- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

LỮ THỊ MAI VÀ NHỮNG BÀI THƠ CŨ

02 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 63441)

luthimai2012-9-content

 Lữ Thị Mai- Hà Nội 9-2012



lúc ngày chưa rạng

 

chúng ta đã cùng mơ về những đám mây

giấu nước mắt im chìm dưới cỏ

những ngày nắng nôi dài quá

hơi thở của nhau đang lịm đi theo vết kiến tha mồi

 

ở góc tối khu vườn hoa huệ chuông bắt đầu thỉnh nguyện

hãy gối đầu tay em gối đầu tay em

hoa sấu rụng đau lâm râm ngõ nhỏ

đừng tin những câu thơ thiếu ngủ

 

khi đêm đêm chúng ta phải nương vào mộng mị để gặp nhau

hai đầu cầu xa lắc, đốm hoa cà tím tái trên chăn…

tất cả đều khiến em giật mình

chiếc bong bóng phập phồng mùa hạ

 

trong cơn mơ từng đám mây nhập cơn trở dạ

không sinh ra hạt mưa nào

chỉ có quầng sáng chói lóa rót đều trên thảm cỏ khô

lúc ấy ngày còn chưa rạng

 

Lữ Thị Mai

 

 

… [viết tiếp]

 

giữa hai ta chỉ còn dòng sông

thao thao chảy bên tháng ngày dài rộng

mưa phùn mặn đắng trên cao

thả xuống chiều nỗi buồn rất trống

 

làm sao mình tới bên nhau

bóng con đường đã âm thầm ứa lệ

bất chợt môi thề mong manh

bất chợt anh buồn như thế

 

giữa hai ta chỉ còn lạnh giá

mưa đổ bao lâu cho ướt lối em về

căn phòng nhỏ bốn vách tường rất lạnh

lạnh cả ánh nhìn xa xôi

 

anh đã đưa em chạm đến chân trời

rồi chúng ta lại bị đẩy sang một chân trời khác

chỉ biết nhìn nhau hoang mang

chỉ biết nhủ lòng câm lặng

 

kí ức ròng ròng tầm gai

ngàn trái đau chờ tay người đến hái

chân trời nào rồi cũng lại anh thôi

cũng vẫn là em đôi bàn tay bé nhỏ…

 

Lữ Thị Mai

 

 

trà hoa

 

chẳng có ấm trà nào cho lòng nhẹ dạ

bàn tay người hái sen xếp đầy hoa trên thuyền

là lúc trinh nguyên gieo mình xuống nước

 

vậy mà em vẫn ngồi ướp vào nhụy vàng sự cả tin mùa hạ

mặc mùi hương đang khước từ

sao càng lắm niềm thương Quảng Bá càng buồn

 

buồn hệt người bạn cũ

đêm đêm dốc chén không bên hồ nước đầy

duy chỉ còn bóng tối là sáng suốt

 

anh bảo nói khẽ thôi

đừng để nỗi băn khoăn khiến nhiều người tỉnh giấc

chỉ cần hai ta đắng chát dung tha cho nỗi ngọt lành

 

bạn bỏ đi rồi thì đợi người hàng xóm

hương tàn thoang thoảng vách ngăn

từng bước chân một đi không trở lại

 

mùa hoa này thuộc về đầm lầy

tanh nồng nuốt sâu thiên hương

chỉ còn ta trước trà

 

nguội ngắt nụ hôn bao năm chồng vợ

nguội ngắt tình bạn hàn vi

nguội ngắt khói nhang hàng xóm

 

được mấy lần nhìn nhau

được mấy lần tin nhau

mùa hạ giấu tàn hoa đáy chén

 

Lữ Thị Mai

 

 

...dòng cũ

 

vẫn là em phải không

đóa hồng trắng ngậm sương mù thổn thức

nơi này nắng vàng chói gắt

bộn bề từng cơn hoa mắt

 

sân ga chẳng có ngày đêm

lúc nào cũng mưng mưng mặt trời

ngột ngạt đón đưa ngột ngạt khóc cười

em bảo không buồn mà mắt ướt đấy thôi

 

là em chẳng thể là ai

trăm năm trọ lại nốt buồn

nằm u minh ngực trái

bờ môi anh chạm nhẹ lại dịu dàng hóa những chùm gai

 

ta gặp nhau mù mờ xưa cũ

khi con đường còn lấp lửng trên cao

em mơ mãi từng mầm cây bé nhỏ

để sự hiến dâng bỗng chốc hóa dư thừa

 

vẫn là em phải không

phố hóa rêu phong mà mùa thu dài quá

cây đàn lâu năm vọng về câu hát

mưa vẫn còn nốt lặng cuối trầm thinh

 

Lữ Thị Mai



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười 202512:02 SA(Xem: 4310)
Giữa khoảng lặng mênh mang của một đêm trăng rụng, bài hát “Sao Sa Khẽ Rụng Thiên Hà Xẻ Đôi” vang lên như một khúc chiêm nghiệm về tình yêu, định mệnh và sự buông bỏ. Từ những câu thơ thấm đẫm nỗi trầm tư của Trương Đình Trác, ca khúc mở ra một không gian mờ ảo – nơi nỗi buồn hóa thành ánh sao, nơi tiếng lòng con người hòa cùng nhịp ngân của vũ trụ.
01 Tháng Mười 202511:43 CH(Xem: 6351)
Anh không còn nhìn ra em / Dưới mắt dày cui kính cận / Ánh sáng cứ lóa thất thần / Ngày thì dài bàn tay anh ngắn
01 Tháng Mười 202511:14 CH(Xem: 3716)
Tôi gặp chị trong một dịp tụ họp cà phê ăn sáng với nhóm thi hữu văn chương tại thành phố HCM. Đó là chị Ngọc Mai với khuôn mặt đẹp, dáng người nữ tính, đôi mắt long lanh sáng đẹp như hút hồn người đối diện. Tên đẹp, người đẹp, nụ cười duyên dáng và giọng nói êm ái, ngọt ngào là ấn tượng đầu tiên của tôi về chị. Tôi nhìn chị đoán cỡ khoảng chưa ngoài tứ thập. Chị cười dịu dàng bảo: -Em cộng thêm ba mươi năm nữa mới gần đúng tuổi thật của chị! Tôi ngạc nhiên và không thể ngờ trước việc chị trẻ hơn tuổi nhiều đến thế! -Ôi vậy à! Nếu thế thì chị quá trẻ so với tuổi. Nếu chị không khai, khó ai mà đoán ra tuổi thật của chị! - Nhìn chị, em biết chắc chị hạnh phúc lắm mới trẻ được như vậy, chắc là lúc nhỏ được ba mẹ cưng, lập gia đình thì được chồng cưng, chị mới có dáng hình trẻ trung, gương mặt xinh tươi ánh lên vẻ yêu đời lạc quan đến vậy. -Ồ cảm ơn em! Nhưng chị thì không được như em nghĩ đâu! Thế rồi chị bắt đầu kể tóm tắt cuộc đời của chị cho tôi nghe, chị ngược dòng th
01 Tháng Mười 202510:45 CH(Xem: 4742)
Vô cùng thương tiếc khi được tin thân mẫu của bạn Nguyễn Ngọc Bảo: /Cụ Bà Nguyễn Thị Hải (bà Qủa Phụ Nguyễn Ngọc Diễm) /Sinh năm 1933 tại Bắc Ninh, Việt Nam Đã mãn phần vào ngày 25 tháng 9 năm 2025 tại Houston, Texas./ Hưởng thọ 93 tuổi
29 Tháng Chín 202511:25 CH(Xem: 7053)
Biển ùa vào sóng duềnh lên ầm ĩ / Níu bờ ra tình tứ giữa trùng khơi / Đôi còng gió chuồi xuống hang hú hí / Ai như anh đơn chiếc nhớ chân trời
27 Tháng Chín 20256:15 CH(Xem: 5000)
Đây có vẻ như một sự kiện nghịch lý đến buồn cười bởi trong suốt 50 năm qua, NHL thường bị đội nón cối “thân Cộng”; dẫu chẳng có chiếc nón định kiến nào vừa vặn cho một nhân vật cộng đồng đa năng, đa dạng và... đa đoan như NHL. Tôi vừa về Việt Nam, nghe bạn bè kể rằng, NHL bị buộc quay trở lại Mỹ khi vừa tới phi trường Tân Sơn Nhất... mà không biết nên vui hay buồn khi nghĩ đến "quê hương là chùm khế ngọt"; nhưng giấc mơ "ăn khế trả vàng may túi ba gang mà đựng" trong cổ tích huyền thoại cũng không còn trong thế hệ GENZ với trí tuệ thật đang bị trí tuệ nhân tạo làm chao đảo này.
27 Tháng Chín 20256:04 CH(Xem: 4778)
Hắn lơ mơ tỉnh dậy lúc gà gáy sáng lần thứ hai. Đầu choáng váng, hậu quả của cuộc rượu tối qua. Đã lâu lắm, trong lần kỷ niệm của cựu sinh viên trường cũ 15 năm trước, hắn mới có một trận say không còn biết trời đất là gì như thế. Loáng thoáng giấc mơ quái dị đêm qua: chiếc khăn Piêu hắn vẫn treo một góc giá sách chẳng hiểu sao bỗng dưng ướt đẫm, ép dẹp vào trong, màu đỏ hồn nhiên chủ đạo của khăn lại có vẻ nghẹn ngào. Hắn kéo chiếc khăn, hóa ra nó dính vào gáy mấy cuốn sách bằng máu chưa khô tạo ra những hình thù tựa chữ cổ khắc trên đá…
16 Tháng Chín 20254:56 CH(Xem: 7036)
Căn phòng nhà xác thờ ơ / Trời chiều ảm đạm mờ mờ chung quanh / Trong khi không khí nặng & lạnh tanh / Trên giường xác mẹ mong manh tấm mền / Bàn tay xương xảu không mềm / Tôi cầm, hơi ấm dần chìm vào đâu / Ngoài cửa sổ thu gọi sầu / Lá từng chiếc rụng: ấy màu thời gian / Chiếc nâu, chiếc đỏ, chiếc vàng / Màu nào rồi cũng đi ngang cõi này /
11 Tháng Chín 202510:31 CH(Xem: 7955)
Buông buồn chợt ngộ vẫn vương / Những thinh cùng lặng thôi chờ kiếp sau / Rằng yêu yêu lắm đời này / Rằng mây mây hãy đắp mền ngủ chung /
11 Tháng Chín 202510:04 CH(Xem: 6375)
Hơn hai tuần qua, bộ phim “Mưa Đỏ” đã tạo nên một hiệu ứng truyền thông chưa từng có trong lịch sử Điện ảnh Việt - vượt rất xa phim “Địa đạo - mặt trời trong lòng đất” từng làm mưa làm gió phòng vé mấy tháng trước, và tạo nên một đợt sóng dư luận mới - trong đó, khen nhiều hơn chê, chủ yếu là khen ăn theo dư luận; và cái “Khen” chủ yếu dựa trên một định đề quen thuộc nằm trong “chiến lược truyền thông” chính thống lâu nay ăn vào não trạng phần đông dân Việt: “Cần mô tả, ca ngợi sự hy sinh mất mát to lớn để hiểu cái giá của Hòa Bình, Độc lập - Tự do”…