- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
284,476

Thơ Hà Duy Phương - Những trang đời mới (bài 4 đến 9)

06 Tháng Năm 201412:00 SA(Xem: 26170)


emditrenconon2-_nvn-content
 Hạnh phúc - ảnh Internet
 



4.

Tôi yêu Anh – và Anh yêu tôi
Biết thế thôi, cần gì phải nói!
Tình Yêu ơi, Thiên Đường rộng lối
Chủ Nhật không cần đi lễ cầu kinh

Tôi đã đi thui thủi một mình
Những chiều mưa tơi bời rách mặt
Ngày Anh đến cả đất trời biến sắc
Tôi ngã sõng soài trên mê lộ Tình Yêu

Có gì đâu!
Chắc tại uống nhiều
Nên lóng ngóng muộn phiền đủ kiểu
Tình Yêu tôi xin đừng ai hiểu!
Chủ Nhật vô tình… Xin Chúa hãy làm ngơ!

“Con đã yêu- yêu đến cả trong mơ
Con đã yêu- yêu đến hết dại khờ
Con đã yêu nên sẽ đợi chờ
một ngày Chúa Nhật
đóng mình vào Thập Giá…”

HDP



5.


CON là chồi non biếc thắm đời BA
Cho BA nghe giấc phù sinh thêm ngàn lần lãng mạn
Có phải CON là ánh sáng dương xán lạn
Môi BA hôn đời chạm đỉnh hồng quang

Từ Tình Yêu và không phải Tình Yêu
Chồi non CON cựa mình độ lượng
Cuộc đời BA nhiều lẽ vô thường
CON có hiểu hỡi tinh cầu bé bỏng ?

CON là tinh cầu chứa đầy khát vọng
Của riêng BA- chỉ riêng một mình BA
BA yêu CON vì CON là tất cả
Là sinh linh hữu tình trên cõi tạm đời BA

Là vô cùng lẽ sống của Mẹ-Cha…


HDP



6.

Mùa hạ đang rất chông chênh
dù bước chân ta không bước ra từ giông bão
Lên thuyền đi Em
đừng ngó nghiêng kiếm tìm chút bình yên ảo nắng!
Trái tim Anh thắp lửa
một mặt trời trong mưa

Mùa nào cũng đều sẽ chông chênh
nếu để Em là người cầm lái
Có không sóng gió biết ngập ngừng?
Lên thuyền đi Em
và nghe Anh, hãy ngồi ngoan đấy!

Thuyền có trôi qua thác ghềnh nào cũng vậy
Em cứ hồn nhiên ôm hôn Anh như mây
Bóng mây trong giấc mơ đêm nào Em đã thấy
Quyện giăng rực rỡ mặt trời

Cửa ngõ Thiên Đường ngày ta đến sẽ mưa

HDP



7.


Con đường đã chọn để cùng đi có quá nhiều trắc trở
Sao ta cứ cần nhau như hơi thở
Đêm mông lung nỗi nhớ vô cùng
Giấc mơ trắng bùng lên giấc trắng
Anh có thấy Em?

Luôn cười và nhẹ nhàng bước qua!
- lời Anh như Thánh lệnh
Mà sao nhiều khi hai đứa thật buồn
Có phải những lúc ấy
Thiên Sứ mù lòa gãy cánh đi rong?

Chẳng có gì khiến ta phải nao lòng
- Anh nói Anh sẽ cõng Em đi
Anh nói...
Anh nói...
Anh nói...

Con đường đã chọn để cùng đi
- con đường đầy biển cấm
Hãy cứ như hai Thiên Sứ
mù lòa
mất cánh
- mình cùng cõng câm lặng

đi qua!


HDP / SG 23.4.2014




8.

Có một mùi hương rất lạ
không đến từ thịt da
Như bao mùi hương
tôi đã từng bị quyến rũ
Mùi hương Em ấm nồng cảm thụ
Giấc ngủ tôi vô trùng
siêu thoát mọi ưu tư...

Có một mùi hương thực tại chối từ
Bởi trong lành ngạt ngào hơn gió biếc
Dồn đuổi xót xa lên đỉnh sầu hoan liệt
Mùi hương lặng thầm
tôi phảng phất mơ bay...

HDP




9.

Muốn viết cho Anh...
điều gì đó trong Em
không rõ

Chẳng có cơn mơ nào đi ngang đây!

Nụ hôn trong giấc Thơ đêm ấy
trầm nhiên như cỏ cây
vờn qua da gió...

Em muốn hát ru Anh
cho một lần cảm ơn nụ hôn bình yên đó
Đôi ta đã cùng say
giấc mộng không ngục tù

Em muốn viết cho Anh
Em muốn hát ru Anh
đến cuối cùng hơi thở...

Có những giấc mơ
và nhiều nụ hôn rất khác
Mà đời mình đâu có khác gì nhau!

Muốn viết cho Anh...
điều gì đó trong Em
chưa rõ

Ta đang như cỏ cây
rũ chìm trong biển gió



HÀ DUY PHƯƠNG


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2698)
I. Mấy câu hỏi, đúng hơn là những ý tưởng như bâng quơ, có gì hơi cổ lỗ, song vốn nằm sâu trong tiềm thức và có khả năng đánh thức sự lười biếng của tư duy giữa bao lo toan bề bộn đời thường lắm khi thấm máu và nước mắt: “Vì sao tôi viết“, “Văn học có ích gì cho xã hội?”, “Ngày hôm nay, văn học có cần thiết lắm không? Cần cho ai?”, “Văn học với thực tại xã hội?”, “Điện ảnh cần gì ở văn học”, v.v.
22 Tháng Sáu 20221:27 SA(Xem: 2601)
Mùa trăng, với chúng tôi chỉ có một ngày duy nhất. Đúng rằm, phải đúng ngày 15. Nghe cứ như ngày của cúng bái khói hương, với hoa trái cùng tiếng chuông chùa trong những chiều lao xao, đình đám...
22 Tháng Sáu 20221:15 SA(Xem: 2964)
em kiễng chân lên / háo hức đón từ anh / nụ hôn mùi thuốc lá / lửa trời hừng hực / em ngún dần ngún dần / cháy đến tận cùng trên môi anh
17 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2739)
Nhận được tin buồn Nhà thơ-Nhà văn Hoài Ziang Duy Sinh năm 1948 tại Châu Đốc- Việt Nam Tạ thế ngày 1 tháng 6 năm 2022 - tại tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ Hưởng thọ 75 tuổi
17 Tháng Sáu 20221:25 SA(Xem: 2604)
Nhận được tin buồn hoạ sĩ Rừng- Nguyễn Tuấn Khanh (Viết văn với bút hiệu Kinh Dương Vương, làm thơ với bút hiệu Dung Nham) Sinh ngày 14 tháng 3 năm 1941 tại Nam Vang, Cam-pu-chia Tạ thế vào ngày 8 tháng 6 năm 2022 tại Nam California, Hoa Kỳ Hưởng thọ 81 tuổi
17 Tháng Sáu 202212:07 SA(Xem: 2871)
Trong những ngày chờ đợi có nhà sản xuất phim, T. cận tôi ngồi đọc và hỏi han để lấy tư liệu cho một cuốn sách nhỏ đang “âm mưu”, viết về đời sống Điện ảnh nước nhà & thân phận những thế hệ người làm phim từ trước tới nay - trong đó có tôi. Tôi đọc lại hồi ký “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn mà tôi hâm mộ kể từ khi đọc cuốn “Bông hồng vàng” của K. Pautovski do ông dịch từ tiếng Nga… Tôi chợt nhớ lại những ngày tháng không được làm phim, phải rời cơ quan vào Sài Gòn làm thuê, viết thuê…
15 Tháng Sáu 20222:27 SA(Xem: 3300)
người đi / thì người vẫn đi / có khi đi thật / có khi giả vờ /
15 Tháng Sáu 20222:18 SA(Xem: 2249)
Nếu ai đã đọc "Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa", chắc chắn đều bày tỏ sự thán phục đối với tác giả, tôi cũng vậy. Tác giả NTV đã đem tấm lòng thành cùng với nhiệt tâm thu thập dữ liệu về các nhân vật nói tới trong sách, cùng với các hình ảnh ghi dấu cuộc đời bể dâu của họ. Tuồng như tôi thấy họ sống lại thêm một lần nữa. Thật vậy, khi nhìn thấy hình ảnh một nhà văn quen biết ra đi từ lâu, và qua lời kể chuyện của tác giả, tôi xúc động biết bao, tưởng chừng như người ấy vẫn ở đâu đó, chưa một lần vĩnh biệt.
15 Tháng Sáu 20221:40 SA(Xem: 3129)
Đôi khi trên con đường đã chọn / ta bước đi một mình, / chỉ những cọng cỏ khô và bụi đường làm bạn, / đôi khi trên những trang viết, / ta cũng lại một mình, / chỉ những con chữ vừa hiện ra - làm bạn, / làm vui
15 Tháng Sáu 20221:33 SA(Xem: 3032)
Em cúi đầu, giọng thấp hẳn xuống: - Cô ơi, theo em được biết, hồi xưa, một trong những hình phạt vô cùng kinh hãi là tứ mã phanh thây. - Ừ, chỉ hình dung thôi cũng đủ khiếp sợ. - Dạ, tay chân của phạm nhân bị cột vào bốn sợi dây nối vào chân bốn con ngựa. Khi hành hình, các nài ngựa sẽ thúc ngựa phi ra bốn hướng; nếu không có nài ngựa, người ta sẽ thét to lên hoặc đánh ngựa để chúng hoảng sợ bỏ chạy. Và bốn sợi dây sẽ kéo tay chân phạm nhân đến khi thân thể của họ bị xé ra. - Ôi thôi! Nghe sợ quá! Sao bỗng dưng em lại nói đến chuyện đó? Em chậm rãi: - Dạ, em đã tìm đọc nhiều thiệt nhiều những kiểu hành hình đau đớn nhất để coi cái đau của mình cỡ nào. Cô ơi, em đã từng bị hành hình theo cách tứ mã phanh thây! - Hả?