- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,494,853

THÁNG TƯ CHI

21 Tháng Tư 201811:44 CH(Xem: 8504)
gaidocsach

 

LTS:. Trong sáng tạo, những cái quen thuộc không hẳn đã hay, và những lạ lùng đôi khi là điều không dở. Trong thi ca, thi sĩ thường dùng một thể thơ nào đó để diễn tả tình cảm và tư tưởng của mình, từ lục bát cho đến tự do rồi tân hình thức v.v... tất cả chỉ là phương tiện, đôi khi là một thử nghiệm để người làm thơ sử dụng và chuyển tải tâm tình của mình đến bạn đọc.  Một lần nữa chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu chùm thơ "Tháng Tư Chi" của Phạm Quyên Chi.

 

TẠP CHÍ HỢP LƯU

 

 

BỎ PHỐ

 

Những ngày muốn bỏ phố 
Nhiều điều không muốn nói ra, rồi cũng chẳng muốn nói ra
Nói để làm gì? 
Được gì? 
Thành phố! 
Trông giống độ tuổi ông già lượm rác 

Ông già thoạt nhìn xa lạ với tuổi tác
Ông không bao giờ và chẳng bao giờ nhặt những vỏ lon nước yến của tôi - nó có mùi chán đời của kẻ 26 tuổi, đầu tóc thưa thớt, 
Chỉ cần ăn tô bún buổi sáng - sống cũng chẳng thật tốt với bản thân 

Tháng tư! Bỏ thành phố như bỏ cuộc chơi 
Hai tai tía lạnh
Viết con số 6 không tròn bụng
Làm gì lạc gần mười năm vậy cô gái? 


Hôm nay thứ 7, gần chủ nhật
Thấy cô nằm gần biển, trông không rõ lắm, cô nói gì đó, 
Bạn cô ngồi bên cô 
"Sáng nay tao thấy bầy chim sếu đậu vào mặt tao"
Làm gì để sống đây Chi? 

Viết Văn cần ý tưởng, cần tư tưởng? 
Làm Thơ cần thấy bông gòn nở to giữa lụi tàn tình yêu 
Còn ai muốn sống nữa! 
Còn ai muốn nói nữa! 
Bọn mình vượt biên thì sỡ nhỡ ai đó mở cửa sổ và trông thấy 
Đùng đùng nước chảy, mắt mờ mờ mịt 


Tháng tư câm 
Xem trọn bộ phim câm
Cái ác tự nhiên làm ngứa cái miệng 
Muốn nói quá 
Hay muốn câm quá 
Một ngày nào đó chúng ta kinh hoàng 
Đập đầu 
Và tự đi ăn xin 


Thành phố tháng tư im ru chán đời lắm 
Ly Cafe buổi sáng hồng lên tiếng xe 
Chi ơi, nhất trí bằng lòng bỏ thành bỏ phố 
Về nhà mình em nhé!!!

Phạm Quyên Chi

 


CƠN LŨ

 

Cơn lũ chết cháy dưới cây cầu bắt ngang sang thi trấn 
Thị Trấn Sava không có thực, buôn bán dưa leo tấp nập 
Bầy chuột xây dựng lại nhà cửa 
Chúng mọc ra nhiều tay chân 
Có hôm tổ chức lễ hội 
Mừng bé chuột con ra đời 
Chuột cha ngồi viết bức thư tay khoan khoái

 

Cơn lũ nằm đen thui 
Đến lúc khuya, bầu trời cho muỗi cắn đốt hút hết máu trên thân xác 
Trên manh chiếu rách, ông già đóng vai cậu bé trong chuyện cổ tích 
Đứng dậy mặc áo quần 
Bỗng đâu đó, ngày hôm qua trở lại bảo hạnh phúc gần đây không hạnh phúc 
Ồ, mừng quá 


Chúng ta nên cắt bánh sinh nhật đi tang cho cơn lũ

Sau đó, lũ chuột họp mặt gấp gáp 
Phải tránh xa " răng lưỡi " của nắng 
Nắng cắt đứt dòng họ để gây ác cho người 
Nắng bắt bọn thú rừng phải ngừng ăn, đi nằm, đổ bệnh và chết bỏ con mình

 

Một con trong bọn chuột 
Xung phong 
Trưa nay đây
Lại phòng trọ tôi 
Họp mặt anh em 
Chúng ta phải phù phép cho chúng ta

Phù phép cho những điều không dám nói ra!

 

Phạm Quyên Chi


TÀN TẠ

 

Tàn tạ đêm tháng tư 
Tôi trở về say bảo 
Cột đèn làm cột mốc 
Lãng quên một con đường

 

Người lạ từng yêu tôi
Mắt buồn sâu rưng rức 
Phải Chi à! Em ngủ 
Đi em nhé, tôi đi 


Xa lắm nơi lạnh lẽo 
Nghìn trùng thăm thẳm nơi 
Đại lộ Chi ơi - em
Nhắm mắt lại tiếp tục 


Mơ đi, như trả giá 
Giúp tôi trước cặp vé 
Xem phim miễn phí cho 
Kẻ đứng thấy mình đầy 


Tội nghiệp, Chi ơi đêm 
Tháng tư tôi sợ em
Bỏ đi - cái chốn em 
Bỏ đi - mù mịt cân


Nước mắt bằng kilogam
Kẻ muốn bán người không 
Muốn mua làm sao đây
cho nhanh liền vết sẹo

 

Tàn tạ đêm tháng tư 
Không tài nào thấy giấc 
Ngủ ngon lành, Chi ơi 
Tên em tru lên nhánh 

 

Cây gầy rồi mà em 
thương chi tôi đứt ruột

Để tôi về nhà nằm
Xuống mới thấy đời 

 

Giông tố xuyên qua mọi 
Thấu kính rồi biệt tăm…

 

 

Phạm Quyên Chi

TRƯA HÈ

 

Trưa hè tôi chết
Con bướm xanh đẻ con bướm vàng mười năm 
Mười năm tôi chết, 
Con bướm vàng đẻ ra con bướm đen hai mươi năm
Hai mươi năm tôi chết 
Con bướm đen bị hư thai 
Con bướm vàng già nua
Con bướm xanh trở nên xanh thẫm – chỉ duy nhất nó đến được thành phố có treo lá cờ xanh 


Trưa hè tôi chết
Người ta bày ra trò ho lao 
Phải , phải rồi, cả tháng không uống nước lã, cổ họng khô, răng mẻ lỗ, lưỡi cứng ngắt, trùng hợp lắm 
Người ta còn dán con tem in hình con bướm lên gửi sang nơi xa nhất trong chuồn bướm 
Phải, phải rồi, sẽ không tốn tiền gửi, mọi thủ tục miễn phí như một giấc mộng dài 
Người ta, sống chỉ vì một thói quen là đã quá quen với thói quen 


Trưa hè tôi chết
Thằng nhỏ 2 tuổi, dở trò cướp bóc 
Căn phòng tôi thuê dài tổng cộng 43 viên gạch rêu, bà chủ cửa hàng vật liệu còn hỏi ý kiến ông chồng về giá cả viên gạch làm thành cuộc trò chuyện bí mật
Con chó đỏ bị xích ngay vị trí cái vú – nằm sấp – nằm ngửa tính ngày lành tháng tốt chuẩn bị đầu thai 
Bức tranh, duy nhất bức tranh còn xót lại trong đống đổ nát vẫn nguyên vẹn hình 4 quả táo với con dao thái 
Hai người con trai ngồi im lặng sợ một tiếng động, hình như trời nắng trí nhớ mất đi tạm thời 


Trưa hè tôi tự tử
Tôi sợ má tôi vô căn phòng thuê sẽ làm tôi quên mất ý định tự tử 25 năm nhen nhóm 
Tôi sợ tôi chết không thành 
Nằm cong veo như cái cốc không nước 
Có con sông quê, à ơi thuở con cua kẹp con cua 


Tôi giật mình 
Trời nắng làm thinh 
Cánh cửa nặng quá, 
Tôi nhích ra không nổi 
Lật ngửa bàn tay 
Tôi biết bò – đi – đứng – chạy – nhảy – hát – ca – khóc – cười – yêu – ghét – giận – hờn 
Tôi biết đọc – sách 
Một cuốn sách có gáy đóng rất đẹp,732 trang luôn bìa , giá 0 đồng 
Chỉ dạy duy nhất một điều 
Một con ma nó có thể chết vì điều gì ???

 

PHẠM QUYÊN CHI

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 20203:25 SA(Xem: 355)
“Diều Hâu” là biệt danh ông bác sĩ đặt cho tính hiếu chiến của tôi. Xem ra ai cũng có vẻ bực bội về những tin tức xáo trộn ở Sài Gòn. Ông tiếp: - Tụi sinh viên có đứa nào bất mãn, Diều Hâu cứ việc hốt hết đem lên căn cứ 7 giao cho tôi. …/ Cầm lấy ly rượu như muốn bóp vỡ trong tay, thiếu tá Bính giọng gay gắt hơn: - Cứ để tôi thì khỏi cần tốn phi tiễn với lựu đạn cay. Chỉ cần mấy cỗ đại liên trí mấy đầu phố. / Xem ra chính trị đã làm phân hóa giữa chúng tôi. Rồi ông quay sang hỏi ông Bác sĩ: - Sao Docteur Zhivago, ông nghĩ sao về tụi sinh viên tối ngày chỉ biết có biểu tình phá rối ấy? (Mặt Trận Ở Sài Gòn, tr. 27-28) Nếu ngược về năm 1971-1972, đọc đoạn trên thì tôi sẽ rất bất mãn với thái độ của mấy ông quân nhân này. Dạo đó tôi đang là sinh viên năm thứ hai Luật... Hồi đó chúng tôi rất không ưa, hơn nữa còn gọi là -đám lính cảnh sát đàn áp- biểu tình. Ngày ấy, với bọn chúng tôi, dường như hình ảnh sống có lý tưởng là phản chiến...
21 Tháng Mười 202012:52 SA(Xem: 451)
Chắp tay mười phương xanh vô lượng / Đêm hạ nồng sẽ đập cánh bay lên / Phù sinh trôi, phù sinh trôi ngất ngưởng / Bát trăng đầy vừa chạm giếng mưa nghiêng.
09 Tháng Mười 202011:23 CH(Xem: 628)
Vô cùng thương tiếc khi nhận được tin : Nhà thơ NGUYÊN MINH PHÚC / Vừa tạ thế ngày 04/10/2020 tại Kiên Giang Việt Nam.
09 Tháng Mười 202010:43 CH(Xem: 635)
Vô cùng thương tiếc / khi hay tin nhạc mẫu và thân mẫu của hai thân hữu / đại diện cho Tạp Chí Hợp Lưu tại Virgina Phạm Đăng Khoa và Nguyễn Thanh Thúy: Cụ Bà Quả Phụ Phêrô Nguyễn Đình Phê, Nhũ Danh MARIA TRẦN THANH SA Sinh mồng 6 tháng 6 năm 1935, tại Ninh Bình, Việt Nam / đã an nghỉ trong Chúa lúc 7:00 tối Thứ Tư, mồng 7 tháng 10 năm 2020 tại bệnh viện MEDSTAR Southern Maryland / Hưởng thọ 85 tuổi
09 Tháng Mười 20209:25 CH(Xem: 713)
Cụ Bà Quả Phụ Phêrô Nguyễn Đình Phê / Nhũ Danh MARIA TRẦN THANH SA / Sinh mồng 6 tháng 6 năm 1935, tại Ninh Bình, Việt Nam / đã an nghỉ trong Chúa lúc 7:00 tối Thứ Tư, mồng 7 tháng 10 năm 2020 / tại bệnh viện MEDSTAR Southern Maryland / Hưởng thọ 85 tuổi
07 Tháng Mười 202012:40 SA(Xem: 979)
Phủ Tây Diêm Vương đèn xanh lét. Tổng ma đầu mặt trắng như bôi vôi. Toàn thân cũng trắng xóa. Trắng từ đầu đến chân. Ngồi trầm tư trước bàn. Trên bàn trống trơn nhẵn thín, không có một thứ gì. Tổng ma đầu cứ ngồi yên như thế rất lâu. Rất lâu… Đầu lĩnh ma lướt vào nhẹ như gió sông Nại Hà. Khác với Tổng ma đầu, Đầu lĩnh mặt đen như sắt nguội. Đầy nếp nhăn nhúm dọc ngang, mắt lập lòe đỏ đọc. Khúm núm...
07 Tháng Mười 202012:24 SA(Xem: 829)
Trăng đã rằm và lá đã thu / Ta bày biện vỉa hè / Xa xứ / Những tờ lịch võ vàng rơi / Que kem tan chảy leng keng giấc mơ phượng vĩ
24 Tháng Chín 202011:33 CH(Xem: 1009)
Khi người về bỏ quên vạt nắng / Để buổi chiều văng vẳng lời đau / Vàng rưng rức một màu cỏ úa / Lịm vào hồn từng giọt chênh chao.
24 Tháng Chín 202010:46 CH(Xem: 873)
Trong khu dinh thự nguy nga và duy nhất có cổng mang tên “Ô Y Hạng”(1) của phường Bích Câu - Thăng Long, sáng nay có một không khí náo nhiệt khác lạ, qua những dáng người vội vã, những gương mặt tò mò, những lời thì thào háo hức… Mặc dù không có đèn treo hoa kết, người ngoài cũng có thể đoán được rằng nơi đây sắp diễn ra một nghi lễ quan trọng.
23 Tháng Chín 20202:10 SA(Xem: 1486)
Bà Phước đang nằm dài trên nền xi măng, la lối om sòm “Trả tiền cho tao, tao có mấy trăm tiền già mà tụi nó cũng lấy hết của tao!” Hai anh chàng nhân viên cứu thương ngỡ ngàng không hiểu bà Phước bị làm sao. Hương mở lời: -Tôi là y tá của bà, để tôi coi có chuyện gì.