- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,501,877

NỖI NHỚ 12 GIỜ ĐÊM

04 Tháng Năm 20181:53 CH(Xem: 8524)
 

yk do 3
Nhà thơ YK Đỗ



NỖI NHỚ 12 GIỜ ĐÊM

 

Anh thường nhớ về em bằng nỗi nhớ 12 giờ đêm

Khi ấy, nơi góc em nằm, điện thoại rùng lên những âm thanh kì quặc

Sao cứ nhớ về em bằng nỗi nhớ của bóng đêm dày đặc

Khi đồng hồ chỉ quá 12

Anh hay nhớ về em bằng nỗi nhớ không rõ hình hài

Nguời ta dành tặng làm trang sức

Điểm tô nhau…

 

Cũng không biết gọi tên nỗi nhớ ấy là gì?

Nó có sung sướng đâu, cũng không hề cơ cực

Tạm thời mình cứ gọi

Là nỗi nhớ tâm linh!

 

Anh hay nhớ về em bằng nỗi nhớ rất thần kinh,

Nhăn nhít những điều anh ca tụng!

Tình yêu, mái nhà cùng những người con gái ngủ vùi trên chiếc giường em đã từng ở lại

Những người con gái sẽ biến thành đàn bà…

Như em!!!

 

Có nhiều điều rất bình thường cứ ngỡ là thói quen,

Như việc anh cần em

Em cần anh

Gần như là hơi thở.

Thử tưởng tượng một ngày nào đó?!

Tim anh nghẹn ngào, hồn em quặn thắt

Vì thiếu cái nhìn thẳm thấu đời nhau…

 

Anh có bao giờ hỏi, sao mình không thể rời xa?

Dù đôi khi cái gọi là tình yêu đã không còn tồn tại

Em cứ như con tầm, nhả tơ cho anh sự sống

Giật giành từng giây phút bên anh.

 

Em trả anh nỗi nhớ sau 12 giờ

Vì đàn bà trong em tự vấn và thấy mình chật chội!

Nó vấp phải người đàn ông cằn cỗi

Sướt cả chuỗi ngày em dành dụm riêng anh…

 

YK Đỗ

 

 


photo-YKDo
Photo by YK Do






TỰ RU


Tối nào em cũng tự giăng lên những góc mùng

Rồi thả mình trong ấy tới khi ngày vừa đến

Có nhiều khi…

 

Em lười biếng

Nhốt mình!

Mãi tận ban trưa..

 

Những góc mùng thưa

Từng tin nắng chen nhau vào liếm mặt

Có những ngày gối chăn mỏi mệt,

Em muốn mình bay lên…

 

Để không thấy gương mặt ai quen thuộc

Đơn giản biết chừng nào, nếu anh trôi tuột

Cùng ký ức của những ngày ngao ngán trong chăn

Có nhiều đêm chẳng biết sao trăng

Cứ trốn cả vào nỗi buồn đã cũ

Em sợ quá

Những đêm dài khó ngủ

Lại đuổi bóng anh, khô quánh nỗi mong chờ

 

Đêm nay lại chỉ có em

Tự giăng lên những góc mùng và ru đời mình trong ấy

Giá như…

 

Đừng có âm thanh gọi bầy của đám côn trùng khát khao sự sống

Em sẽ phơi mình cho thoã nỗi trắng trong…

 

YK Đỗ

 

 

 

ĐÀN BÒ TRÊN THẢO NGUYÊN XANH

 

Tôi đã sống hoang hoải những ngày bồng bềnh trong giấc ngủ trưa không trọn vẹn,

Những giấc ngủ trưa trôi trên bãi cỏ dài vô tận, bơ vơ…

Trong cơn mê của loài dơi, gọi linh hồn chạm miền quá khứ

Tôi thấy mình nhầy nhụa trong hàng ngàn lời thở than, trách móc

Đó là tôi, hình hài không phải của mình...

 

Tôi nhìn thấy những người đã đi qua,

Có kẻ để lại tôi vết thương sâu như vực thẳm

Những vết thương rỉ máu và nhức buốt

Vết thương băng hoại khao khát, ước mơ.

 

Vết thương hằn lên gương mặt,

Ngay nụ cười, méo mó cái nhìn

Dấu khắc ngút sâu ẩn bên trong ngực trái

Tôi thấy mình ca hát, khóc than, ngực trần, phơi mình trên cỏ…

 

Những bãi cỏ dài mênh mang, bất tận

Và đàn bò vắt cạn sữa nuôi ngày mới tái sinh!

Tôi nuốt ực thẳm sâu, tận cùng mình

Con bò rống lên kinh hãi

Chửi vào bộ mặt méo mó soi qua đáy giếng

Những góc dị dạng, không rõ hình hài

Như chính bản thân tôi vừa soi mình qua góc tối, lóe ra bởi thứ màu vẩn đục, hồ nghi.

Đàn bò cạn sữa tái sinh

Như tim tôi cõi cằn, hạn hẹp…

 

Trên góc thảo nguyên xanh, nơi đàn bò phơi những chiếc vú dài, teo ngắt

Tôi ngửa mặt lên trời!

Rướn cổ gọi quá khứ, khản giọng vì bắt gặp bóng mình trong đàn bò đã cạn sữa tái sinh…

 

 

YK Đỗ

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Mười 20205:47 CH(Xem: 970)
Cũng gần một chục năm, khi tôi còn trụ tại trường tiểu học Washington. Văn phòng của tôi chuyên về nghiên cứu và hướng dẫn phụ huynh trong việc giáo dục nhi đồng. Có một ngày, một cô giáo( ở đây dạy mẫu giáo hay trung học cũng phải tốt nghiệp ít nhất là cử nhân và trung bình là cao học về giáo dục hay chuyên ngành về sư phạm). Cô ấy gõ cửa văn phòng của tôi và hỏi tôi có thể giúp đở cô ấy không?
27 Tháng Mười 202012:02 SA(Xem: 938)
Nàng vốn tính mơ mộng và lại sống khép kín nên không đi đâu ra khỏi nơi chốn mẹ sinh ra mình. Hồi nhỏ nàng hay chép thơ, chép nhạc và đọc những gì mà cho là hay hay thì chép vào tập giữ làm kỷ niệm. Hồi đó nàng khoái cái câu: " Sống là để nuối tiếc dĩ vãng, chán nãn hiện tại và mơ về tương lai". Bây giờ nhờ có gu gồ, có fb luôn nhắc nhở phương cách sống đúng là "phải luôn sống trọn vẹn trong hiện tại, quên đi quá khứ và đừng lo cho tương lai" ngồi ngẫm lại nàng thấy hồi xưa sao mình khờ đến vậy ...
26 Tháng Mười 202011:55 CH(Xem: 679)
Thời gian ơi! có hẹn hò? / Bỗng dưng gõ cửa con đò bến xưa / Vạt chiều hương nắng lưa thưa / Thênh thang gót bước gọi mùa dấu yêu
26 Tháng Mười 202011:50 CH(Xem: 509)
Phiên toà xử người dân Đồng Tâm cùng cái án tử hình, chung thân dành cho con cháu cụ Kình đã phủ xuống tâm trạng u ám cho tất cả chúng ta. Nhưng sự việc không dừng ở đó, công an đã bắt giam nhà báo Phạm Đoan Trang, đồng tác giả của ấn bản “Báo Cáo Đồng Tâm”. Đây là một ấn phẩm song ngữ Anh-Việt nhằm công bố với dư luận quốc tế về tội ác của lãnh đạo CS trong vụ án tranh chấp đất đai với người dân tại Đồng Tâm.
22 Tháng Mười 20203:25 SA(Xem: 631)
“Diều Hâu” là biệt danh ông bác sĩ đặt cho tính hiếu chiến của tôi. Xem ra ai cũng có vẻ bực bội về những tin tức xáo trộn ở Sài Gòn. Ông tiếp: - Tụi sinh viên có đứa nào bất mãn, Diều Hâu cứ việc hốt hết đem lên căn cứ 7 giao cho tôi. …/ Cầm lấy ly rượu như muốn bóp vỡ trong tay, thiếu tá Bính giọng gay gắt hơn: - Cứ để tôi thì khỏi cần tốn phi tiễn với lựu đạn cay. Chỉ cần mấy cỗ đại liên trí mấy đầu phố. / Xem ra chính trị đã làm phân hóa giữa chúng tôi. Rồi ông quay sang hỏi ông Bác sĩ: - Sao Docteur Zhivago, ông nghĩ sao về tụi sinh viên tối ngày chỉ biết có biểu tình phá rối ấy? (Mặt Trận Ở Sài Gòn, tr. 27-28) Nếu ngược về năm 1971-1972, đọc đoạn trên thì tôi sẽ rất bất mãn với thái độ của mấy ông quân nhân này. Dạo đó tôi đang là sinh viên năm thứ hai Luật... Hồi đó chúng tôi rất không ưa, hơn nữa còn gọi là -đám lính cảnh sát đàn áp- biểu tình. Ngày ấy, với bọn chúng tôi, dường như hình ảnh sống có lý tưởng là phản chiến...
21 Tháng Mười 202012:52 SA(Xem: 640)
Chắp tay mười phương xanh vô lượng / Đêm hạ nồng sẽ đập cánh bay lên / Phù sinh trôi, phù sinh trôi ngất ngưởng / Bát trăng đầy vừa chạm giếng mưa nghiêng.
09 Tháng Mười 202011:23 CH(Xem: 821)
Vô cùng thương tiếc khi nhận được tin : Nhà thơ NGUYÊN MINH PHÚC / Vừa tạ thế ngày 04/10/2020 tại Kiên Giang Việt Nam.
09 Tháng Mười 202010:43 CH(Xem: 807)
Vô cùng thương tiếc / khi hay tin nhạc mẫu và thân mẫu của hai thân hữu / đại diện cho Tạp Chí Hợp Lưu tại Virgina Phạm Đăng Khoa và Nguyễn Thanh Thúy: Cụ Bà Quả Phụ Phêrô Nguyễn Đình Phê, Nhũ Danh MARIA TRẦN THANH SA Sinh mồng 6 tháng 6 năm 1935, tại Ninh Bình, Việt Nam / đã an nghỉ trong Chúa lúc 7:00 tối Thứ Tư, mồng 7 tháng 10 năm 2020 tại bệnh viện MEDSTAR Southern Maryland / Hưởng thọ 85 tuổi
09 Tháng Mười 20209:25 CH(Xem: 877)
Cụ Bà Quả Phụ Phêrô Nguyễn Đình Phê / Nhũ Danh MARIA TRẦN THANH SA / Sinh mồng 6 tháng 6 năm 1935, tại Ninh Bình, Việt Nam / đã an nghỉ trong Chúa lúc 7:00 tối Thứ Tư, mồng 7 tháng 10 năm 2020 / tại bệnh viện MEDSTAR Southern Maryland / Hưởng thọ 85 tuổi
07 Tháng Mười 202012:40 SA(Xem: 1159)
Phủ Tây Diêm Vương đèn xanh lét. Tổng ma đầu mặt trắng như bôi vôi. Toàn thân cũng trắng xóa. Trắng từ đầu đến chân. Ngồi trầm tư trước bàn. Trên bàn trống trơn nhẵn thín, không có một thứ gì. Tổng ma đầu cứ ngồi yên như thế rất lâu. Rất lâu… Đầu lĩnh ma lướt vào nhẹ như gió sông Nại Hà. Khác với Tổng ma đầu, Đầu lĩnh mặt đen như sắt nguội. Đầy nếp nhăn nhúm dọc ngang, mắt lập lòe đỏ đọc. Khúm núm...