phập phồng tháng rét đài

Sau mù sương anh hiện ra rồi
Sau lời hỏi em thế nào có khoẻ
Gió như thể không chờ hơn như 
thể 
Oà hương vai khuya

18.1. 2019

Nguyễn Thị Kim Lan



ĐÊM KHÔNG LỜI

Em không kể anh về vui nữa 
Chỉ vừa đủ nhúm cứu 
Không còn gieo mùa sau 
Nói gì dành trợ

Cũng không buồn gì san sẻ 
Không thuê in tiền chống lạm phát
Em lạm phát âu lo tuyên bố phá sản 
Không âu lo anh

Anh đợi mùa xuân biết 
Chiếc lá mưa nhạt kiếm cớ
Anh giả định bóng hình ngưng thở
Con trăng vỗ đâu

Người ta đầu tư triển vọng yêu 
Em cần đủ sức chết
Đủ sau đêm ốm mệt
Em thôi nghĩ về ta.


15-2.2019

Nguyễn Thị Kim Lan

 

 

KHÚC MƯA GIÊNG

Tiếng mưa mưa đêm thở
Tiếng mưa tiếng lá non
Tiếng mưa tiếng thật thà
Phím mưa tương tư đêm

Mưa pha lê nốt cao
Tan biến trong ngàn sao 
Mưa lòng em rối bời 
Mưa niềm anh nghiêng ngả

Mưa sáng nốt son gieo
Mưa dỗi hờn long lanh 
Mưa lém lỉnh thơ trinh 
Mưa thất thần buồn em xa anh

Mưa vẹn mưa anh trong xanh nguyên
Mưa dịu dàng ru em ngủ ngon 
Mưa buốt dòng trôi ta tình tan 
Mai mưa về mi hoen buồn ngoan.

29-1-2019
Nguyễn Thị Kim Lan



KHẤN NHỎ

Theo chân mỏi xuôi về xưa cũ 
Sau vơi non nhạt biển chân trời 
Tắt khói hương đền đài nguyên cả 
Sao bơ bơ giữa ngã ba người

Rơi hạt muối tình phai lơ đãng 
Năm tháng dài năm tháng 
chảy trôi 
Duy chiếc lá nghiêng cao xanh mỏi
Ta qua mình ta vẫn xa xôi

Khe khẽ gói nỗi chờ con gái 
Bánh chưng xưa mạ thắt dạ
đồng 
Anh muốn biết quẻ tình anh hái 
Phố giao thừa khuya khoắt vẫn xinh


28.1.2019

Nguyễn Thị Kim Lan

 


THẾ ĐÓ, THI SĨ!

Em hứa bỏ thơ đêm trăng cuối chạp
Để biết rằng lời hứa sắc như dao
Sẽ cắt đứt sợi huyền ta nối kết
Sẽ đem về phấn khích của xiết đau

Ngọc đã ném ngọc tan phơi lấp lánh
Đêm nghe như rạn vỡ dưới vòm sâu
Anh đã trói lòng mình gang sắt
Để câu thơ quay quắt mối tang sầu

Ta đã lìa tay buông hơi ấm
Tiếng mưa đêm lặn khuất phút từ li 
Câu thơ chết trên niềm xanh trống rỗng
Không còn người, trăng cũ cũng bỏ đi! 

27.1.2019

Nguyễn Thị Kim Lan

Ý kiến bạn đọc
27 Tháng Hai 20199:29 SA
Khách
Thơ của cô giáo Lan có những tứ thơ rất lạ, những liên tưởng, hình ảnh rất khác những gì ta vẫn nghĩ; nếu đọc vội và cảm vội ta sẽ thành vô tình với người viết!
27 Tháng Hai 20199:23 SA
Khách
720 gio la khoang thoi gian cua cai gi ha chi
27 Tháng Hai 20193:02 SA
Khách
Tranh vẽ minh hoạ cho tập thơ như người trong thần thoại.
27 Tháng Hai 20192:55 SA
Khách
Thích CHIỀU BẠC HÀ.
“ Gió như thể không chờ hơn như thế” - Đúng là đã có lúc mình như thế.
26 Tháng Hai 20192:18 CH
Khách
Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Thị Kim Lan , chùm thơ rất hay, cả một thế giới ngôn từ giàu có,sang quý, sâu thẳm một niềm yêu! Em rất thích Chiều bạc hà và Khúc mưa giêng...
26 Tháng Hai 20191:58 CH
Khách
Thích bài Khúc mưa giêng quá! Trong, êm, gần xa thật nhiều dư cảm
26 Tháng Hai 20199:30 SA
Khách
thật tuyệt vời thơ KL. anh ngưỡng mộ em. ngôn ngữ thơ như hái từ thiên thai, ý từ vẹn nguyên nguyên khôi trinh trắng như chưa từng tiếp thụ ai, từ một nền văn hóa nào. hay tuyệt KL.
26 Tháng Hai 20197:13 SA
Khách
Trong cái mưa riêu riêu và màu của trăng non _ lại thêm sắc bạc hà cay nồng xanh mướt.... cung bậc cảm xúc của con tim thì xin đừng đếm thời gian nữa ... 720 h..
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 80995)
Tôi lên Mã Pì Lèng dạy học. Từ dưới chân núi, tôi cứ nhằm theo chòm bản thấp thoáng trong mỏm đá, tán cây mà leo lên. Trời nóng như đốt nương, vượt dốc, cổ họng khô rát, tưởng như mồ hôi đã cạn kiệt không thể chảy ra được nữa, thì bất chợt gặp một dòng nước từ trên núi chảy xuống, tràn qua cả mặt đường đá. Tôi hồ hởi phanh ngực áo, bỏ ca-táp, cởi dép rọ, đứng một lúc cho mát dịu lại, rồi mới thong thả rửa tay, rửa chân, xúc miệng ba lần, uống một ngụm, xong rồi mới lau mình, gội đầu...
18 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 67523)
Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương, sinh ngày 24/3/1916 tại quê ngoại, xã Phước Lộc, quận Sơn Tịnh, nhưng lớn lên tại quê nội thị xã Thu Xà, xã Nghiã Hoà. Hai nơi đều thuộc tỉnh Quảng Ngãi. Mất ngày 17/1/ 1946, tại Thu Xà.
17 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 75217)
Nguyễn Thị Thảo An sinh ngày 03 tháng 2 năm 1960 tại Sài Gòn, tốt nghiệp đại học sư phạm Sài Gòn, hiện định cư tại Kennesaw Georgia, USA . Tác phẩm : *Tuyển Tập (in chung với 4 tác giả khác) *Bức Phù điêu Khắc Cạn (tập truyện, Văn Mới 2001)
17 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 66898)
LTS: Lê Vương Ngọc tên thật là Lê Đình Quỳnh, xuất thân là giáo sư tư thục Trung học các trường Hưng Yên, Hải Phòng thập niên 1950 và Sài gòn 1960. Ông nhìn vấn đề văn hoá như một “hobby” – Làm thơ, dịch sách, nghiên cứu, biên khảo nhiều về Phân tâm và Di truyền học – Theo quan niệm phê bình sáng tạo của Oscar Wilde…
17 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 71370)
Bạn có thấy đâu đó, người ta bày bán ba hình tượng ngồi riêng rẽ với hai bàn tay bịt kín hai mắt, bịt kín đôi tai, bịt kín miệng? Hay có lúc ba người ngồi chồng lên nhau theo thể hình tháp. Đứng nhìn lâu, có chút sảng khoái ở nghệ thuật mời chào. Nhưng đem về tập tành chủ nghĩa sống theo. Không thấy. Không nghe. Không nói. Bạn mới thấy nỗi niềm của từng nhịp thở ở đôi tay người.
17 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 93538)
Em Người đàn bà sống dậy lúc nửa đêm icon bật sáng Lang thang trong thế giới ngôn từ Đi về bằng đôi chân giả Dối gạt nhau qua lũ hình nhân sặc sỡ Sắc màu
17 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 56366)
Một cái chết tức tưởi, phi lí như thân phận con người trên cõi đời, như Albert Camus đã nhận xét trước kia. Ở tuổi 46, hai năm sau ngày lãnh giải Nobel. Trong túi xách của ông có đựng bản thảo cuốn tự sự hư cấu còn dang dở Le Premier Homme (Người đầu tiên), kí ức tặng mẹ, “người sẽ không đọc được nó’’. Cây ngô đồng (không hiểu sao) nay không còn nữa, chỉ có đài tưởng niệm dựng ở ven làng. (1)
17 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 76529)
Sự thật là tôi không khóc khi chị cướp mất người đàn ông của tôi. Chị trơ trẽn mơn trớn anh ngay trước mắt tôi, rồi lại giả đò lúng túng vì những hành động ấy. Giá tôi có thể đẩy chị về nơi thật xa. Đẩy chị vào khoảng không vô chừng của bóng tối, trong sa mạc, cát bụi.
17 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 64906)
Thật trơ trẽn, chúng nó hít hà, giá mà bóp vú em - dù chỉ qua lớp áo bà ba và áo nịt - được cái thì dù tử thần bảo phải nhượng cho mươi tuổi thọ, chúng cũng ký cả hai tay. Chàng cười diễu, bọn mày chẳng biết thế nào là tình ái. Chẳng chịu khó tìm phương đến đích. Nếu chinh phục được họ, sá gì hai quả đào mưng sữa kia chứ, bao nhiêu hầm mỏ ruộng nương mà các cô không dâng sạch cho tình lang?
17 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 76524)
...Cô y tá nựng tôi! Tôi chồm lên ngang vai rồi liếm vào mồm, cô ngã ngửa ra, tôi tiếp tục vồ lấy. Tôi hôn cô. Tôi hít cô. Tôi xé quần áo cô. Tôi kiên quyết không rời cô. Tôi không có ý thức, mà cũng chẳng biết đạo đức là gì? Tôi đã tấn công cô y tá, đấy là họ bảo tôi thế, có người bàn thiến hai hạt dái của tôi...