- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,788,634

LỮ THỊ MAI VÀ NHỮNG BÀI THƠ CŨ

02 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 26126)

luthimai2012-9-content

 Lữ Thị Mai- Hà Nội 9-2012



lúc ngày chưa rạng

 

chúng ta đã cùng mơ về những đám mây

giấu nước mắt im chìm dưới cỏ

những ngày nắng nôi dài quá

hơi thở của nhau đang lịm đi theo vết kiến tha mồi

 

ở góc tối khu vườn hoa huệ chuông bắt đầu thỉnh nguyện

hãy gối đầu tay em gối đầu tay em

hoa sấu rụng đau lâm râm ngõ nhỏ

đừng tin những câu thơ thiếu ngủ

 

khi đêm đêm chúng ta phải nương vào mộng mị để gặp nhau

hai đầu cầu xa lắc, đốm hoa cà tím tái trên chăn…

tất cả đều khiến em giật mình

chiếc bong bóng phập phồng mùa hạ

 

trong cơn mơ từng đám mây nhập cơn trở dạ

không sinh ra hạt mưa nào

chỉ có quầng sáng chói lóa rót đều trên thảm cỏ khô

lúc ấy ngày còn chưa rạng

 

Lữ Thị Mai

 

 

… [viết tiếp]

 

giữa hai ta chỉ còn dòng sông

thao thao chảy bên tháng ngày dài rộng

mưa phùn mặn đắng trên cao

thả xuống chiều nỗi buồn rất trống

 

làm sao mình tới bên nhau

bóng con đường đã âm thầm ứa lệ

bất chợt môi thề mong manh

bất chợt anh buồn như thế

 

giữa hai ta chỉ còn lạnh giá

mưa đổ bao lâu cho ướt lối em về

căn phòng nhỏ bốn vách tường rất lạnh

lạnh cả ánh nhìn xa xôi

 

anh đã đưa em chạm đến chân trời

rồi chúng ta lại bị đẩy sang một chân trời khác

chỉ biết nhìn nhau hoang mang

chỉ biết nhủ lòng câm lặng

 

kí ức ròng ròng tầm gai

ngàn trái đau chờ tay người đến hái

chân trời nào rồi cũng lại anh thôi

cũng vẫn là em đôi bàn tay bé nhỏ…

 

Lữ Thị Mai

 

 

trà hoa

 

chẳng có ấm trà nào cho lòng nhẹ dạ

bàn tay người hái sen xếp đầy hoa trên thuyền

là lúc trinh nguyên gieo mình xuống nước

 

vậy mà em vẫn ngồi ướp vào nhụy vàng sự cả tin mùa hạ

mặc mùi hương đang khước từ

sao càng lắm niềm thương Quảng Bá càng buồn

 

buồn hệt người bạn cũ

đêm đêm dốc chén không bên hồ nước đầy

duy chỉ còn bóng tối là sáng suốt

 

anh bảo nói khẽ thôi

đừng để nỗi băn khoăn khiến nhiều người tỉnh giấc

chỉ cần hai ta đắng chát dung tha cho nỗi ngọt lành

 

bạn bỏ đi rồi thì đợi người hàng xóm

hương tàn thoang thoảng vách ngăn

từng bước chân một đi không trở lại

 

mùa hoa này thuộc về đầm lầy

tanh nồng nuốt sâu thiên hương

chỉ còn ta trước trà

 

nguội ngắt nụ hôn bao năm chồng vợ

nguội ngắt tình bạn hàn vi

nguội ngắt khói nhang hàng xóm

 

được mấy lần nhìn nhau

được mấy lần tin nhau

mùa hạ giấu tàn hoa đáy chén

 

Lữ Thị Mai

 

 

...dòng cũ

 

vẫn là em phải không

đóa hồng trắng ngậm sương mù thổn thức

nơi này nắng vàng chói gắt

bộn bề từng cơn hoa mắt

 

sân ga chẳng có ngày đêm

lúc nào cũng mưng mưng mặt trời

ngột ngạt đón đưa ngột ngạt khóc cười

em bảo không buồn mà mắt ướt đấy thôi

 

là em chẳng thể là ai

trăm năm trọ lại nốt buồn

nằm u minh ngực trái

bờ môi anh chạm nhẹ lại dịu dàng hóa những chùm gai

 

ta gặp nhau mù mờ xưa cũ

khi con đường còn lấp lửng trên cao

em mơ mãi từng mầm cây bé nhỏ

để sự hiến dâng bỗng chốc hóa dư thừa

 

vẫn là em phải không

phố hóa rêu phong mà mùa thu dài quá

cây đàn lâu năm vọng về câu hát

mưa vẫn còn nốt lặng cuối trầm thinh

 

Lữ Thị Mai



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Mười Một 202110:17 CH(Xem: 2009)
CUỘC CÁCH MẠNG 1/11/1963 / Vũ Ngự Chiêu / Trích: Ngô Đình Nhu, Chết Khó Nhắm Mắt
26 Tháng Mười Một 20198:59 CH(Xem: 7631)
Những tác phẩm do TẠP CHÍ HỢP-LƯU xuất bản:Hiện có bán qua hệ thống Amazon phát hành toàn cầu. Và SÁCH MỚI CỦA NXB TẠP CHÍ HỢP-LƯU 11-2019 Hiện có bán qua hệ thống phát hành LuLu.com.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 14952)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 32818)
Với đại đa số người Việt đương thời, chẳng có gì quí hơn một cuộc sống no đủ, yên lành. Luật sinh tồn là khuôn thước có hàng ngàn năm lịch sử. Giấc mộng độc lập, tự chủ người Việt nào chẳng thầm mơ ước. Nhưng những người có viễn kiến không thể không nhìn về giai đoạn hậu-thuộc-địa. Một nước “độc lập” trên giấy tờ, truyền đơn, khẩu hiệu—nhưng thực chất độc tài, chuyên chế, nghèo khổ, lạc hậu, người cầm quyền trở thành những kẻ cướp ngày, công khai có vũ khí và được “luật pháp” bảo vệ—chưa hẳn đã đáng mong ước, trông đợi hơn một chế độ lệ thuộc ngoại nhân. Đó là chưa nói đến hiểm họa đời kiếp từ phương Bắc.
14 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 83519)
T rong lịch sử tranh đấu giành độc lập của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ hai mươi, hai lần nước ta đã được các nhà cầm quyền đương thời chính thức tuyên bố độc lập. Lần thứ nhất vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 bởi Hoàng Đế Bảo Đại và lần thứ hai bởi Chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Hồ Chí Minh vào ngày 2 tháng 9 năm 1945. Hai lần cả thảy, nhưng đa số người Việt chỉ biết hay chỉ được học có một lần. Họ chỉ biết có bản tuyên ngôn của Hồ Chí Minh ngày 2 tháng 9 mà không biết bản tuyên ngôn của Bảo Đại ngày 11 tháng 3. Lịch sử do đó chỉ được biết có một nửa thay vì toàn vẹn.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 21774)
Đến nay người mình thấy Tây học rực rỡ mà cái học của ta khi xưa mập mờ không rõ, sách vở không có mấy, liền cho cái học của ta không có gì. Đó là một điều mà các học giả trong nước nên chú ý mà xét cho kỹ, đừng để cái hình thức bề ngoài làm hại mất cái cốt yếu bề trong. Nho Giáo tuy không gây thành được cái văn minh vật chất như Tây học, nhưng vẫn có cái đặc tính đào tạo ra được cái nhân cách, có phẩm giá tôn quí.
26 Tháng Giêng 202210:31 SA(Xem: 156)
bước khẽ em ơi, tơ trời rất nhẹ / sương ngập ngừng và nắng xoã trên vai / chút môi thắm và mắt cười đâu đó / cho ta về thương một nhánh sông dài
25 Tháng Giêng 202210:43 CH(Xem: 183)
Lật bật mà Tết lại sắp tới. Làng xóm đó đây thảy đều chộn rộn đón xuân về, mỗi nhà mỗi kiểu. Mấy năm trước, lúc nào cô Thơm cũng thấy lòng mình dửng dưng trước những dấu hiệu của một mùa xuân đang trở lại. Chợ búa thay màu đổi sắc, rực rỡ hẳn lên với những mặt hàng dành riêng cho tết nhứt. Từ hai mươi tháng Chạp trở đi, ba má cô đã háo hức sửa soạn mọi thứ như vẫn làm từ năm này qua năm khác. Nhắm mắt lại, cô Thơm có thể mường tượng ra cảnh dưới bếp, má cô lễ mễ mang về những món cần thiết để chuẩn bị nấu mâm cơm cúng giao thừa và đầu năm. Hay trên gian nhà chính, ba cô đang dọn dẹp lại bàn thờ tổ tiên, lau chùi bộ lư đồng và chân đèn sáng loáng đến ngó vào cũng thấy rõ mặt mình.
25 Tháng Giêng 202210:30 CH(Xem: 132)
Xin cúi lạy con đường này / cúi lạy những bước chân bùn đất / cơn mưa phùn hây hây / cỏ ngát / Nén nhang đỏ cho những hồn oan / khói hương loang chiều tàn / bụi tro ray rứt / gió thổi tung rơm rạ tha hương
25 Tháng Giêng 202210:24 CH(Xem: 136)
Xuân lại về trên cánh võng mẹ ru / Thơm ngát cành môi hoa đào hoa cúc / Này búp măng non / Này son tô bút Ngàn mến trăm thương ôm ấp vỗ về /