- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,500,357

Thơ Nguyễn Phương Ánh

01 Tháng Năm 20185:41 CH(Xem: 9546)
NguyenPhuongAnh 2
Nhà thơ Nguyễn Phương Ánh


LTS: Có nhiều người chỉ làm được thơ khi buồn phiền, thất vọng, đau khổ. Nguyễn Phương Ánh là người yêu thơ và làm thơ tự nhiên như hơi thở. Thơ với Phương Ánh là lời tâm sự, là tiếng hát khe khẽ cả khi buồn lẫn khi vui, nhẹ nhàng và dung dị trong từng câu chữ. Hợp Lưu hân hạnh gởi đến quí bạn đọc và văn hữu những dòng thơ của Nguyễn Phương Ánh.

Tap Chí Hợp Lưu



HOÀI MONG

 

Anh không về trời mùa thu lộng gió

Lá bàng khô rơi nhẹ cuối hiên nhà

Hoa khế nở bâng khuâng màu tim tím

Chủ nhật buồn, em xuống phố, ai đưa

 

Chiều nắng nhạt, bóng hoàng hôn nhẹ gót

Bản tình ca, ai ru mãi nghìn năm

Anh ở đó có đong đầy nỗi nhớ

Em phương này ôm tình mãi xa xăm

 

Ngày tháng vẫn trôi hoài như con nước

Chở hoài mong, thu đến, lại đông về

Từng sợi tóc thi nhau tìm dấu trắng

Xa ngút ngàn kỉ niệm thuở đam mê

 

Anh nhớ về cho trời đông đừng đến

Để hoàng hôn không nhạt nắng bên thềm

Nàng cúc trắng cần tay anh ve vuốt

Em vẫn chờ dù nỗi nhớ nghiêng đêm

 

Nguyễn Phương Ánh

 

 

LỜI RU CỦA MẸ

 

Con về tìm thuở xa xưa

Được nhìn thấy mẹ chiều mưa đứng chờ

Bồi hồi như một giấc mơ

Vòng tay của mẹ, bây giờ đã xa

 

Bao năm cách biệt quê nhà

Làm thân viễn xứ xuân qua mấy lần

Lâu rồi con chẳng về thăm

Đường xưa lối cũ đêm nằm nhớ mong

 

Phong sương đã nhạt môi hồng

Tóc xanh trắng bạc theo dòng thời gian

Mẹ ơi! Xóm nhỏ đêm tàn

Vầng trăng quê ngoại vẫn ngàn yêu thương

 

Mẹ như nắng ấm chiều vương

Sưởi lòng con trẻ dặm đường đắng cay

Đớn đau mẹ nén thở dài

Nuôi con quên cả chuỗi ngày xuân xanh

 

Đêm nay nghe gió lay cành

Ngỡ như tiếng mẹ dỗ dành lời ru

À ơi lòng mẹ nhân từ

Lời ru của mẹ nghìn thu mãi còn

 

Nguyễn Phương Ánh

 

 

CON VẪN BIẾT

 

Hoàng hôn đến mẹ như chim gãy cánh

Không vụt bay, không ríu rít tìm mồi

Bỏ đàn con âu lo theo ngày tháng

Phải làm sao cho thân mẹ đừng đau?!

 

Khi đất trời sắp đổ trận mưa rào

Gieo xuống đời con những ngày băng giá

Con vẫn biết trần gian là quán lạ

Mẹ dừng chân, rồi mẹ cũng ra đi

 

Làm sao con tránh khỏi cảnh biệt ly

Khi thượng đế đã nghiêng về phần mẹ

Ngày chậm trôi từng đêm nghe tiếng khẽ

Gió rùng mình, mùa đông đã dần qua

 

Để mùa xuân mang nắng ấm chan hòa

Cho mẹ đứng lên, bước chân vững chắc

Xin thượng đế đừng quay lưng ngoảnh mặt

Cho con còn thấy mẹ những ngày xưa…

 

Nguyễn Phương Ánh

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31255)
Người đàn ông sẽ đi qua như một cơn gió / thổi tung đống giấy tờ công văn hôn thú / đảo lộn mọi trật tự / và làm em đau.
30 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 61095)
1 / Là người cầm bút mà chức năng đầu tiên là viết ra giấy những suy nghĩ trung thực của mình, anh/chị nghĩ gì khi có quan niệm cho rằng: vì thể hiện trong ngôn ngữ Việt, văn chương Việt Nam không thể tách rời khỏi định mệnh dân tộc?
27 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 66105)
Chuyện một cơ quan chức năng ở địa phương nọ yêu cầu kiểm điểm một nhà văn đang cư trú tại địa phương mình vì nội dung một tác phẩm mới xuất bản của nhà văn ấy, chẳng hiểu sao cứ từng lúc từng lúc gợi thức trong tôi nhiều việc cũ, nối lại nhiều suy nghĩ vẫn bỏ dở, những điều tưởng chừng rất ít liên quan nhau.
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 75681)
Tôi là kẻ lọc lừa. Từ bé, tôi đã lừa những đứa trẻ khác để lấy đồ chơi của chúng. Đến tuổi đi học, tôi lừa thầy, phản bạn. Tôi gạt gẫm cả cha mẹ, anh em. Đi đâu tôi cũng được ưu đãi vì cái bề ngoài hào nhoáng của mình.
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 71727)
Nhìn những mảnh gương vỡ và cái khung mạ vàng nằm dưới đáy thùng rác trong góc phòng tắm, Thúy không cảm thấy một mảy may tiếc nuối. Cái gương nhỏ này là món quà đầu tiên Dave tặng khi mới quen.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 55274)
Sáng hôm nay ông Năm nhấp nhỏm ngồi đứng không yên. Hết ngồi xuống lại đứng lên. Ông bước chầm chậm lại gần cửa kiếng lớn phía sau nhà, nghiêng mình nhìn xéo qua cái hàn thử biểu để ngoài trời. Ông nhướng mắt rán nhìn cái màu đỏ của thuỷ ngân, coi nó lên xuống tới mức nào. Có thấy gì đâu, cái lằn đỏ nhỏ xíu, lờ mờ.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 51908)
Hai mươi nhăm năm. Một phần tư thế kỷ. Khi nhìn lại chặng đường vừa qua của văn học Việt Nam, người ta nhận thấy do một tình cờ, một định mệnh hay một thần giao cách cảm ...
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 47738)
Gió vi vu làm nền cho lời ca thánh: ...”Nhờ công ơn lân tuất của Chúa ta, Đấng đã từ cao cho 'Mặt trời mọc' đến thăm viếng. Và soi sáng cho những ai còn ngồi trong u tối và trong bóng chết, để dắt chúng ta trên con đường an lạc.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 63274)
Hai mươi nhăm năm. Một phần tư thế kỷ. Khi nhìn lại chặng đường vừa qua của văn học Việt Nam, người ta nhận thấy do một tình cờ, một định mệnh hay một thần giao cách cảm ...
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 79812)
Sáng hôm nay ông Năm nhấp nhỏm ngồi đứng không yên. Hết ngồi xuống lại đứng lên. Ông bước chầm chậm lại gần cửa kiếng lớn phía sau nhà, nghiêng mình nhìn xéo qua cái hàn thử biểu để ngoài trời. Ông nhướng mắt rán nhìn cái màu đỏ của thuỷ ngân, coi nó lên xuống tới mức nào. Có thấy gì đâu, cái lằn đỏ nhỏ xíu, lờ mờ.