- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,578,567

NỖI NHỚ 12 GIỜ ĐÊM

04 Tháng Năm 20181:53 CH(Xem: 10771)
 

yk do 3
Nhà thơ YK Đỗ



NỖI NHỚ 12 GIỜ ĐÊM

 

Anh thường nhớ về em bằng nỗi nhớ 12 giờ đêm

Khi ấy, nơi góc em nằm, điện thoại rùng lên những âm thanh kì quặc

Sao cứ nhớ về em bằng nỗi nhớ của bóng đêm dày đặc

Khi đồng hồ chỉ quá 12

Anh hay nhớ về em bằng nỗi nhớ không rõ hình hài

Nguời ta dành tặng làm trang sức

Điểm tô nhau…

 

Cũng không biết gọi tên nỗi nhớ ấy là gì?

Nó có sung sướng đâu, cũng không hề cơ cực

Tạm thời mình cứ gọi

Là nỗi nhớ tâm linh!

 

Anh hay nhớ về em bằng nỗi nhớ rất thần kinh,

Nhăn nhít những điều anh ca tụng!

Tình yêu, mái nhà cùng những người con gái ngủ vùi trên chiếc giường em đã từng ở lại

Những người con gái sẽ biến thành đàn bà…

Như em!!!

 

Có nhiều điều rất bình thường cứ ngỡ là thói quen,

Như việc anh cần em

Em cần anh

Gần như là hơi thở.

Thử tưởng tượng một ngày nào đó?!

Tim anh nghẹn ngào, hồn em quặn thắt

Vì thiếu cái nhìn thẳm thấu đời nhau…

 

Anh có bao giờ hỏi, sao mình không thể rời xa?

Dù đôi khi cái gọi là tình yêu đã không còn tồn tại

Em cứ như con tầm, nhả tơ cho anh sự sống

Giật giành từng giây phút bên anh.

 

Em trả anh nỗi nhớ sau 12 giờ

Vì đàn bà trong em tự vấn và thấy mình chật chội!

Nó vấp phải người đàn ông cằn cỗi

Sướt cả chuỗi ngày em dành dụm riêng anh…

 

YK Đỗ

 

 


photo-YKDo
Photo by YK Do






TỰ RU


Tối nào em cũng tự giăng lên những góc mùng

Rồi thả mình trong ấy tới khi ngày vừa đến

Có nhiều khi…

 

Em lười biếng

Nhốt mình!

Mãi tận ban trưa..

 

Những góc mùng thưa

Từng tin nắng chen nhau vào liếm mặt

Có những ngày gối chăn mỏi mệt,

Em muốn mình bay lên…

 

Để không thấy gương mặt ai quen thuộc

Đơn giản biết chừng nào, nếu anh trôi tuột

Cùng ký ức của những ngày ngao ngán trong chăn

Có nhiều đêm chẳng biết sao trăng

Cứ trốn cả vào nỗi buồn đã cũ

Em sợ quá

Những đêm dài khó ngủ

Lại đuổi bóng anh, khô quánh nỗi mong chờ

 

Đêm nay lại chỉ có em

Tự giăng lên những góc mùng và ru đời mình trong ấy

Giá như…

 

Đừng có âm thanh gọi bầy của đám côn trùng khát khao sự sống

Em sẽ phơi mình cho thoã nỗi trắng trong…

 

YK Đỗ

 

 

 

ĐÀN BÒ TRÊN THẢO NGUYÊN XANH

 

Tôi đã sống hoang hoải những ngày bồng bềnh trong giấc ngủ trưa không trọn vẹn,

Những giấc ngủ trưa trôi trên bãi cỏ dài vô tận, bơ vơ…

Trong cơn mê của loài dơi, gọi linh hồn chạm miền quá khứ

Tôi thấy mình nhầy nhụa trong hàng ngàn lời thở than, trách móc

Đó là tôi, hình hài không phải của mình...

 

Tôi nhìn thấy những người đã đi qua,

Có kẻ để lại tôi vết thương sâu như vực thẳm

Những vết thương rỉ máu và nhức buốt

Vết thương băng hoại khao khát, ước mơ.

 

Vết thương hằn lên gương mặt,

Ngay nụ cười, méo mó cái nhìn

Dấu khắc ngút sâu ẩn bên trong ngực trái

Tôi thấy mình ca hát, khóc than, ngực trần, phơi mình trên cỏ…

 

Những bãi cỏ dài mênh mang, bất tận

Và đàn bò vắt cạn sữa nuôi ngày mới tái sinh!

Tôi nuốt ực thẳm sâu, tận cùng mình

Con bò rống lên kinh hãi

Chửi vào bộ mặt méo mó soi qua đáy giếng

Những góc dị dạng, không rõ hình hài

Như chính bản thân tôi vừa soi mình qua góc tối, lóe ra bởi thứ màu vẩn đục, hồ nghi.

Đàn bò cạn sữa tái sinh

Như tim tôi cõi cằn, hạn hẹp…

 

Trên góc thảo nguyên xanh, nơi đàn bò phơi những chiếc vú dài, teo ngắt

Tôi ngửa mặt lên trời!

Rướn cổ gọi quá khứ, khản giọng vì bắt gặp bóng mình trong đàn bò đã cạn sữa tái sinh…

 

 

YK Đỗ

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Tám 202110:48 CH(Xem: 841)
Vòng quay trái đất hai mươi bốn giờ một ngày, ba trăm sáu mươi lăm vòng một năm, ba ngàn sáu trăm năm mươi vòng mười năm. Vòng quay thời gian nhớ thương, đợi chờ, tuyệt vọng. Vòng quay bánh xe ra đi chắc nàng còn ngủ say, vòng quay bánh xe trở về không biết nàng giờ ra sao.
17 Tháng Tám 202110:42 CH(Xem: 644)
Tôi nhỏ xíu, tôi bé xíu. / Cũng chẳng có nghĩa những bóng lớn của Hội Họa Sĩ Trẻ đó đã che hết dáng tôi, cô học trò xinh xinh, chen chân, nhón gót xem tranh trong những chiều trốn lễ, bỏ nhà thờ… / Tôi mượt mà, tóc bay và mắt ướt, tôi thơ mộng như những thiếu nữ trong tranh. Tôi nhìn thấp thoáng chút yêu kiều, thời của những Chagall, Pissarro, Cezanne, Matisse… Và ngay cả rất xa xưa, Rembrandt.
16 Tháng Tám 20214:24 CH(Xem: 626)
Hôm qua em đi tỉnh về / Đợi em ở mãi con đê đầu làng / Khăn nhung quần lĩnh rộn-ràng / Áo cài khuy bấm em làm khổ tôi! / You were due to come back from town yesterday / I was waiting at the end of the village gate’s causeway / There you were, wearing a velvet scarf and shiny silk pants / Little did you know how your snap-button shirt tortured me then!
15 Tháng Tám 202110:45 CH(Xem: 642)
Cuốn thơ song ngữ có tên là “Các Bài Thơ Việt Nam Khó Quên – Unforgettable Vietnamese Poems” của Hương Cau Cao Tân đến với tôi vào những ngày đầu Xuân giữa mùa đại dịch. Sách khá dầy, khoảng 300 trang, trình bầy trang nhã, mỹ thuật, những trang thơ Việt-Anh in song hành dễ dàng đối chiếu. / Sách gồm 100 bài thơ Việt và 100 bài thơ chuyển dịch sang Anh ngữ. Tác giả đã chọn ra 16 nhà thơ nổi tiếng và lựa ra những bài mà tôi chắc rằng nhiều độc giả đã từng ưa thích. Tôi tạm chia các nhà thơ ra từng thời kỳ để dễ cảm nhận những dòng thơ này: Thời kỳ Văn Nôm: Bà Huyện Thanh Quan, Trần Tế Xương. / Thời kỳ Tiền Chiến: Bàng Bá Lân, Đoàn Văn Cừ, Huy Cận, Hàn Mạc Tử, Lưu Trọng Lư, Nguyễn Bính, Nguyễn Nhược Pháp, T.T. Kh., Vũ Đình Liên, Xuân Diệu. / Thời kỳ Kháng chiến: Hữu Loan, Quang Dũng. /Thời kỳ Đất nước chia đôi: Nguyên Sa, Phùng Quán.
05 Tháng Tám 202112:12 SA(Xem: 1203)
Saigon mùa này rất nắng / Vàng hoe mái tóc ai xưa / Chùm phượng đầu cành hóng gió / Cong khô ngọn cỏ xác xơ.
04 Tháng Tám 202111:49 CH(Xem: 1174)
Tần Cuồng ngồi đó, mắt láo liên, môi tím ngắt, nhưng khóe miệng ngạo nghễ, không rõ là cười ruồi, cười đểu, cười khẩy hay đang suy nghĩ, âm mưu, dự tính hoặc đắc thắc việc gì. /Mọi người chửi Đ. M. thời Covid, có kẻ phát điên lên, mất trí vì căm ghét, thù hận, nhưng Cuồng thì đắc trí, và đắc trí như giới thượng cấp của y.
04 Tháng Tám 202111:36 CH(Xem: 562)
Thỉnh thoảng tôi dọn sách vở xem cuốn nào cần giữ, cuốn nào mang cho, và đặc biệt là cuốn nào cần gửi trả khổ chủ kẻo lỡ quên đâm mang tiếng. Thuộc vào số ít sách phải gửi lại khổ chủ, tôi tìm thấy cuốn này: Vietnamese Colonial Republican – The Political Vision of Vu Trong Phung, tạm dịch là Người Việt Cộng hoà thời Thuộc địa - Viễn kiến Chính trị của Vũ Trọng Phụng, của sử gia Peter Zinoman thuộc phân khoa Sử học của Đại học California tại Berkeley. / Tôi vẫn có ý định viết bài giới thiệu tập biên khảo của GS Zinoman từ khi đọc xong, với nhiều thích thú, từ… giữa mùa đại dịch Covid vào hè năm ngoái. Bài bên dưới là lời giới thiệu khái quát tập biên khảo đã giúp tôi biết thêm rất nhiều về nhà văn Vũ Trọng Phụng vốn khá độc đáo của nền văn học tiền chiến, nay càng thêm (có thể nói là) độc nhất như một tay “tiền trạm” của chủ nghĩa cộng hoà tại Việt Nam dưới cái nhìn của sử gia Zinoman.
04 Tháng Tám 20218:53 CH(Xem: 624)
Từ những ngày còn trẻ chưa biết lo là gì tôi đã tình cờ đọc tập thơ “Ngày Sinh Của Rắn” của nhà thơ Phạm Công Thiện, mà trong đó không biết vì sao tôi cứ nhớ mãi câu thơ này, “Cửu Long ca từ Tây Tạng!” Cũng từ đó Sông Cửu Long không bao giờ ngừng chảy trong ký ức của tôi. Và bây giờ tôi nhận được cuốn “Mekong – Dòng Sông Nghẽn Mạch” của nhà văn Ngô Thế Vinh như một tình cờ kỳ lạ mà tôi có với dòng sông lịch sử này.
29 Tháng Bảy 20212:11 SA(Xem: 1215)
Hãy ngồi xuống đây với em / Mặc kệ nắng đang say rượu / Hãy nói người vẫn chưa quên / Mắt xưa nghiêng bên thềm cũ
28 Tháng Bảy 20219:48 CH(Xem: 923)
Một buổi chiều ảm đạm, đầy sương. Hai chúng tôi ngồi nhìn biển, một màu xanh tít tắp gợi lên một nỗi niềm thăm thẳm, xa xăm. Vài chiếc lá me phai rơi đậu trên mái tóc em. Gương mặt em chiều nay buồn ảm đạm như chiều nay, đầy mây và gió lạnh. Em thẩn thờ nhìn vào góc vắng và buồn . Buồn trong đôi mắt và buồn trong cái nhìn của em. Em bảo em lạnh, anh đưa em về.