- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,459,592

CHIẾC DƯƠNG CẦM

24 Tháng Tư 20189:54 CH(Xem: 8452)



DANGHIEN 2017 A
Chiếc dương cầm - ảnh Hà Huy



CHIẾC DƯƠNG CẦM 

Em như chiếc dương cầm
Ngân nga những phím ru yêu dấu
Mùa Xuân mưa và hơi lạnh
Ngát hương đêm thì thầm

Là đôi môi mười tám đầu tiên
Nụ hôn không bao giờ khác
Là tình yêu không bao giờ hết hạn
Và trí nhớ em không thèm đóng khung

Một khi đam mê đã ném hết vào tình yêu
Người ta chỉ có thể chết đi cùng một mối tình đã chết
Những bí mật khỏa lấp bằng nụ cười
Giọt lệ lặng lẽ trong từng đêm em nhớ anh

Cho dù anh có yêu ai
Cho dù anh bắt đầu một câu chuyện mới
Một khúc hát mới
Ở một âm giai khác không có liên can đến hai ta

Thì em vẫn ru anh đi vào giấc ngủ
Tiếng dương cầm buồn bã vì anh
Tiếng sóng tiếng chim tiếng em gọi anh đứt khoảng
Em cánh gió trên sa mạc tình anh

Em như chiếc dương cầm
Trong tận cùng yêu dấu
Tình yêu không có ngày hết hạn
Và niềm nhớ không bao giờ đóng khung

ĐẶNG HIỀN
(Tháng 3- 2018)

 
KHI ANH ĐI HẾT MỘT VÒNG TỬ VI

Khi anh đi hết một vòng Tử Vi
Bỗng nhiên em như mấy bài thơ
Có thể yêu như hồi còn trẻ
Như thế giới này chỉ có hai ta

Em nói muốn yêu em nhiều hơn
Bất chợt có thể nói chuyện sáng đêm
Như nhớ nhau nhiều hơn
Và mình luôn thích những gì đến tự nhiên

Điều gì liên quan đến anh em đều thích
Như giọng nẫu của anh
Em thích hôn khi anh cạo râu
Và giả bộ vuốt cằm anh xem anh cạo sạch chưa

Tuy nhiên em rất ghét con mắt đa tình của anh trên “phây”
Em ghét luôn hàm ria lưa thưa trên vành môi anh
Anh đi đâu em thường bảo nhắn tin
Không phải em dặn anh mà em chỉ lo lắng thôi

Khi em khám phá ra anh có vầng trán đẹp
Em muốn anh cắt tóc ngắn để hôn lên trán anh
Em hỏi, lời em nói có thành thơ được không
Làm thơ cho em có khó lắm không?

Khi anh đi hết một vòng Tử Vi
Bỗng nhiên nghe hồn thơ dại
Anh đã thành anh Ngoại
Mà vẫn có người giận dỗi vì yêu anh

ĐẶNG HIỀN
(Mar-22-2018)

 

ĐÓ LÀ MÙA XUÂN

 

Anh muốn viết một bài thơ

Tả cơn gió hôn tóc em bay

Len vào ngực vào áo vào làn mây

Và anh không hề giả dụ

 

Em  hiền như ly nước mát

Đơn giản như nụ cười không son

Là quả trứng buổi sáng, là tô canh rau buổi chiều

Là cơn mưa thì thầm trên thềm khuya

 

Em là xếp của nhớ thương

Em oai như  nữ tướng

Em tính toán rạch ròi

Em rất bao dung

 

Anh vay tình em mòn mỏi tháng ngày

Em độ lượng bên nỗi buồn co ro trong đêm

Làm sao trả lời em

Khi trời thì mưa và em thì nhớ

 

Anh bảo ngày của anh bình thường

Em trách sao không có gì để nói với em

Anh viết một bài thơ về ngày xưa

Em bảo yêu em sao anh không chung thủy

 

Sao trái tim mình còn non

Mặc dầu tình đã già từ lâu lắm

Em hỏi mỗi sáng anh tắm

Có nhớ đến em có xôn xao từng cơn sóng biển

 

Vẫn là mùi hương của ngày mưa phố cũ

Vẫn là câu hỏi nhẹ như hơi thở em xưa

Anh có còn yêu em nữa không

Anh có còn muốn ở bên em nữa không

 

ĐẶNG HIỀN

(April - 10-2018)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Giêng 202012:31 SA(Xem: 1491)
Tháng giêng trải một màu nhung mươn mướt / Đón bước chân em qua thảm cỏ xanh / Mây vương vấn vờn quanh tà áo mỏng / Bờ vai gầy như cánh vạc mong manh.
23 Tháng Giêng 202012:07 SA(Xem: 1467)
Tiếng khóc ai oán của chị Nhung con cụ Lê Đình Kình - người bị lực lượng cưỡng chế giết chết ở Đồng Tâm - như một nhát dao xuyên suốt tất cả trái tim những ai lắng nghe nó. Cho dù họ là người của chính quyền hay các nhà hoạt động, những người khác hẳn nhau về chính kiến.
23 Tháng Giêng 202012:00 SA(Xem: 1634)
Trở về đồi xưa / Nghe hạt cát trinh nữ / Nghe sóng biển cội nguồn / Những em bé còi cọc tròn đôi mắt ngây thơ nhìn máu đổ / Những làng quê lở lói lòng đen / Những núi đồi nham nhở mắt trắng / Những miệng cười đểu cáng rau ráu phận người
22 Tháng Giêng 202011:35 CH(Xem: 1489)
những ngày thiên nga trắng / số mệnh bị xé toang / đất nở ra những bông hoa máu / bầm tím bình minh
22 Tháng Giêng 202011:23 CH(Xem: 1451)
buổi chiều chúng tôi ngồi ở đất nước mình / trên ngọn cây tù mù đã cụt những cành lá / loài chim kêu và bay đi trong giọng khàn thế kỷ / chiều đỏ mắt sóng
22 Tháng Giêng 202011:08 CH(Xem: 1392)
Chắt chiu ngày giá Đông qua / Nếp quê gói trọn đậm đà, ngọt thơm / Tường loang bóng Mẹ lom khom / Bếp than ánh lửa rực hồng lâng lâng
22 Tháng Giêng 20209:23 CH(Xem: 1609)
Khi tôi vừa bước lên cầu thang thì bất chợt nghe tiếng đàn piano vọng xuống từ trên tầng hai của căn chung cư, tiếng đàn vang lên từng khúc gãy nhịp tạo ra một thứ âm thanh rời rạc nghe chói tai khiến tôi đứng khựng lại, và trong một thoáng suy nghĩ, tôi đoán chắc tiếng đàn ấy là của một người đang mầy mò học đàn. Nhiều lần đến chơi với Quân tôi không thấy trong nhà nó có bất cứ một loại nhạc cụ nào, nhưng tình cờ hôm nay nghe được tiếng đàn khiến tôi ngạc nhiên.
22 Tháng Giêng 20209:14 CH(Xem: 1297)
dù gì cũng đứng một mình cạnh cây bông giấy / với hoa đỏ muộn màng mùa đông / hoa nở muộn là hoa mang ý nghĩa…/ ngày đầu năm gió thật lạnh / khoảng trống trước mặt thật lớn / tiếng động mùa đông tràn qua ô cửa hé mở như trái tim / mắt em bé long lanh như mặt trời / nhìn thật nhanh như lưỡi dao thật sắc / cứa vào ký ức / cứa xong rồi ra đi
22 Tháng Giêng 20208:57 CH(Xem: 1723)
Ta hỏi đá / đá cứ lặng thinh / Ta hỏi mây / mây bay mãi vô tình / Ta hỏi mưa / mưa ngập ngừng không nói / Ta hỏi gió / gió trối trăn tình đôi
22 Tháng Giêng 20208:09 CH(Xem: 1689)
Cơm nước tắm rửa xong, bọn trẻ đã lên giường thì ba nhân dắt nhau ra vườn nói chuyện. “Mà thực ra tao cũng đếch biết nói thế nào. Một đằng người yêu cũ, vợ cũ tuy chưa có con chung nhưng tình sâu nghĩa nặng từ thủa còn thơ. Vả lại cổ đã tuyên bố nếu tao hắt hủi mẹ con cổ, cổ sẽ ôm cả hai đứa nhảy xuống sông Tiền cho khuất mắt. Cái vụ này thì dám lắm, tao chơi với cổ từ nhỏ tao biết tính mà. Còn cô Hồng cũng nói, em đã bán hết nhà cửa ôm cả ba đứa con máu thịt của anh vào đây rồi, anh có định đem chúng ra ngoài đường bỏ là tùy! Rối ruột quá đâm cùn, tao bảo hai bà là, tôi cán bộ đảng viên nên không được hai vợ, tôi chỉ được chọn một. Hai bà tự đàm phán với nhau. Xong rồi thì một bà vào buồng với tôi, một bà ngủ với con!” “Thế rồi sao?” “Hai bả rì rầm ngoài vườn khuya lắm. Tao đã thiếp đi rồi thì thấy vô buồng. Cả hai! Một bà vào nằm trong. Một bà nằm ngoài. Tao nằm giữa.” “Ái chà chà! Trò chơi ba người, bánh mì kẹp pa tê à! Sướng nhất chú!” “Tầm bậy! Sướng cái khỉ khô"...