- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,540,118

NỖI NHỚ 12 GIỜ ĐÊM

04 Tháng Năm 20181:53 CH(Xem: 9710)
 

yk do 3
Nhà thơ YK Đỗ



NỖI NHỚ 12 GIỜ ĐÊM

 

Anh thường nhớ về em bằng nỗi nhớ 12 giờ đêm

Khi ấy, nơi góc em nằm, điện thoại rùng lên những âm thanh kì quặc

Sao cứ nhớ về em bằng nỗi nhớ của bóng đêm dày đặc

Khi đồng hồ chỉ quá 12

Anh hay nhớ về em bằng nỗi nhớ không rõ hình hài

Nguời ta dành tặng làm trang sức

Điểm tô nhau…

 

Cũng không biết gọi tên nỗi nhớ ấy là gì?

Nó có sung sướng đâu, cũng không hề cơ cực

Tạm thời mình cứ gọi

Là nỗi nhớ tâm linh!

 

Anh hay nhớ về em bằng nỗi nhớ rất thần kinh,

Nhăn nhít những điều anh ca tụng!

Tình yêu, mái nhà cùng những người con gái ngủ vùi trên chiếc giường em đã từng ở lại

Những người con gái sẽ biến thành đàn bà…

Như em!!!

 

Có nhiều điều rất bình thường cứ ngỡ là thói quen,

Như việc anh cần em

Em cần anh

Gần như là hơi thở.

Thử tưởng tượng một ngày nào đó?!

Tim anh nghẹn ngào, hồn em quặn thắt

Vì thiếu cái nhìn thẳm thấu đời nhau…

 

Anh có bao giờ hỏi, sao mình không thể rời xa?

Dù đôi khi cái gọi là tình yêu đã không còn tồn tại

Em cứ như con tầm, nhả tơ cho anh sự sống

Giật giành từng giây phút bên anh.

 

Em trả anh nỗi nhớ sau 12 giờ

Vì đàn bà trong em tự vấn và thấy mình chật chội!

Nó vấp phải người đàn ông cằn cỗi

Sướt cả chuỗi ngày em dành dụm riêng anh…

 

YK Đỗ

 

 


photo-YKDo
Photo by YK Do






TỰ RU


Tối nào em cũng tự giăng lên những góc mùng

Rồi thả mình trong ấy tới khi ngày vừa đến

Có nhiều khi…

 

Em lười biếng

Nhốt mình!

Mãi tận ban trưa..

 

Những góc mùng thưa

Từng tin nắng chen nhau vào liếm mặt

Có những ngày gối chăn mỏi mệt,

Em muốn mình bay lên…

 

Để không thấy gương mặt ai quen thuộc

Đơn giản biết chừng nào, nếu anh trôi tuột

Cùng ký ức của những ngày ngao ngán trong chăn

Có nhiều đêm chẳng biết sao trăng

Cứ trốn cả vào nỗi buồn đã cũ

Em sợ quá

Những đêm dài khó ngủ

Lại đuổi bóng anh, khô quánh nỗi mong chờ

 

Đêm nay lại chỉ có em

Tự giăng lên những góc mùng và ru đời mình trong ấy

Giá như…

 

Đừng có âm thanh gọi bầy của đám côn trùng khát khao sự sống

Em sẽ phơi mình cho thoã nỗi trắng trong…

 

YK Đỗ

 

 

 

ĐÀN BÒ TRÊN THẢO NGUYÊN XANH

 

Tôi đã sống hoang hoải những ngày bồng bềnh trong giấc ngủ trưa không trọn vẹn,

Những giấc ngủ trưa trôi trên bãi cỏ dài vô tận, bơ vơ…

Trong cơn mê của loài dơi, gọi linh hồn chạm miền quá khứ

Tôi thấy mình nhầy nhụa trong hàng ngàn lời thở than, trách móc

Đó là tôi, hình hài không phải của mình...

 

Tôi nhìn thấy những người đã đi qua,

Có kẻ để lại tôi vết thương sâu như vực thẳm

Những vết thương rỉ máu và nhức buốt

Vết thương băng hoại khao khát, ước mơ.

 

Vết thương hằn lên gương mặt,

Ngay nụ cười, méo mó cái nhìn

Dấu khắc ngút sâu ẩn bên trong ngực trái

Tôi thấy mình ca hát, khóc than, ngực trần, phơi mình trên cỏ…

 

Những bãi cỏ dài mênh mang, bất tận

Và đàn bò vắt cạn sữa nuôi ngày mới tái sinh!

Tôi nuốt ực thẳm sâu, tận cùng mình

Con bò rống lên kinh hãi

Chửi vào bộ mặt méo mó soi qua đáy giếng

Những góc dị dạng, không rõ hình hài

Như chính bản thân tôi vừa soi mình qua góc tối, lóe ra bởi thứ màu vẩn đục, hồ nghi.

Đàn bò cạn sữa tái sinh

Như tim tôi cõi cằn, hạn hẹp…

 

Trên góc thảo nguyên xanh, nơi đàn bò phơi những chiếc vú dài, teo ngắt

Tôi ngửa mặt lên trời!

Rướn cổ gọi quá khứ, khản giọng vì bắt gặp bóng mình trong đàn bò đã cạn sữa tái sinh…

 

 

YK Đỗ

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 4051)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 11146)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
07 Tháng Năm 202111:56 CH(Xem: 377)
anh giữ gìn bộ đồ lót của em đúng ba mươi năm / dù anh dọn nhà đã nhiều lần / thay đổi bao nhiêu chỗ ở / anh vẫn đem theo / để nỗi nhớ thương như trăng sao trên trời / làm chứng tích của đời anh / cho em
07 Tháng Năm 20215:08 CH(Xem: 308)
Tuần trăng mật của hai người là một chuỗi ngày rờn rợn và dài lê thê. Nàng có mái tóc vàng, xinh đẹp và e lệ. Chàng thì tính khí lạnh lùng, khiến những giấc mơ diễm tình thời con gái của nàng trở nên băng giá. Nàng yêu Jordán rất đỗi, tuy lắm khi lại thấy lo sợ bâng quơ, nhất là mỗi đêm cùng chàng đếm bước trên đường về nhà, nàng lén nhìn dáng vẻ cao to của chàng, lầm lầm lì lì không nói không rằng. Còn chàng cũng yêu nàng thắm thiết, nhưng không thích biểu lộ ra ngoài.
07 Tháng Năm 20214:56 CH(Xem: 237)
...một thập kỷ gian nan của nông dân Dương Nội qua cuộc trò chuyện với anh Trịnh Bá Phương - một trong những người có mặt từ đầu - đã góp phần không nhỏ trong nỗ lực xây dựng sự đoàn kết đấu tranh dai dẳng của bà con. Mong rằng chúng ta sẽ học được nhiều điều từ họ, những người mà nhà thơ Hồng Nguyên gọi là “Áo vải chân không đi lùng giặc đánh”.
07 Tháng Năm 20214:48 CH(Xem: 311)
Tiếng nói đầu tiên của một em bé khi bắt đầu học nói là Me, Mẹ, Mạ, Má, Mommy, Maman, và nhiều nữa với những ngôn ngữ hay tiếng địa phương khác, đặc biệt hầu như đều bắt đầu bằng chữ “M”. Có lẽ đó là mẫu tự thiêng liêng chung của nhân lọai khi gọi người đã cưu mang, yêu thương và đùm bọc mình suốt cả cuộc đời. MẸ ở kinh thành hay MẸ ở nơi thôn dã, MẸ ở trên núi hay MẸ ở dưới biển, MẸ là lá ngọc cành vàng hay MẸ gặt lúa trồng rau….. MẸ cũng mang nặng con chín tháng mười ngày, MẸ banh da xẻ thịt đưa con vào đời, và khi con khóc tiếng khóc đầu đời, MẸ đã vừa khóc vừa cười ôm con vào lòng mà quên đi hết những nhọc nhằn mang nặng đẻ đau. Khỏang thời gian còn lại của MẸ là ôm ấp, bảo bọc, hy sinh, dạy dỗ….. và nhiều lắm của tình mẫu tử MẸ dành cho đàn con của MẸ, và cứ thế mà nhân lọai tồn tại và phát triển.
07 Tháng Năm 20214:37 CH(Xem: 362)
Thời ấy nhà có cái xe đạp được coi là quý rồi, thường là tôi đi bộ suốt. Tôi nhớ có lần đưa con trai đi chích ngừa ở bệnh viện khá xa nhà, tôi đã đèo nó trên xe đạp. Con tôi lúc đó chỉ mới sáu tuổi, lúc về nó bi bô với mọi người : "Mẹ con đó, đi xe đạp mà chậm hơn người đi bộ. Khi muốn dừng xe lại, mẹ chà chà cái chân để kít xe lại. Qua đường, mẹ dắt xe qua chứ không dám đạp qua"! Mọi người đều cười ồ mà tôi lại nghĩ điều đó có gì để cười đâu nhỉ!
07 Tháng Năm 20211:54 SA(Xem: 393)
Tôi gặp anh Nguyên Minh lần đầu tại một quán cà phê vỉa hè đường Phan Xích Long. Hơn mười năm trước tôi thường viết bài trên trang vanchuongviet, ngày ấy chủ biên Nguyễn Hòa chưa ngã bệnh anh còn xông xáo chuyện chữ nghĩa. Anh em thỉnh thoảng gặp nhau khi tôi vào Sài Gòn, hôm ấy có tôi, vợ chồng anh chị Trương Văn Dân _ Elena, anh Nguyễn Hòa hẹn gặp Sâm Thương và Nguyên Minh. Các anh đều là những bậc tiền bối tôi ngồi nghe các anh bàn luận và dự tính ra mắt một tập san văn học nghệ thuật riêng của mình, từ đó anh em quen nhau.
07 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 403)
Nguyễn Vinh. Con trai lớn của Ông Nguyên Vĩnh và bà Trần Thị Dung. Bà Dung đưa con gái út là Vân đi học bằng xe đạp điện. Một chiếc mô tô 125 phân khối tông một phát. Vậy là, cả mẹ cả con ra người thiên cổ. Kẻ gây án vù một hơi mất dạng. Đoạn đường nơi xẩy ra tai nạn không có camera hành trình nên bó tay cái vụ truy thủ phạm. Nhưng...
03 Tháng Năm 20215:44 CH(Xem: 435)
Đưa nhau về qua phố, trăng ngủ vàng trên tay / Nụ hôn trao ngỡ ngàng, gió thơm hương tóc cài / Môi kề môi vụng dại, sợi tình theo gió bay / Ta giấu vào tim nhau