- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,564,032

THÁNG 9 VÀ THƠ ĐA MI

02 Tháng Chín 20163:59 SA(Xem: 16843)

DOI KHI LAM UBER-DAMI-BW
Đôi khi làm Uber - ảnh Đa Mi



H Ế T T H Á N G T Á M M Ư Ờ I B A

 

Không còn mùa xuân nữa phải không em?

anh đã chán đồng loại mình vô cớ

chiều không cho màu lá vàng lá đỏ

thiên đàng anh rụng xuống dưới thung sâu

 

kem cốm chi một nhiệm màu

người Chu Va về suối Chu Va mất

đêm đổ đốn trong cái buồn rất thật

cái hồn nhiên giết mất cái tự nhiên!

 

Không còn mùa xuân nữa

mình có đưa tay chào

hay nắm níu cái ngàn năm về trước

hiển nhiên xuân thì xanh

hiển nhiên em và anh

buồn đến khóc mùa Chu Va đã mất!

 

Những đồng loại vẫy nhau thành đồng lõa

nên hiển nhiên lời đồng thoại lên trời!

 

Không còn mùa xuân nữa phải không em

anh đi trốn

trong muôn trùng đồng loại!

 

 

 

NGAY TH. BỎ PHỐ


Không tiễn nhe
chuyến xe về
miền bán sơn địa
đón thêm một tiếng cười

Phố anh sẽ vắng
đi đi
cái bìm tóc ngúng nguẩy
bữa tựa vai anh
buồn ướt một vạt người

Anh đã muốn say
không bằng lời thách đố
tán đổ em đi bằng ngập ngụa men anh
chỉ muốn thôi buồn
Không tiễn nhe
nhắn một cái tin lên trời
mà hát bánh ngọt mình mời ăn nhớ chăng củ khoai ngon...
về thôi
đừng bệu hình hài đem bán

Anh sẽ tìm em
mỗi khi ôm cây đàn thổ tả
hát như điên
cho nhân loại lên đồng

Về đi nhe
không tiễn
sẽ không buồn

 



"thôi em đừng bối rối, trong ta chiều đã tàn" - (tcs)

V I Ế T L Ạ I T A N T H E O Y Ê U D Ấ U
(dĩ nhiên là của Tím)




à em, chiều tàn lâu rồi
chúng ta đi đứng nằm ngồi khác nhau

ồ em, trưa cũng lợt màu
không ai đói, vẫn thèm câu nhớ nhiều

ừ em, đất rỗng trời treo
chân đi hẫng. ngựa qua đèo cũng thương

ôi em, phố ống con đường
đất anh chật. hẹp. thôi. nhường hình nhân

đôi khi nhớ nụ thanh tân
vỡ ra lớp lớp tầng tầng chiếm bao

cười thanh xuân. khóc thanh cao
khóc cười đo được lòng nao hở người?

tóc em bay ngọn gió trời
da anh triệu vết khắc ngời ngời đau


 

B À I C Ủ A R I Ê N G
(cho Tím)


chiều ni trời anh không cơn mưa
sợi tóc nào cheo neo thiếu thừa
vuốt mặt. ngó mây trời đễnh đoãng
anh hỏi mình cần chi ơn mưa

cái bóng buồn thôi trên biển cũ
dấu chân trũng xuống một phiến sầu
khi bàn tay héo rồi hoa nụ
cuộc tình rồi đi đâu về đâu

cuộc tình rồi đi xa ta không
chiều ni nắng trũng nặng trong lòng
anh cũng cần cơn mưa giải hạn
dẫu biết mưa là buồn mênh mông

ngồi đây nhớ con đường trên núi
mình đi tìm thần tiên chốn người
mỗi bước chân là một lầm lỗi
chơi vơi. ừ. chơi vơi. chơi vơi

nhớ thương thì về. thì muôn thuở
như người yêu tìm kiếm người yêu
chiều ni lặng lẽ nghe nước mắt
thay mưa mà ướt trọn cơn chiều

(nghe nhé. bài kinh thương rất cũ
vẫn anh chuông mõ tụng cho người!)

 

BUỒN THƠM MÀU CHI


Thơm màu chi hở nỗi buồn ơi?
Màu lặng lặng
Chiều ngưng trên tấm gió?

Màu huyễn dụ trong bốn ngăn nho nhỏ?
Hay màu anh chết lặng buổi kinh trầm?

Thơm màu chi
Lòng còn đoái ngày Dâng
Thức cỏ dại đi hoang
lòng mộ cũ

Dáng ẩn lan? Dáng đồng bằng? Dáng núi?
Trăm câu hỏi khi không cũng chạy về

Trời lạnh lạnh
Lòng rưng cả u mê
Thơm rất lâu
Nỗi buồn Kinh cúng Ngọ

Hình như anh cũng phai màu từ đó
Thèm luồn tay
tóc cũ
một hương người!
_________________
11.08

ĐAMI

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 82525)
... Ở đây các nhà thơ đều phải bỏ tiền ra in thơ. Mà họ có giầu gì cho cam. Phải dành dụm từng đồng, bớt xén tiền ăn của cả nhà, có khi đến mấy năm mới in được tập thơ. Mà in rồi chỉ đem đi tặng cũng đủ hết hơi. Thì ra trên thế gian này, thơ văn sinh ra để làm vất vả cho con người...
08 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 102240)
Thiên nhiên vừa khe khẽ đặt xuống con như viên sỏi trắng tinh khôi trên bãi cát bình an ấm áp viên sỏi cười với ánh mặt trời
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 77788)
Hư cấu trên năm, bẩy mảnh đời cóp nhặt tạo ra những nhân vật của truyện ngắn này. Chúng không là những người bằng xương bằng thịt, tức có thật, hoặc tưởng là mình có thật, kể cả (và nhất là) nhân vật mang danh xưng Tôi trong truyện. Tôi, phần não phải, nơi điều hành tâm và tình, trong truyện này mâu thuẫn với phần não trái, nhân vật tên Th, mang chức năng sai khiến lý tính. Khi mâu thuẫn biện chứng - lý và tình - bế tắc, thực tại mang tính định mệnh, một loại tổng hợp mang nét ngẫu nhiên, có người cho đó chính là chữ Duyên trong Phật pháp. Tác giả nói quanh, xin lỗi bạn. Có lẽ bạn muốn xem hắn kể chuyện thế nào cho thành truyện, thời giờ đâu mà viển vông.
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 82896)
Ở Trung Quốc, màu đỏ có thể được nhìn như màu trắng. Hoặc không màu? Khi mà tất thảy đều mang sắc đỏ, con người ta bị mù màu tạm thời. Nhìn cái gì cũng thấy xanh biếc. Trong veo. Chẳng biết vì sao trâu bò thường rất căm ghét màu đỏ? Trăn cũng vậy? Nó có thấy trong veo và xanh biếc? Không giống với môi trường mà nó đang sống? Phải liều chết tranh đấu với con người để tìm lại chỗ của mình? Đấu bò? Có lẽ vì thế Trung Quốc không thể chơi môn thể thao này? Nhưng mặc áo đỏ ở Trung Quốc? Chẳng làm ai bận tâm. Chỉ như quả ớt chín ném thêm vào hũ tương ớt.
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 99276)
Sáng sớm qua sông hái bông điên điển Áo sẽ thơm mùi cỏ dại hoa đồng Khi đêm về lòng nhớ mênh mông Tâm xanh biếc cả khung trời cao rộng.
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 100883)
Lần đầu tiên đến Hà Nội, hẳn bất kỳ ai, nhìn thấy điều gì cũng dễ dàng xúc động, cũng làm gợi nhớ đến những hình ảnh bàng bạc trong ký ức đã gặp gỡ ở tiểu thuyết, thơ ca... Nhưng với tôi, đáng nhớ hơn cả, đó là những cô thiếu nữ Hà Nội.
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 103006)
Đêm qua anh mơ thấy biển Sóng êm đềm liếm gót chân em Gió lao xao rụng nhành dương liễu Em nhặt vội vàng xõa mớ tóc xanh Giá như mặt trời đứng yên trên biển Chắc kịp buổi anh về.
26 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 105358)
Hãy ra chỗ Thúy Tân Định lấy chai Chivas về quán Đò Đưa trên đường Trịnh Công Sơn rửa bảng tên sơn còn ướt cụng ly nhau mừng con đường mới ngồi quanh bàn có Phạm văn Đỉnh Toulouse Đinh Cường Virginia, Bửu Ý Huế cả Đặng Tiến vừa mổ tim Lê Khắc Cầm, Ngụy Ngữ…Sài gòn
25 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 80510)
Trên trang văn hóa báo Le Monde hôm nay có bài giới thiệu về một cuộc triển lãm ảnh của phóng viên ảnh chiến trường người Pháp Henri Huet về cuộc chiến tranh Việt Nam với Mỹ qua bài viết: "Chiến tranh Việt Nam : Những hình ảnh, bạn hữu và cái chết".
24 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 73659)
C húng tôi hãy còn rất trẻ. Tuổi trẻ không trông thấy trên khuôn mặt, trong đôi mắt, nhưng ở những giấc mơ không bao giờ tắt. Tết Giáp Tuất. Tôi về sống ngôi nhà của Quý, phía nam phần lục địa. Trái đất xoay như thỏi đá cứng, những cạnh gai góc cắt vào chốn vô hình. Mỗi trưa, tôi với Quý và Chiến - cũng một người bạn ở nhờ - bầy những tiệc rượu đón bắt những vô hình mà cả ba đều linh cảm rất rõ, theo sóng của cây rừng tràn đến tận thềm. Cả một triền núi lươn lướt tắp đến bàn rượu. Cơ ngơi của Quý to lớn sừng sững.