- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,447,882

BỐN BÀI THƠ KHÓC PHÙNG NGUYỄN

23 Tháng Mười Một 201512:50 CH(Xem: 11876)
PHUNG NGUYEN 2015
Nhà văn Phùng Nguyễn (1950-2015)


 

1. PHÙNG NGUYỄN, CON ĐƯỜNG

 

Ở cuối con đường đau khổ

Sẽ có một cánh cửa

Bạn đứng chờ ta

Một trong hai cánh cửa

 

Giữa lằn ranh đời sống này, đời sống kia

Mọi chuyện qua mau

Không ai đứng lâu

Chờ người khác tới

 

Mọi chuyện không dễ dàng, cũng chẳng khó khăn

Mọi chuyện không vui, nhưng không buồn

Một trái tim đập hẫng một nhịp

Thế thôi, một nhịp nữa, ở giữa hai nhịp đập, im lặng hoàn toàn

Như khi bạn đứng cuối hành lang, sâu hút, đen

Một người chạm tay lên vai

 

Mọi chuyện không dễ dàng

Nhưng khi bạn bước qua, cánh cửa sẽ mở ra

Và sập lại ngay, tích tắc

Hành lý bạn được gởi xong

 

Bạn lên một toa tàu

Giữa tiếng động ồn ào, cầm tấm vé

Trên tay, đập như cánh bướm

Bạn chăm chú tìm số ghế, không ngẩng đầu lên

Tìm mãi

Không thấy bên kia đường, bên kia sân ga, cuối đường hầm

Những người đưa tiễn bạn vẫy khăn

 

Một người trong số ấy sẽ ra về

Đèn lên, đêm mênh mông

Đó chính là người bạn đi tìm, suốt đời, ngày nọ ngày kia, vòng vèo bất tuyệt

Trong tay cầm tấm vé khác

Dành cho bạn, đã bấm lỗ xong, hình trăng khuyết

 

2. CÁI CHẾT ĐẾN KHÔNG ĐÚNG LÚC

 

Cái chết đến không đúng lúc

Như khi mở một con trai

Viên ngọc chưa thành

 

Bạn đóng sập lại

Thả xuống nước, sâu trăm mét

Mong mọi chuyện tiếp tục

 

Nhưng thời gian là cái chết

Được giữ kín trong ngọc trai

Có thể đông cứng lại

 

Thế mà bạn mở ra rồi

Thời gian sẽ làm bạn khóc

Vì sức nặng của hàng ngàn hàng vạn tấn nước

 

3. HÃY NHÌN THẬT LÂU

 

Hãy nhìn thật lâu

Những hàng chữ này

Từ giữa những hàng chữ

Tôi đang nhìn thấy bạn

 

Như khi đi trên đường

Bạn dán mặt vào tấm gương

Ngắm áo quần, trang sức

Những mannequin đưa mắt nhìn trở lại

Tay buông thõng xuống

 

Ước một lần được yêu

 

Nhưng chúng im lặng quá lâu

Làm bạn sợ hãi

Đừng bỏ đi

Đó là cái nhìn sau cùng trước cuộc chia ly

 

Đừng thở mạnh

Một lớp sương mù khi trời giá lạnh

Sẽ vĩnh hằng ngăn cách chúng ta

 

4. TIẾNG ĐỘNG CỦA MÙA HÈ

 

Ba ngày sau khi anh mất

Tôi tìm được chiếc vỏ sò trong vườn

Nửa trắng nửa vàng

Anh đã cầm lên, buông xuống, cầm lên lại

Sóng biển đánh rơi khi bơi về phương Nam

 

Trong buổi chiều chúng ta tranh cãi

Và uống bia hăng hái ngoài trời

 

Lấp loáng như mặt trời nhỏ

Khi chúng ta đi qua bờ biển

Tôi cầm nó suốt buổi chiều

Nhét trong túi rồi lấy ra coi

Đôi khi nó bay như một chiếc lông chim

 

Tôi đứng thật lâu bên cửa sổ

Cúi gập người, cầm chặt trong tay

Sợ nó rơi xuống, vì chúng ta từng rơi xuống

Khi một người đi đường nhìn lên ngạc nhiên

Tôi nhìn lại đăm đăm, không nói gì

Khiến hắn ta tiu nghỉu bỏ đi

 

Tôi bước trong vườn, cầm cho ấm rồi buông ra

Như khi bạn, có lỗi, hôn một người đàn bà, ôm chặt

Khiến cô ta nghẹt thở

 

Nhưng chưa tha thứ. Mỗi khi tôi cầm nó lên, một nửa sáng như gương

Nhìn thấy khuôn mặt anh trong ấy

Hơi bị cong, nhưng nụ cười vẫn còn nhìn thấy

 

Khi anh mang chiếc vỏ sò đi qua khu vườn buổi chiều

Mọi cánh cửa bừng sáng

Càng đóng chặt càng bừng sáng

Như tấm gương phản hồi hạnh phúc

 

Khi anh phà hơi ấm vào nó

Và đặt lên môi

Anh bảo nghe như một tiếng chuông

 

Bây giờ anh đã đi xa

Tiếng chuông vẫn còn vọng lại

Ngân u u u u u u u u u u u u u

Như một người đứng trong chuông

 

Trước giờ chú tiểu tới

Gióng hồi chuông sớm mai

 

Nguyễn Đức Tùng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 78428)
Giữa tháng 4, bố có tranh được treo triển lãm. Cả nhà kéo đi xem. Tranh vẽ một cụ già đang ngồi bên ngọn đèn, mắt mũi kèm nhèm, khâu áo. Ai cũng nhận ra khuôn mặt của bà. Triển lãm nhan đề: “Mẹ - tôi”. Bà bảo: “Lũ đểu”.
06 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 72390)
Hắn miên man thêm. Tình dục qua internet nè, tình dục qua e-mail nè, tình dục qua điện thoại nè, tình dục trong các công sở nè ... Có người không thích bóng gió thì cũng có người đậm mầu lãng mạn.
06 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 105282)
Không ai biết tại sao giữa dòng sông ấy lại nhô lên một bãi đất. Rồi cũng không ai biết người ta đến đấy ở từ bao giờ. Họ chia đều những khoảng đất, họ trồng ngô, trồng rau xanh rì, họ dựng nhà họ nuôi con. Họ không nuôi đàn ông. Con họ nuôi chó, nuôi mèo.
01 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 86620)
Giáo sư Anatoli A. Sokolov, hiện công tác tại Đại Học Phương Đông, là một chuyên gia nổi danh về Việt Nam.
01 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 92342)
Hoàn hơi bị ấm đầu, cho nên để phân biệt với những Hoàn khác, người ta gọi Hoàn là Hoàn âm lịch. Vì âm lịch Hoàn lấy vợ muộn- mãi đến năm Hoàn đã ở cái tuổi 37, lão Thủ (bố Hoàn) mới lo được vợ cho Hoàn.
29 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 79605)
Người đang đứng trên sân khấu, hay đang đứng trước màn hình với bao ngọn đèn sáng chói nhất không phải là D của quãng trời thơ ấu mà là Don Hồ. Hai người khác biệt nhau lắm! D mà Trúc quen biết khi xưa, rất nhút nhát và... ít nói.
28 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 112939)
Lũy bắt Phượng Vỹ "làm tình với Lũy như một con điếm"
25 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 103476)
Đợi thằng bồ Tây hôn hít xong, khi cánh cửa vừa cài trên cài dưới cẩn thận xong, cô mang xấp thư tình ra xếp thành ba xứ sở khác nhau: Mỹ một bên, Gia Nã Đại một bên, Úc một bên.
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 92649)
Tôi về chợt thấy em tôi Môi son má phấn thẹn lời chào nhau Nắng hồng – em ửng trăng sao Lá hoa cười cợt lẻ nào tôi quên
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 96263)
Vòm trời vỡ vụn Bầy ngựa hoang đói khát tuyệt vọng trước bụi xương rồng Những chiếc gai nhọn sắc tứa ra giọt giọt sữa độc Chiếc lưỡi đói cỏ làm sao có thể chạm vào? Màu trắng quay cuồng họng khát.