- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,550,289

Thơ Nguyễn Phương Ánh

01 Tháng Năm 20185:41 CH(Xem: 11431)
NguyenPhuongAnh 2
Nhà thơ Nguyễn Phương Ánh


LTS: Có nhiều người chỉ làm được thơ khi buồn phiền, thất vọng, đau khổ. Nguyễn Phương Ánh là người yêu thơ và làm thơ tự nhiên như hơi thở. Thơ với Phương Ánh là lời tâm sự, là tiếng hát khe khẽ cả khi buồn lẫn khi vui, nhẹ nhàng và dung dị trong từng câu chữ. Hợp Lưu hân hạnh gởi đến quí bạn đọc và văn hữu những dòng thơ của Nguyễn Phương Ánh.

Tap Chí Hợp Lưu



HOÀI MONG

 

Anh không về trời mùa thu lộng gió

Lá bàng khô rơi nhẹ cuối hiên nhà

Hoa khế nở bâng khuâng màu tim tím

Chủ nhật buồn, em xuống phố, ai đưa

 

Chiều nắng nhạt, bóng hoàng hôn nhẹ gót

Bản tình ca, ai ru mãi nghìn năm

Anh ở đó có đong đầy nỗi nhớ

Em phương này ôm tình mãi xa xăm

 

Ngày tháng vẫn trôi hoài như con nước

Chở hoài mong, thu đến, lại đông về

Từng sợi tóc thi nhau tìm dấu trắng

Xa ngút ngàn kỉ niệm thuở đam mê

 

Anh nhớ về cho trời đông đừng đến

Để hoàng hôn không nhạt nắng bên thềm

Nàng cúc trắng cần tay anh ve vuốt

Em vẫn chờ dù nỗi nhớ nghiêng đêm

 

Nguyễn Phương Ánh

 

 

LỜI RU CỦA MẸ

 

Con về tìm thuở xa xưa

Được nhìn thấy mẹ chiều mưa đứng chờ

Bồi hồi như một giấc mơ

Vòng tay của mẹ, bây giờ đã xa

 

Bao năm cách biệt quê nhà

Làm thân viễn xứ xuân qua mấy lần

Lâu rồi con chẳng về thăm

Đường xưa lối cũ đêm nằm nhớ mong

 

Phong sương đã nhạt môi hồng

Tóc xanh trắng bạc theo dòng thời gian

Mẹ ơi! Xóm nhỏ đêm tàn

Vầng trăng quê ngoại vẫn ngàn yêu thương

 

Mẹ như nắng ấm chiều vương

Sưởi lòng con trẻ dặm đường đắng cay

Đớn đau mẹ nén thở dài

Nuôi con quên cả chuỗi ngày xuân xanh

 

Đêm nay nghe gió lay cành

Ngỡ như tiếng mẹ dỗ dành lời ru

À ơi lòng mẹ nhân từ

Lời ru của mẹ nghìn thu mãi còn

 

Nguyễn Phương Ánh

 

 

CON VẪN BIẾT

 

Hoàng hôn đến mẹ như chim gãy cánh

Không vụt bay, không ríu rít tìm mồi

Bỏ đàn con âu lo theo ngày tháng

Phải làm sao cho thân mẹ đừng đau?!

 

Khi đất trời sắp đổ trận mưa rào

Gieo xuống đời con những ngày băng giá

Con vẫn biết trần gian là quán lạ

Mẹ dừng chân, rồi mẹ cũng ra đi

 

Làm sao con tránh khỏi cảnh biệt ly

Khi thượng đế đã nghiêng về phần mẹ

Ngày chậm trôi từng đêm nghe tiếng khẽ

Gió rùng mình, mùa đông đã dần qua

 

Để mùa xuân mang nắng ấm chan hòa

Cho mẹ đứng lên, bước chân vững chắc

Xin thượng đế đừng quay lưng ngoảnh mặt

Cho con còn thấy mẹ những ngày xưa…

 

Nguyễn Phương Ánh

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 4579)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
26 Tháng Mười Một 20198:59 CH(Xem: 4771)
Những tác phẩm do TẠP CHÍ HỢP-LƯU xuất bản:Hiện có bán qua hệ thống Amazon phát hành toàn cầu. Và SÁCH MỚI CỦA NXB TẠP CHÍ HỢP-LƯU 11-2019 Hiện có bán qua hệ thống phát hành LuLu.com.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 11804)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
15 Tháng Sáu 20211:10 SA(Xem: 591)
Tin tay lái xe của văn phòng Bộ dương tính covid, đưa về cơ quan lúc cuối giờ chiều. Choáng váng. Chưa ai kịp định thần xem nên làm gì thì xe cấp cứu 115 đã hú còi inh ỏi, lao đến trụ sở Bộ nhấc ngay đi điều trị tập trung. Công an, dân phòng rầm rập đến theo sau, kéo dây thép gai, dựng hàng rào phong tỏa cách ly luôn tòa nhà trụ sở Bộ nằm trên một con phố sầm uất nhất thủ đô.
11 Tháng Sáu 202112:47 SA(Xem: 424)
tôi vô đà nẵng một chiều / lạc chân lỡ chuyến ga chiều cuối năm / trời thì mưa đổ lâm râm / nép bên góc phố lạnh căm cả người
11 Tháng Sáu 202112:07 SA(Xem: 414)
Đêm nghe cánh đồng khắc khoải / Đất bùn khao khát dấu chân / Lũ châu chấu chiều xuân du mục / Tiễn đưa em vời vợi bụi hồng.
10 Tháng Sáu 20216:03 CH(Xem: 366)
Tôi nhớ xa xôi có người đã từng ví von bên tai tôi " Dù cho sông cạn đá mòn tình cảm này không hề thay đổi". Ngày ấy, tôi cứ nghĩ sông khó mà cạn lắm chứ, nhưng không, dòng sông nơi tôi ở cứ cạn rồi đầy liên tục trong ngày. Lòng người cũng vậy không có gì là mãi mãi với thời gian. Cái mà dễ thay đổi nhất trên đời này nghiệm ra rằng đó chính là tình cảm; những lời yêu xưa chỉ là ví von trong lúc cảm xúc còn đong đầy nên chả trách gì nhau khi người dễ quên nhau...
10 Tháng Sáu 20215:47 CH(Xem: 429)
Khi ngó lại, trùng trùng thiên cổ / Điệu trầm ca nhỏ giọt vàng anh / Ngày đã chạm tận cùng mê lộ / Buổi tang điền giun dế cũng điêu linh.
10 Tháng Sáu 20215:28 CH(Xem: 507)
xuống cầu thang / ngay khi áo chưa cài hết nút / vẫn vừa bước vừa vấp / ngoại trừ hôm nay gió ùa từ cửa chính không khép
07 Tháng Sáu 202111:27 CH(Xem: 615)
hôm qua, một người bạn nói với tôi / chúng ta sẽ không bao giờ thoát ra / đất nước này sẽ không bao giờ thoát khỏi / tất cả đã bị đóng đinh / tất cả là số phận / hôm khác, tôi đọc một lá thư hay một luận đề khoa học? bản sắc là gì / với một dân tộc 'tự thua'?