- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,468,919

CHIẾC DƯƠNG CẦM

24 Tháng Tư 20189:54 CH(Xem: 8669)



DANGHIEN 2017 A
Chiếc dương cầm - ảnh Hà Huy



CHIẾC DƯƠNG CẦM 

Em như chiếc dương cầm
Ngân nga những phím ru yêu dấu
Mùa Xuân mưa và hơi lạnh
Ngát hương đêm thì thầm

Là đôi môi mười tám đầu tiên
Nụ hôn không bao giờ khác
Là tình yêu không bao giờ hết hạn
Và trí nhớ em không thèm đóng khung

Một khi đam mê đã ném hết vào tình yêu
Người ta chỉ có thể chết đi cùng một mối tình đã chết
Những bí mật khỏa lấp bằng nụ cười
Giọt lệ lặng lẽ trong từng đêm em nhớ anh

Cho dù anh có yêu ai
Cho dù anh bắt đầu một câu chuyện mới
Một khúc hát mới
Ở một âm giai khác không có liên can đến hai ta

Thì em vẫn ru anh đi vào giấc ngủ
Tiếng dương cầm buồn bã vì anh
Tiếng sóng tiếng chim tiếng em gọi anh đứt khoảng
Em cánh gió trên sa mạc tình anh

Em như chiếc dương cầm
Trong tận cùng yêu dấu
Tình yêu không có ngày hết hạn
Và niềm nhớ không bao giờ đóng khung

ĐẶNG HIỀN
(Tháng 3- 2018)

 
KHI ANH ĐI HẾT MỘT VÒNG TỬ VI

Khi anh đi hết một vòng Tử Vi
Bỗng nhiên em như mấy bài thơ
Có thể yêu như hồi còn trẻ
Như thế giới này chỉ có hai ta

Em nói muốn yêu em nhiều hơn
Bất chợt có thể nói chuyện sáng đêm
Như nhớ nhau nhiều hơn
Và mình luôn thích những gì đến tự nhiên

Điều gì liên quan đến anh em đều thích
Như giọng nẫu của anh
Em thích hôn khi anh cạo râu
Và giả bộ vuốt cằm anh xem anh cạo sạch chưa

Tuy nhiên em rất ghét con mắt đa tình của anh trên “phây”
Em ghét luôn hàm ria lưa thưa trên vành môi anh
Anh đi đâu em thường bảo nhắn tin
Không phải em dặn anh mà em chỉ lo lắng thôi

Khi em khám phá ra anh có vầng trán đẹp
Em muốn anh cắt tóc ngắn để hôn lên trán anh
Em hỏi, lời em nói có thành thơ được không
Làm thơ cho em có khó lắm không?

Khi anh đi hết một vòng Tử Vi
Bỗng nhiên nghe hồn thơ dại
Anh đã thành anh Ngoại
Mà vẫn có người giận dỗi vì yêu anh

ĐẶNG HIỀN
(Mar-22-2018)

 

ĐÓ LÀ MÙA XUÂN

 

Anh muốn viết một bài thơ

Tả cơn gió hôn tóc em bay

Len vào ngực vào áo vào làn mây

Và anh không hề giả dụ

 

Em  hiền như ly nước mát

Đơn giản như nụ cười không son

Là quả trứng buổi sáng, là tô canh rau buổi chiều

Là cơn mưa thì thầm trên thềm khuya

 

Em là xếp của nhớ thương

Em oai như  nữ tướng

Em tính toán rạch ròi

Em rất bao dung

 

Anh vay tình em mòn mỏi tháng ngày

Em độ lượng bên nỗi buồn co ro trong đêm

Làm sao trả lời em

Khi trời thì mưa và em thì nhớ

 

Anh bảo ngày của anh bình thường

Em trách sao không có gì để nói với em

Anh viết một bài thơ về ngày xưa

Em bảo yêu em sao anh không chung thủy

 

Sao trái tim mình còn non

Mặc dầu tình đã già từ lâu lắm

Em hỏi mỗi sáng anh tắm

Có nhớ đến em có xôn xao từng cơn sóng biển

 

Vẫn là mùi hương của ngày mưa phố cũ

Vẫn là câu hỏi nhẹ như hơi thở em xưa

Anh có còn yêu em nữa không

Anh có còn muốn ở bên em nữa không

 

ĐẶNG HIỀN

(April - 10-2018)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Ba 202010:33 CH(Xem: 1443)
Ơi bạn ta / Trong mỗi căn phòng cách ly / Hãy quán chiếu về sự chết / Hãy mở cánh cửa thâm u đã từng khóa chặt / Hãy mĩm cười về phía biển xanh / Sóng vẫn chập chùng pháp âm vô lượng nghĩa.
25 Tháng Ba 20209:32 CH(Xem: 1578)
Lúc này, bên những vết tích còn lại của bản Thái hoang tàn, Cư có cảm tưởng lạc vào nơi từng ghi dấu sự tích kể về cô gái con tạo bản đã héo hon mà chết vì mong nhớ người yêu; nhưng mọi người không sao đem nổi xác nàng ra khỏi nhà, bởi hồn nàng quyết không chịu rời đi. Bản bị hồn ma ám, không ai dám ở. Còn chàng trai nghèo thất tình, khi trở về đã ôm ấp nàng suốt bảy ngày đêm mà không biết đó là thi thể giá lạnh, giữa cái bản vắng tanh...
25 Tháng Ba 20209:25 CH(Xem: 1734)
Đêm đêm, nhất là những đêm trăng sáng, thỉnh thoảng có những “sinh hoạt” gì đó tôi cũng chẳng biết. Và thỉnh thoảng, có những đoàn quân rất đông người với bao nhiêu là súng ống đạn dược, kéo về trong một đêm, rồi sáng sớm hôm sau họ lại lên đường. Chắc là đánh nhau ở đâu đó. Tôi nghe loáng thoáng cha mẹ tôi nói là bộ đội chủ lực gì gì đó.
25 Tháng Ba 20209:18 CH(Xem: 1275)
bao nhiêu năm ngoan cố tìm cái đã mất / giống như tìm an ủi trong tuyệt vọng / thôi thì hôm nay / hài lòng trong một phút dối lòng
25 Tháng Ba 20208:55 CH(Xem: 1272)
từ bên kia nỗi nhớ em thả bùa hồn ta lú lẩn / già nua chưa mà lầm tưởng / con bù nhìn trú ngụ vào bão để bình tâm / mắc cạn trên cánh đồng lạnh gió đông
11 Tháng Ba 20209:32 CH(Xem: 1515)
em không mười sáu không mười tám / không cả đôi mươi... bởi lụy người / tuổi trôi lơ lửng theo mềm yếu / non cỗi nương nhờ anh mặn vơi!
11 Tháng Ba 20209:23 CH(Xem: 1811)
Bây giờ ở nước ta gia đình ngài Giáo sư Kê rất nổi tiếng./ Có thể gọi là nổi như cồn. Nổi nhất nước. Bởi là do hai tay hậu duệ: nghĩa tử Hùng Văn Hạ thì chấp chính Bộ dục- văn- giao còn nam tử Giang Đình Tinh Anh thì nắm Bộ công, hai bộ trọng yếu của nước nhà. Rất hăng hái phát tài. Mà đều còn trẻ, đang đà thăng tiến hứa hẹn chủ chốt nước nhà nay mai. / Ngài Kê sau vụ đi làm chủ tịch hội đồng đào tạo cho nước nhà những ba vạn chín nghìn tiến sĩ thì yên tâm nghỉ ngơi cùng con cháu. Thi thoảng đi du lịch ngao du sơn thủy hữu tình cho vui thú tuổi già. Nghĩ đời mình cũng đã thật hào hùng, thôi nghỉ ngơi tuyệt đối…
02 Tháng Ba 202011:49 CH(Xem: 1894)
Tôi còn có mỗi bài thơ / Chiều qua có kẻ ỡm ờ ngó sang / Sân sau rụng cánh vàng lan / Để con bướm lạ bay ngang tìm hoài /
02 Tháng Ba 202011:41 CH(Xem: 1554)
Ai về gom gió đêm nay / Cho ta hong chuyện đắng cay cuộc trần / Nụ Quỳnh nở tiếng chuông ngân / Búp Ngâu hương đượm ái ân thuở nào /
02 Tháng Ba 202011:23 CH(Xem: 1455)
Máu đã cuồng lên màu tuyết trắng / Con sông dài là lệ của thiên lương / Là lệ nhỏ của muôn phương thầm lặng / Bồ tát qua sông cũng đoạn trường.