- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,321,878

Thơ Nguyễn Phương Ánh

01 Tháng Năm 20185:41 CH(Xem: 5633)
NguyenPhuongAnh 2
Nhà thơ Nguyễn Phương Ánh


LTS: Có nhiều người chỉ làm được thơ khi buồn phiền, thất vọng, đau khổ. Nguyễn Phương Ánh là người yêu thơ và làm thơ tự nhiên như hơi thở. Thơ với Phương Ánh là lời tâm sự, là tiếng hát khe khẽ cả khi buồn lẫn khi vui, nhẹ nhàng và dung dị trong từng câu chữ. Hợp Lưu hân hạnh gởi đến quí bạn đọc và văn hữu những dòng thơ của Nguyễn Phương Ánh.

Tap Chí Hợp Lưu



HOÀI MONG

 

Anh không về trời mùa thu lộng gió

Lá bàng khô rơi nhẹ cuối hiên nhà

Hoa khế nở bâng khuâng màu tim tím

Chủ nhật buồn, em xuống phố, ai đưa

 

Chiều nắng nhạt, bóng hoàng hôn nhẹ gót

Bản tình ca, ai ru mãi nghìn năm

Anh ở đó có đong đầy nỗi nhớ

Em phương này ôm tình mãi xa xăm

 

Ngày tháng vẫn trôi hoài như con nước

Chở hoài mong, thu đến, lại đông về

Từng sợi tóc thi nhau tìm dấu trắng

Xa ngút ngàn kỉ niệm thuở đam mê

 

Anh nhớ về cho trời đông đừng đến

Để hoàng hôn không nhạt nắng bên thềm

Nàng cúc trắng cần tay anh ve vuốt

Em vẫn chờ dù nỗi nhớ nghiêng đêm

 

Nguyễn Phương Ánh

 

 

LỜI RU CỦA MẸ

 

Con về tìm thuở xa xưa

Được nhìn thấy mẹ chiều mưa đứng chờ

Bồi hồi như một giấc mơ

Vòng tay của mẹ, bây giờ đã xa

 

Bao năm cách biệt quê nhà

Làm thân viễn xứ xuân qua mấy lần

Lâu rồi con chẳng về thăm

Đường xưa lối cũ đêm nằm nhớ mong

 

Phong sương đã nhạt môi hồng

Tóc xanh trắng bạc theo dòng thời gian

Mẹ ơi! Xóm nhỏ đêm tàn

Vầng trăng quê ngoại vẫn ngàn yêu thương

 

Mẹ như nắng ấm chiều vương

Sưởi lòng con trẻ dặm đường đắng cay

Đớn đau mẹ nén thở dài

Nuôi con quên cả chuỗi ngày xuân xanh

 

Đêm nay nghe gió lay cành

Ngỡ như tiếng mẹ dỗ dành lời ru

À ơi lòng mẹ nhân từ

Lời ru của mẹ nghìn thu mãi còn

 

Nguyễn Phương Ánh

 

 

CON VẪN BIẾT

 

Hoàng hôn đến mẹ như chim gãy cánh

Không vụt bay, không ríu rít tìm mồi

Bỏ đàn con âu lo theo ngày tháng

Phải làm sao cho thân mẹ đừng đau?!

 

Khi đất trời sắp đổ trận mưa rào

Gieo xuống đời con những ngày băng giá

Con vẫn biết trần gian là quán lạ

Mẹ dừng chân, rồi mẹ cũng ra đi

 

Làm sao con tránh khỏi cảnh biệt ly

Khi thượng đế đã nghiêng về phần mẹ

Ngày chậm trôi từng đêm nghe tiếng khẽ

Gió rùng mình, mùa đông đã dần qua

 

Để mùa xuân mang nắng ấm chan hòa

Cho mẹ đứng lên, bước chân vững chắc

Xin thượng đế đừng quay lưng ngoảnh mặt

Cho con còn thấy mẹ những ngày xưa…

 

Nguyễn Phương Ánh

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 20192:35 CH(Xem: 3491)
Việt Nam cổ thời chỉ được ghi phụ chép trong cổ sử Trung Hoa như các xứ man di phương Nam rồi Tây Nam từng đến xin cống lễ, hay liên quan đến chiến công xâm lược, thực và giá lẫn lộn, của các triều đại—dưới các chiêu bài giáo hóa, phép thờ nước lớn, và/hay chinh phạt. Lịch sử thành văn của Việt Nam thỉ chỉ xuất hiện từ đời Trần (10[20]/1/1226-23/3/1400)—tức Đại Việt Sử Ký (1272) của Bảng Nhãn Lê Văn Hưu (1230-1322)—nhưng đã tuyệt bản, chỉ còn những mảnh vụn sao chép và sửa đổi theo ý thích của các dòng họ cai trị mà Phó bảng Phan Chu Trinh từng chỉ trích là “hủ Nho” [ultra conservative confucianist].
16 Tháng Bảy 201911:23 CH(Xem: 188)
Lần đầu được đọc tập ký hoàn chỉnh của nhà báo Đinh Quang Anh Thái, một tác giả người Việt hải ngoại, tự nhiên trong đầu tôi nảy ra sự so sánh với hàng ngàn vạn bài ký “mậu dịch” của hơn tám trăm tờ báo dưới sự chăn dắt của Ban Tuyên giáo Trung ương. Hóa ra, đó toàn là những sản phẩm đồng phục được chế tác bởi những tác giả, qua sự đào luyện của hệ thống trường ốc, trong đó, cá tính đã được mài nhẵn, tư tưởng được kiểm soát chặt chẽ, mọi phản biện xã hội đều bị giới hạn trong phạm vi cho phép, vì thế, cái gọi là ký ấy chỉ là những văn bản véo von ca ngợi, tự sướng của những cây bút thủ dâm chính trị, tự huyễn hoặc mình. Loại báo chí ấy chẳng những không có lợi, mà trái lại, rất có hại, bởi nó thực chất là dối trá, lừa phỉnh nhân quần.
16 Tháng Bảy 201910:58 CH(Xem: 157)
Ấm lạnh men rượu gạo / lội ruộng đồng sinh ra lũ trẻ / chúng nó giờ lao xe vun vút về thành phố / ếch nhái luôn quạnh hiu /
13 Tháng Bảy 20199:25 CH(Xem: 405)
Bọn con trẻ đùa giỡn rần rần khắp vỉa hè. Chúng vây quanh một ông lão kỳ dị ăn mặc rách rưới te tua, đầu quấn khăn chéo trước trán, tay bị tay gậy. Bọn chúng hò la. - Ông già điên, ông già gân nhưng hiền lắm!
13 Tháng Bảy 20199:02 CH(Xem: 344)
tôi thấy, đó là cái bóng của chính mình / có thể, nó đã già nua và đi lang thang trong một thành phố ở phương bắc / chiều câm xám cùng với lũ cô hồn các đảng thở ra bóng tối / như thế, với trào lưu sự bung tràn ảo tưởng âm mưu xóa nhòa những gương mặt đối kháng / hàng trụ điện vỉa hè không con mắt /
13 Tháng Bảy 20198:57 CH(Xem: 378)
Saigon, tháng 8 Năm 1954. Nhớ lại những thời gian mới vào Nam, cha tôi được chuyển ra làm việc ở Đà Nẵng, cả gia đình phải đi theo trừ tôi ở lại Sài Gòn theo học trường Chu văn An. Trong những ngày đầu, chưa có chỗ trọ, tôi đạp xe đến trại học sinh di cư Phú Thọ, nhưng trại đã đóng cửa, nhìn vào ngổn ngang rác rưởi. Tôi tìm đến nhà Hát Lớn thành phố, lúc đó vẫn còn một số người di cư vào muộn nên chưa giải tỏa.
11 Tháng Bảy 201911:38 CH(Xem: 849)
Nhiều năm qua, Thông không về quê. Chỉ có đận này, đưa tiễn đứa con gái yêu dại dột vắn số, ông mới có dịp thong thả thăm thú họ hàng xa, gặp gỡ đôi người bạn cũ thời ngất ngưởng lưng trâu hò hét khản cổ. Những lúc đó, ông xuất hiện như một ông Thiện khổng lồ ngoài chùa, nén nỗi đau riêng bày tỏ mối quan tâm đến sinh hoạt mọi mặt của cố hương- dĩ nhiên là đặc biệt chăm chú tới lĩnh vực văn hóa làng xã, do thói quen nghề nghiệp...
11 Tháng Bảy 201910:57 CH(Xem: 596)
mang mang sầu tình ơi / đừng hỏi vì không biết / chỉ biết quỳnh hoa rơi / trắng vầng trăng chia biệt /
09 Tháng Bảy 201911:36 CH(Xem: 397)
Đọc xong cuốn sách về một con người đã chết cách đây hơn nửa thế kỷ khi còn đương xuân, đương ở những năm tháng tiềm năng nhất về sức lực và trí lực, tự tôi dằn lòng nở một nụ cười lớn hạnh phúc cho riêng tôi.
01 Tháng Bảy 201910:34 CH(Xem: 618)
chiếc bong bóng vỡ tan trong bầu trời mê sảng mang theo chút hy vọng dịu dàng đợi gì ngày vỡ tiếng tràn cơn khát viễn du tùy nghi