- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,579,857

THÁNG TƯ CHI

21 Tháng Tư 201811:44 CH(Xem: 10978)
gaidocsach

 

LTS:. Trong sáng tạo, những cái quen thuộc không hẳn đã hay, và những lạ lùng đôi khi là điều không dở. Trong thi ca, thi sĩ thường dùng một thể thơ nào đó để diễn tả tình cảm và tư tưởng của mình, từ lục bát cho đến tự do rồi tân hình thức v.v... tất cả chỉ là phương tiện, đôi khi là một thử nghiệm để người làm thơ sử dụng và chuyển tải tâm tình của mình đến bạn đọc.  Một lần nữa chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu chùm thơ "Tháng Tư Chi" của Phạm Quyên Chi.

 

TẠP CHÍ HỢP LƯU

 

 

BỎ PHỐ

 

Những ngày muốn bỏ phố 
Nhiều điều không muốn nói ra, rồi cũng chẳng muốn nói ra
Nói để làm gì? 
Được gì? 
Thành phố! 
Trông giống độ tuổi ông già lượm rác 

Ông già thoạt nhìn xa lạ với tuổi tác
Ông không bao giờ và chẳng bao giờ nhặt những vỏ lon nước yến của tôi - nó có mùi chán đời của kẻ 26 tuổi, đầu tóc thưa thớt, 
Chỉ cần ăn tô bún buổi sáng - sống cũng chẳng thật tốt với bản thân 

Tháng tư! Bỏ thành phố như bỏ cuộc chơi 
Hai tai tía lạnh
Viết con số 6 không tròn bụng
Làm gì lạc gần mười năm vậy cô gái? 


Hôm nay thứ 7, gần chủ nhật
Thấy cô nằm gần biển, trông không rõ lắm, cô nói gì đó, 
Bạn cô ngồi bên cô 
"Sáng nay tao thấy bầy chim sếu đậu vào mặt tao"
Làm gì để sống đây Chi? 

Viết Văn cần ý tưởng, cần tư tưởng? 
Làm Thơ cần thấy bông gòn nở to giữa lụi tàn tình yêu 
Còn ai muốn sống nữa! 
Còn ai muốn nói nữa! 
Bọn mình vượt biên thì sỡ nhỡ ai đó mở cửa sổ và trông thấy 
Đùng đùng nước chảy, mắt mờ mờ mịt 


Tháng tư câm 
Xem trọn bộ phim câm
Cái ác tự nhiên làm ngứa cái miệng 
Muốn nói quá 
Hay muốn câm quá 
Một ngày nào đó chúng ta kinh hoàng 
Đập đầu 
Và tự đi ăn xin 


Thành phố tháng tư im ru chán đời lắm 
Ly Cafe buổi sáng hồng lên tiếng xe 
Chi ơi, nhất trí bằng lòng bỏ thành bỏ phố 
Về nhà mình em nhé!!!

Phạm Quyên Chi

 


CƠN LŨ

 

Cơn lũ chết cháy dưới cây cầu bắt ngang sang thi trấn 
Thị Trấn Sava không có thực, buôn bán dưa leo tấp nập 
Bầy chuột xây dựng lại nhà cửa 
Chúng mọc ra nhiều tay chân 
Có hôm tổ chức lễ hội 
Mừng bé chuột con ra đời 
Chuột cha ngồi viết bức thư tay khoan khoái

 

Cơn lũ nằm đen thui 
Đến lúc khuya, bầu trời cho muỗi cắn đốt hút hết máu trên thân xác 
Trên manh chiếu rách, ông già đóng vai cậu bé trong chuyện cổ tích 
Đứng dậy mặc áo quần 
Bỗng đâu đó, ngày hôm qua trở lại bảo hạnh phúc gần đây không hạnh phúc 
Ồ, mừng quá 


Chúng ta nên cắt bánh sinh nhật đi tang cho cơn lũ

Sau đó, lũ chuột họp mặt gấp gáp 
Phải tránh xa " răng lưỡi " của nắng 
Nắng cắt đứt dòng họ để gây ác cho người 
Nắng bắt bọn thú rừng phải ngừng ăn, đi nằm, đổ bệnh và chết bỏ con mình

 

Một con trong bọn chuột 
Xung phong 
Trưa nay đây
Lại phòng trọ tôi 
Họp mặt anh em 
Chúng ta phải phù phép cho chúng ta

Phù phép cho những điều không dám nói ra!

 

Phạm Quyên Chi


TÀN TẠ

 

Tàn tạ đêm tháng tư 
Tôi trở về say bảo 
Cột đèn làm cột mốc 
Lãng quên một con đường

 

Người lạ từng yêu tôi
Mắt buồn sâu rưng rức 
Phải Chi à! Em ngủ 
Đi em nhé, tôi đi 


Xa lắm nơi lạnh lẽo 
Nghìn trùng thăm thẳm nơi 
Đại lộ Chi ơi - em
Nhắm mắt lại tiếp tục 


Mơ đi, như trả giá 
Giúp tôi trước cặp vé 
Xem phim miễn phí cho 
Kẻ đứng thấy mình đầy 


Tội nghiệp, Chi ơi đêm 
Tháng tư tôi sợ em
Bỏ đi - cái chốn em 
Bỏ đi - mù mịt cân


Nước mắt bằng kilogam
Kẻ muốn bán người không 
Muốn mua làm sao đây
cho nhanh liền vết sẹo

 

Tàn tạ đêm tháng tư 
Không tài nào thấy giấc 
Ngủ ngon lành, Chi ơi 
Tên em tru lên nhánh 

 

Cây gầy rồi mà em 
thương chi tôi đứt ruột

Để tôi về nhà nằm
Xuống mới thấy đời 

 

Giông tố xuyên qua mọi 
Thấu kính rồi biệt tăm…

 

 

Phạm Quyên Chi

TRƯA HÈ

 

Trưa hè tôi chết
Con bướm xanh đẻ con bướm vàng mười năm 
Mười năm tôi chết, 
Con bướm vàng đẻ ra con bướm đen hai mươi năm
Hai mươi năm tôi chết 
Con bướm đen bị hư thai 
Con bướm vàng già nua
Con bướm xanh trở nên xanh thẫm – chỉ duy nhất nó đến được thành phố có treo lá cờ xanh 


Trưa hè tôi chết
Người ta bày ra trò ho lao 
Phải , phải rồi, cả tháng không uống nước lã, cổ họng khô, răng mẻ lỗ, lưỡi cứng ngắt, trùng hợp lắm 
Người ta còn dán con tem in hình con bướm lên gửi sang nơi xa nhất trong chuồn bướm 
Phải, phải rồi, sẽ không tốn tiền gửi, mọi thủ tục miễn phí như một giấc mộng dài 
Người ta, sống chỉ vì một thói quen là đã quá quen với thói quen 


Trưa hè tôi chết
Thằng nhỏ 2 tuổi, dở trò cướp bóc 
Căn phòng tôi thuê dài tổng cộng 43 viên gạch rêu, bà chủ cửa hàng vật liệu còn hỏi ý kiến ông chồng về giá cả viên gạch làm thành cuộc trò chuyện bí mật
Con chó đỏ bị xích ngay vị trí cái vú – nằm sấp – nằm ngửa tính ngày lành tháng tốt chuẩn bị đầu thai 
Bức tranh, duy nhất bức tranh còn xót lại trong đống đổ nát vẫn nguyên vẹn hình 4 quả táo với con dao thái 
Hai người con trai ngồi im lặng sợ một tiếng động, hình như trời nắng trí nhớ mất đi tạm thời 


Trưa hè tôi tự tử
Tôi sợ má tôi vô căn phòng thuê sẽ làm tôi quên mất ý định tự tử 25 năm nhen nhóm 
Tôi sợ tôi chết không thành 
Nằm cong veo như cái cốc không nước 
Có con sông quê, à ơi thuở con cua kẹp con cua 


Tôi giật mình 
Trời nắng làm thinh 
Cánh cửa nặng quá, 
Tôi nhích ra không nổi 
Lật ngửa bàn tay 
Tôi biết bò – đi – đứng – chạy – nhảy – hát – ca – khóc – cười – yêu – ghét – giận – hờn 
Tôi biết đọc – sách 
Một cuốn sách có gáy đóng rất đẹp,732 trang luôn bìa , giá 0 đồng 
Chỉ dạy duy nhất một điều 
Một con ma nó có thể chết vì điều gì ???

 

PHẠM QUYÊN CHI

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Tám 20218:53 CH(Xem: 648)
Từ những ngày còn trẻ chưa biết lo là gì tôi đã tình cờ đọc tập thơ “Ngày Sinh Của Rắn” của nhà thơ Phạm Công Thiện, mà trong đó không biết vì sao tôi cứ nhớ mãi câu thơ này, “Cửu Long ca từ Tây Tạng!” Cũng từ đó Sông Cửu Long không bao giờ ngừng chảy trong ký ức của tôi. Và bây giờ tôi nhận được cuốn “Mekong – Dòng Sông Nghẽn Mạch” của nhà văn Ngô Thế Vinh như một tình cờ kỳ lạ mà tôi có với dòng sông lịch sử này.
29 Tháng Bảy 20212:11 SA(Xem: 1251)
Hãy ngồi xuống đây với em / Mặc kệ nắng đang say rượu / Hãy nói người vẫn chưa quên / Mắt xưa nghiêng bên thềm cũ
28 Tháng Bảy 20219:48 CH(Xem: 956)
Một buổi chiều ảm đạm, đầy sương. Hai chúng tôi ngồi nhìn biển, một màu xanh tít tắp gợi lên một nỗi niềm thăm thẳm, xa xăm. Vài chiếc lá me phai rơi đậu trên mái tóc em. Gương mặt em chiều nay buồn ảm đạm như chiều nay, đầy mây và gió lạnh. Em thẩn thờ nhìn vào góc vắng và buồn . Buồn trong đôi mắt và buồn trong cái nhìn của em. Em bảo em lạnh, anh đưa em về.
26 Tháng Bảy 20219:22 CH(Xem: 909)
Đó là vào những ngày mùa thu Canh Thìn, năm Minh Mạng thứ nhất (1820), "dịch phát ở Hà Tiên rồi lan ra toàn quốc" (Đại Nam Thực lục). Khi vua bảo các quan: "Theo sách vở chép thì bệnh dịch chẳng qua chỉ ở một châu một huyện, chưa có bao giờ theo mặt đất lan khắp như ngày nay", triều thần Phạm Đăng Hưng đã tâu rằng: "Thần nghe dịch bệnh từ Tây dương sang", nghĩa là triều đình đã có nhiều người biết dịch bệnh truyền qua các thuyền buôn đến từ Ấn Độ, và dịch tràn lan do khí độc (lệ khí) phát tán. “Thực lục” còn viết: "Vua lấy bạch đậu khấu trong kho và phương thuốc chữa dịch sai người ban cấp", cho ta biết đây là một trận dịch tả.
26 Tháng Bảy 20214:58 CH(Xem: 1184)
Nhà thơ- Họa sĩ LÊ THÁNH THƯ / Sinh năm 1956 tại Quy Nhơn (Bình Định) Việt Nam. Tạ thế ngày 16.7.2021 tại Sài Gòn - TP.HCM / hưởng thọ 65 tuổi. (Trước đó 2 ngày, ông có kết quả xét nghiệm hanh dương tính với Covid-19.)
22 Tháng Bảy 20216:09 CH(Xem: 988)
Sài gòn cách ly. Tôi chẳng được ra khỏi nhà hơn hai tháng nay từ khi cháu ngoại nghỉ học chứ không phải tới cái " Giờ thứ 25" Sài gòn đã điểm như lúc này. Nếu tôi được rong ruổi ngoài đường mà tận mắt chứng kiến Sài gòn xôn xao, lo toan, thắt thỏm mỗi ngày cho đến lúc hốt hoảng mà chạy trốn dịch như thế nào tôi sẽ viết sống động hơn, nhưng tôi chỉ ở nhà và chỉ biết tình hình mỗi lúc một nghiêm trọng khi thấy các con tôi.
19 Tháng Bảy 202110:50 CH(Xem: 770)
Lê Chiều Giang viết mà như vẽ lại, như tả chân một cách vô cùng linh hoạt. Không hề tẩy xóa, chẳng tô vẽ thêm, nhưng rất lạ, Cô đã làm mới lại được những điều xa xưa, những tháng ngày rất cũ (Nguyễn Thị Thụy Vũ)
19 Tháng Bảy 202110:38 CH(Xem: 1205)
có ai treo áo trên cành cây / bay mùi dầu xanh con ó / em bệnh / sao có tiếng ho / và cánh cửa chưa khép ngoài hư vô
15 Tháng Bảy 20215:41 CH(Xem: 1026)
sau cuối cách li là làm việc online / 50 triệu một năm cho một teams / xăng và beton là tuyệt phẩm / cho hơi thở và nụ hôn / sau cuối anh cần ở bên bầy ong / cánh rừng đang bén lửa / chúng không có ô tô / chúng không thể chạy bộ
14 Tháng Bảy 20216:06 CH(Xem: 923)
mãn khai hoa nở giữa đồng / tàn thu đỏ muộn thấm lòng tình nhân / hái đi một nhánh phân vân / cài lên mái tóc mấy phần điểm sương