- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,501,877

NỖI NHỚ 12 GIỜ ĐÊM

04 Tháng Năm 20181:53 CH(Xem: 8525)
 

yk do 3
Nhà thơ YK Đỗ



NỖI NHỚ 12 GIỜ ĐÊM

 

Anh thường nhớ về em bằng nỗi nhớ 12 giờ đêm

Khi ấy, nơi góc em nằm, điện thoại rùng lên những âm thanh kì quặc

Sao cứ nhớ về em bằng nỗi nhớ của bóng đêm dày đặc

Khi đồng hồ chỉ quá 12

Anh hay nhớ về em bằng nỗi nhớ không rõ hình hài

Nguời ta dành tặng làm trang sức

Điểm tô nhau…

 

Cũng không biết gọi tên nỗi nhớ ấy là gì?

Nó có sung sướng đâu, cũng không hề cơ cực

Tạm thời mình cứ gọi

Là nỗi nhớ tâm linh!

 

Anh hay nhớ về em bằng nỗi nhớ rất thần kinh,

Nhăn nhít những điều anh ca tụng!

Tình yêu, mái nhà cùng những người con gái ngủ vùi trên chiếc giường em đã từng ở lại

Những người con gái sẽ biến thành đàn bà…

Như em!!!

 

Có nhiều điều rất bình thường cứ ngỡ là thói quen,

Như việc anh cần em

Em cần anh

Gần như là hơi thở.

Thử tưởng tượng một ngày nào đó?!

Tim anh nghẹn ngào, hồn em quặn thắt

Vì thiếu cái nhìn thẳm thấu đời nhau…

 

Anh có bao giờ hỏi, sao mình không thể rời xa?

Dù đôi khi cái gọi là tình yêu đã không còn tồn tại

Em cứ như con tầm, nhả tơ cho anh sự sống

Giật giành từng giây phút bên anh.

 

Em trả anh nỗi nhớ sau 12 giờ

Vì đàn bà trong em tự vấn và thấy mình chật chội!

Nó vấp phải người đàn ông cằn cỗi

Sướt cả chuỗi ngày em dành dụm riêng anh…

 

YK Đỗ

 

 


photo-YKDo
Photo by YK Do






TỰ RU


Tối nào em cũng tự giăng lên những góc mùng

Rồi thả mình trong ấy tới khi ngày vừa đến

Có nhiều khi…

 

Em lười biếng

Nhốt mình!

Mãi tận ban trưa..

 

Những góc mùng thưa

Từng tin nắng chen nhau vào liếm mặt

Có những ngày gối chăn mỏi mệt,

Em muốn mình bay lên…

 

Để không thấy gương mặt ai quen thuộc

Đơn giản biết chừng nào, nếu anh trôi tuột

Cùng ký ức của những ngày ngao ngán trong chăn

Có nhiều đêm chẳng biết sao trăng

Cứ trốn cả vào nỗi buồn đã cũ

Em sợ quá

Những đêm dài khó ngủ

Lại đuổi bóng anh, khô quánh nỗi mong chờ

 

Đêm nay lại chỉ có em

Tự giăng lên những góc mùng và ru đời mình trong ấy

Giá như…

 

Đừng có âm thanh gọi bầy của đám côn trùng khát khao sự sống

Em sẽ phơi mình cho thoã nỗi trắng trong…

 

YK Đỗ

 

 

 

ĐÀN BÒ TRÊN THẢO NGUYÊN XANH

 

Tôi đã sống hoang hoải những ngày bồng bềnh trong giấc ngủ trưa không trọn vẹn,

Những giấc ngủ trưa trôi trên bãi cỏ dài vô tận, bơ vơ…

Trong cơn mê của loài dơi, gọi linh hồn chạm miền quá khứ

Tôi thấy mình nhầy nhụa trong hàng ngàn lời thở than, trách móc

Đó là tôi, hình hài không phải của mình...

 

Tôi nhìn thấy những người đã đi qua,

Có kẻ để lại tôi vết thương sâu như vực thẳm

Những vết thương rỉ máu và nhức buốt

Vết thương băng hoại khao khát, ước mơ.

 

Vết thương hằn lên gương mặt,

Ngay nụ cười, méo mó cái nhìn

Dấu khắc ngút sâu ẩn bên trong ngực trái

Tôi thấy mình ca hát, khóc than, ngực trần, phơi mình trên cỏ…

 

Những bãi cỏ dài mênh mang, bất tận

Và đàn bò vắt cạn sữa nuôi ngày mới tái sinh!

Tôi nuốt ực thẳm sâu, tận cùng mình

Con bò rống lên kinh hãi

Chửi vào bộ mặt méo mó soi qua đáy giếng

Những góc dị dạng, không rõ hình hài

Như chính bản thân tôi vừa soi mình qua góc tối, lóe ra bởi thứ màu vẩn đục, hồ nghi.

Đàn bò cạn sữa tái sinh

Như tim tôi cõi cằn, hạn hẹp…

 

Trên góc thảo nguyên xanh, nơi đàn bò phơi những chiếc vú dài, teo ngắt

Tôi ngửa mặt lên trời!

Rướn cổ gọi quá khứ, khản giọng vì bắt gặp bóng mình trong đàn bò đã cạn sữa tái sinh…

 

 

YK Đỗ

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Sáu 20209:59 CH(Xem: 2285)
Ve, loài côn trùng quen thuộc với tôi từ tấm bé, nhưng vì sao lại gọi là ve sầu thì tôi không rõ lắm. Mãi sau này biết sầu, mới dần dà nhận ra (!) Ngày xưa rất xưa, thời dân làng chỉ nhận tin qua giọng loa vang vang sau tiếng cốc cốc của mỏ làng vào rạng sáng hay lúc chiều sập tối, thủa tôi còn loăng quăng bám chéo áo ngoại ra vườn, tiếng ve đã in vào trí óc non nớt của tôi rồi.
02 Tháng Sáu 20208:51 CH(Xem: 1937)
Sóng ngàn năm viết tình sử yêu bờ / Trăng tan trong đêm như tình yêu vào nhau là thế / Phố em, xưa nức mùa cốm ngậy / Tràn vào anh, những giọt yêu chưa cởi yếm / những đồi sống và mùa đòng thiếu nữ / ... Ngọn gió hồn nhiên anh miết dở
26 Tháng Năm 20209:11 CH(Xem: 2046)
Lưng chiều gió lượn bờ tre Lao xao tháng Sáu gọi Hè bâng khuâng Đong đưa phượng nở trước sân Mênh mang nhẹ khúc ve ngân ru sầu
17 Tháng Năm 20208:12 CH(Xem: 2099)
Mẹ còn có mỗi lời ru / Buồn như ngọn gió mùa thu thổi về / Xưa ru con giấc ngủ mê / Giờ hiu hắt bóng lê thê đêm dài.
17 Tháng Năm 20208:00 CH(Xem: 1831)
vui buồn ở một khúc quanh giữa tối và sáng / giữ lấy hơi ấm mùa xuân của ngày tàn / mùi thơm của nhánh hoa trên tay / khu vườn đẹp như cổ tích
17 Tháng Năm 20206:43 CH(Xem: 2361)
Quang “bản phủ”, vốn là chánh án ở Toà án nhân dân huyện. Nhưng hình dáng bên ngoài, giống y như nhân vật Bao Thanh Thiên bên tàu trong bộ phim truyền hình nhiều tập chiếu trên đài. Tối hôm trước xem phim, sáng hôm sau đến toà, từ bị can, đương sự đến nhân viên, thư ký toà…giật mình thon thót, nhìn lên ghế chánh án, cứ như thấy ông Bao Chửng ngồi trên thật. Cũng tai to mặt lớn đen sì.
14 Tháng Năm 20209:18 CH(Xem: 2254)
đã qua hơn hai ngàn ba trăm bốn mươi lăm ngày đêm / thời gian không gian ngả màu / cái còn lại duy nhất / của anh của em / vẫn không ngừng mọc lên
14 Tháng Năm 20209:02 CH(Xem: 1799)
Ầu ơ ru lại ầu ơ / Mẹ tôi gánh nước trăng mờ bến sông / Chưa khôn mẹ đã theo chồng / Chốn quê mẹ gửi bụi hồng níu chân / Dây trầu non nhánh ngoài sân / Mẹ theo cha bước duyên trần từ đây /
14 Tháng Năm 20208:50 CH(Xem: 1792)
những hạt mưa lớn từ cơn u uất tháng tư mộng du / vấp vào giấc mơ đóng kín cửa / ngã sóng xoãi / vỡ tràn trên mặt kính /
14 Tháng Năm 20208:43 CH(Xem: 1986)
Vẽ một đường mây trên vai áo / Ngó thấy bình minh giữa xế chiều / Bàn tay ai vẫy mùa dông bão / Đất ngữa nghiêng chìm theo gió reo.