- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,494,844

Thơ Tình Nguyễn Hoàng Anh Thư

08 Tháng Mười 20145:08 CH(Xem: 16718)

PhamHoaiNam 7
Ảnh Phạm Hoài Nam


Khi người đàn bà yêu

 

Người đàn ông cuộn trái tim trong vị giác của mình

nơi đầu lưỡi

có thể như vậy

đôi khi họ nuốt chửng

và quên dư vị ngọt ngào

 

Người đàn bà yêu

như những cánh tay bóc trần từng chuỗi lời nói

từ tiếng đắng cay đến ngọt mềm

 

Người đàn ông đôi khi họ như một nhà tài trợ

nhưng keo kiệt, cả lời nói

với chính ngôi nhà của mình

không một chút mảy may

người đàn bà không có vũ khí để rút ra

sự bình yên và hạnh phúc

đôi lúc đánh đổi

những ngậm ngùi chỉ mình họ biết

 

Người đàn ông không ôm trái tim của mình

họ nhờ người đàn bà giữ

người đàn ông có thể cuộn tình yêu

trong ánh mắt

như một chiếc kén tơ vàng

người đàn bà ngồi gỡ miệt mài

họ giữ lại cho mình mái tóc

bạch kim

 

Em và cánh chim thiên di

 

Đừng hỏi em về sự lựa chọn nỗi ngày

rằng cơn mê đã tan và trời nhuốm tro mây

đừng hỏi em về những hao gầy của mùa thiên di mỏi

em chẳng lựa chọn được gì ngoài nỗi nhớ di dời

 

Em lựa chọn điều gì

phận số đã định điều em không được phép nói

chỉ dõi mong đường chim di cánh mỏi

dang tay

và chờ

nỗi nhớ quay về

 

Em lại đã để quên câu hẹn thề

dưới ánh trăng tròn mười sáu

nỗi buồn di trú dưới phố khuya nương náu

thiền nguyện một màu nâu trầm sâu tựa đất mẹ âu sồng

chúng mình lại chơi trò tập tầm vông

chẳng tay có không cho duyên trần đùa cợt

em lựa chọn vào người và đánh cược

bằng nỗi buồn trống không

 

Em lựa chọn gì về những điều mênh mông

cơn mê đã tan và màu tro mây đã lãng ?

 

Nỗi nhớ dùng dằng

 

Em dùng dằng về đường gân trên cánh trầu không

đường gần nỗi xa gập khúc

tiếng xình xịch trên toa tàu thở gấp

đường gòong chớm quẹo ngang

 

Anh và em

chẳng đồng mức nhau về khớp nối

cứ gập ghềnh tháng năm những toa tàu chở kẻ đi người ở

mà không có anh, không có em, không có nỗi trăn trở mất nhau

 

Ừ, cũng tại vì mình nghĩ trong nhau

nên toa tàu mãi rỗng không như thế

và anh

bộn bề đường cắt

dọc thân tàu

 

Chiều,

đường rây mắc cửi

sân ga có một kẻ mang nỗi nhớ dùng dằng

gửi vào toa tàu rỗng

 

Một cọng gió nhỏ

 

Sóng sườn một cơn dông

bỏ mặc lá

vần vũ khúc dạo đầu buổi sáng

trong chiếc va li đã cũ sờn nỗi nhớ

chúng ta đã để lại trên đường

 

Đi qua cọng cây nhỏ

đó là suy nghĩ của tôi vắt vẻo nằm trên ngọn cùng của gió

như thể một lời bỏ mặc

như lá

im bặt

âm ỉ cầu siêu

 

Tôi hát khúc rã ngày cuối hạ

ngửa mặt đợi bình minh sương

 

Tôi hát về cuối đoạn đường

đợi nhìn cành mây ngoảnh lại

dù bơ phờ chớm vương

 

Tôi đi qua cọng gió nhỏ, thêm một lần nữa

cọng vuốt nỗi buồn từ mùa trước

rằng lá đã đi thật xa

 

Tôi nhìn con đường

về phía chiếc va li cũ sờn

hình dung về đống phế tích

chẳng tự hủy được mình

 

Tôi nhìn về phía em

xếp hàng với nỗi buồn

một cọng gió nhỏ

vuốt ve mùa thu

 

Những ngày Huế và mưa

Người nghĩ về những chuyến đò qua sông

Nghe tiếng thở dài sóng nước

Giấc ngủ đã đến thăm một chiều phố bước

Những trò chơi đứng lớ ngớ mùa mưa

Cuộc đời người lắm nỗi hơn thua

Giãy giụa nổi trôi như kiếp lục bình tím buốt

Những di tích gợn một ngày đen đúa

Trong váng nước màu tro

Những cuộc hẹn theo chân bước mù lòa

Chiêm ngưỡng mùi phố thị

Con đường đi như giữa chừng mộng mị

Nhưng “Huế xin hãy chờ”(*) và ao ước phố mưa

Bong bóng vỡ tung chạm thành nửa mắt bùa

Xỉn mờ gương mặt phố quen hơn nửa

Lạ cả lời nói ngày mưa góa bụa

Nhuộm kí ức kín một màu buồn

Mưa da diết giữa lưng chừng phố Huế

Những chuyến dòng dạt tấp đôi bờ

Những điệu hò nghe vừa xa mấy bước

Neo nhịp phách bỗng chùng lại bước chân

Tiếng mái dầm về đâu mà khuya thế

Huế đó sao? khua mãi cứ rì rào

* Lời trong “Huế mà ta sẽ trở lại” của Nguyễn Xuân Hoàng

Huế, ngày 14.9.2014

 

 

Mùa buồn

 

Mùa cảm khái đan từng vòm chia sẻ

Thương nắng mưa lận đận mấy vòng duyên

Tháng năm cứ loay hoay tìm cổ tích

Cứ đêm đêm mộng mị lãng giọng nguyền

 

Lá cũng thế dường như vàng vọt gió

Thương mùa thu rụng đắng cả góc vườn

Sáng nay mùa đong đưa trên sợi tóc

Níu kéo chi một chút tình vong niên

 

Những cuộc buồn về đâu xa xa lắm

Nghe giấc xưa niêm dấu dưới chân mùa

Những cuộc buồn về đâu chênh chênh lắm

Nghe tiếng thở thật quen đang trở mình

 

Và người ơi buồn bất tận ngõ đồng

Có cô em nhìn mùa đi tất tả

Có cô em chờ khai sinh phận lá

Tháng chín mùa cay cay lắm mắt dông

 

Mùa đong đếm từng ngày qua như thể

Rút đường gân cô quạnh lá đương xanh

Nghe rụng vỡ một điều gì xa ngái

Sương vừa lăn qua một thế kỉ buồn

 

Em tách sóng rời bể xanh vô tận

Đừng rì rào câu chuyện của lãng quên

 

 

Tháng chín và em

 

Mùa thu lẻn vào mái tóc

và em, tháng chín buồn

hoàng hôn đượm màu vàng gió

chải chuốt tháng năm trắng dọc đường ngôi

tháng chín mùa thu chẳng mới

mùi xạ hương cay hốc mũi

chảy trên đỉnh mù sương

 

Mùa thu nào cho em

một ngày sinh cuối tháng

để mưa mãi trầm ngâm phận hạt

chờ mãi nụ mầm xanh ?

 

Tháng chín cầm giấc mơ trưa lóng lánh

nắng chẳng tràn kẽ tay

để em nắm

dù chỉ thoáng như mây đưa tóc nhánh

giữ lại em tuổi bồng bềnh trôi

 

Tháng chín và em

chờ nhau giữa đỉnh sương mềm

và đong đầy phận hạt

 

 

 NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 76174)
... Tôi đã từng ăn thịt chuột. Tôi ăn vụng của em tôi. Bố cấm tôi nói cho ai biết. Bố đã cho thằng em tôi ăn bao nhiêu con chuột tôi cũng không nhớ nổi. Chỉ có điều bố thích như vậy. Bố nướng con chuột lên, thế thôi. Thằng em tôi cười hềnh hệch, nước dãi chảy dài, cầm con chuột gặm như một bắp ngô nướng. Những tảng máu chưa đông rịn đỏ hai mép. Tôi thấy đầu mình ung ung. Những hình ảnh như những mảnh vỡ lộn xộn va đập vào nhau liên hồi ...
20 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 73345)
Không ai biết cuộc sống của ai đang xáo trộn. Không ai biết ai đang nghĩ gì. Người chồng không bao giờ biết người vợ vừa gối đầu lên tay mình vừa dâm hoan với sếp của ả trong giấc mơ. Gã sếp đô con, bụng cuộn lên những bó cơ và làm tình thì miễn bàn. Người chồng không bao giờ biết âm hộ của ả nóng bừng như muốn nổ tung ra. Mà biết cũng chẳng thể chết ai vì ả là vợ của anh ta.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 90322)
(Gởi anh Huy & chị Minh) Câu thơ còn trong trí nhớ Như mùa thu mỗi năm lại về Theo tuần hoàn trời đất Như đôi mắt em buồn giấu kín Chịu đựng An phận Cuộc đời mình mùa xuân đi qua Rất xa, rất xa...
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 75705)
Thành phố nằm bên một rẻo biển miền Trung yên bình và tĩnh lặng. Những ngày gầ n đây bổng nhiên được khuấy động bởi mấy chú cá mập, không hiểu vì sao lại lang thang vào bờ, chúng lượn lờ nơi bãi tắm trước khuôn viên trường, là bãi du lịch của thành phố. Thỉnh thoảng chúng lại ruỗi theo sóng nước cợt nhã với con người. Có hôm một chú cá mập con nhá vào mông ai đó, có hôm lại ngoạm vào giò của kẻ nào bơi đến gần. Bạn tôi phán: đất này “linh kiệt”. Tôi cười vui: Đất lành chim đậu, biển lành cá mập làm tổ .
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 77099)
Trong tình bằng hữu nhiều năm với Huy, được sự đồng ý của chị Cao Xuân Huy và hai cháu Chúc Dung & Xuân Dung, bài viết thiên về khía cạnh y khoa này, nói về một Cao Xuân Huy khác, người bệnh Cao Xuân Huy chênh vênh trên con dốc của tử sinh, đã can trường chống chỏi với bệnh tật cho tới những ngày và giờ phút cuối cùng và đã ra đi với tất cả “phẩm giá”. NGÔ THẾ VINH
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 64912)
Cao Xuân Huy có người cha đi kháng chiến, để lại vợ con trong thành. Rồi, 1954, ông ngoại bị đấu tố, người cậu cấp bách đem cháu, 7 tuổi, vào Nam. Mẹ ở lại Hà Nội đợi bố. Về, nhưng người cha kháng chiến, gốc tư sản, địa chủ, không thể "can thiệp" cho người mẹ khỏi diện "tự lực cánh sinh" (như đi "kinh tế mới"). Rồi họ chia nhau con cái: mẹ để lại con gái cho bố, vào Nam với con trai. Xa cách, mỗi người lập một gia đình khác, có các con khác. Huy được cậu và bà ngoại nuôi. Như một định mệnh, chuyện nhà Huy trùng hợp với chuyện đất nước, với truyền thuyết Sơn tinh Thủy tinh, với bao gia đình thời chia đôi Nam-Bắc.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 68413)
Thường, khi viết về một nhà văn, trong vai trò của một người làm phê bình, tôi chỉ quan tâm đến tác phẩm, đến văn bản. Đúng hơn là tôi quan tâm đến văn bản văn học, và cái cách mà tác giả của nó đã, cùng với các độc giả của mình, biến nó thành một tác phẩm văn chương. Tôi không quan tâm lắm đến tác giả.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 71070)
Cánh đồng trải rộng mênh mông ngút ngàn, nhìn xa xa chỉ thấy sương mờ tựa mây lãng đãng bay thấp, lòa xòa bôi xóa nhạt nhòa đường viền chân trời. Thời xưa Cao Biền đã nhiều lần cỡi diều bay tới, tay cầm quạt giấy phất bằng lụa bạch, nan cánh quạt đúc bằng vàng khối tinh ròng, toan tính yểm đất.
09 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 65224)
Cuối cùng rồi tôi cũng đọc quyển hồi ký ấy, quyển hồi ký gắn liền với một cái tên suốt 25 năm dài. Làm như người ấy tái sinh với tên cũ dài hơn: Cao Xuân Huy Tháng Ba Gãy Súng.
07 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 81582)
Đọc truyện ngắn “ Trả lại tiền ” in trong tập truyện “ Vài mẩu chuyện ” của nhà văn Cao Xuân Huy (tạp chí Văn Học xuất bản, 2010), tôi không khỏi mỉm cười bởi cái phong cách khôi hài đen của câu chuyện—truyện của Cao Xuân Huy đa phần đều như thế...