- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

LỮ THỊ MAI VÀ NHỮNG BÀI THƠ CŨ

02 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 63438)

luthimai2012-9-content

 Lữ Thị Mai- Hà Nội 9-2012



lúc ngày chưa rạng

 

chúng ta đã cùng mơ về những đám mây

giấu nước mắt im chìm dưới cỏ

những ngày nắng nôi dài quá

hơi thở của nhau đang lịm đi theo vết kiến tha mồi

 

ở góc tối khu vườn hoa huệ chuông bắt đầu thỉnh nguyện

hãy gối đầu tay em gối đầu tay em

hoa sấu rụng đau lâm râm ngõ nhỏ

đừng tin những câu thơ thiếu ngủ

 

khi đêm đêm chúng ta phải nương vào mộng mị để gặp nhau

hai đầu cầu xa lắc, đốm hoa cà tím tái trên chăn…

tất cả đều khiến em giật mình

chiếc bong bóng phập phồng mùa hạ

 

trong cơn mơ từng đám mây nhập cơn trở dạ

không sinh ra hạt mưa nào

chỉ có quầng sáng chói lóa rót đều trên thảm cỏ khô

lúc ấy ngày còn chưa rạng

 

Lữ Thị Mai

 

 

… [viết tiếp]

 

giữa hai ta chỉ còn dòng sông

thao thao chảy bên tháng ngày dài rộng

mưa phùn mặn đắng trên cao

thả xuống chiều nỗi buồn rất trống

 

làm sao mình tới bên nhau

bóng con đường đã âm thầm ứa lệ

bất chợt môi thề mong manh

bất chợt anh buồn như thế

 

giữa hai ta chỉ còn lạnh giá

mưa đổ bao lâu cho ướt lối em về

căn phòng nhỏ bốn vách tường rất lạnh

lạnh cả ánh nhìn xa xôi

 

anh đã đưa em chạm đến chân trời

rồi chúng ta lại bị đẩy sang một chân trời khác

chỉ biết nhìn nhau hoang mang

chỉ biết nhủ lòng câm lặng

 

kí ức ròng ròng tầm gai

ngàn trái đau chờ tay người đến hái

chân trời nào rồi cũng lại anh thôi

cũng vẫn là em đôi bàn tay bé nhỏ…

 

Lữ Thị Mai

 

 

trà hoa

 

chẳng có ấm trà nào cho lòng nhẹ dạ

bàn tay người hái sen xếp đầy hoa trên thuyền

là lúc trinh nguyên gieo mình xuống nước

 

vậy mà em vẫn ngồi ướp vào nhụy vàng sự cả tin mùa hạ

mặc mùi hương đang khước từ

sao càng lắm niềm thương Quảng Bá càng buồn

 

buồn hệt người bạn cũ

đêm đêm dốc chén không bên hồ nước đầy

duy chỉ còn bóng tối là sáng suốt

 

anh bảo nói khẽ thôi

đừng để nỗi băn khoăn khiến nhiều người tỉnh giấc

chỉ cần hai ta đắng chát dung tha cho nỗi ngọt lành

 

bạn bỏ đi rồi thì đợi người hàng xóm

hương tàn thoang thoảng vách ngăn

từng bước chân một đi không trở lại

 

mùa hoa này thuộc về đầm lầy

tanh nồng nuốt sâu thiên hương

chỉ còn ta trước trà

 

nguội ngắt nụ hôn bao năm chồng vợ

nguội ngắt tình bạn hàn vi

nguội ngắt khói nhang hàng xóm

 

được mấy lần nhìn nhau

được mấy lần tin nhau

mùa hạ giấu tàn hoa đáy chén

 

Lữ Thị Mai

 

 

...dòng cũ

 

vẫn là em phải không

đóa hồng trắng ngậm sương mù thổn thức

nơi này nắng vàng chói gắt

bộn bề từng cơn hoa mắt

 

sân ga chẳng có ngày đêm

lúc nào cũng mưng mưng mặt trời

ngột ngạt đón đưa ngột ngạt khóc cười

em bảo không buồn mà mắt ướt đấy thôi

 

là em chẳng thể là ai

trăm năm trọ lại nốt buồn

nằm u minh ngực trái

bờ môi anh chạm nhẹ lại dịu dàng hóa những chùm gai

 

ta gặp nhau mù mờ xưa cũ

khi con đường còn lấp lửng trên cao

em mơ mãi từng mầm cây bé nhỏ

để sự hiến dâng bỗng chốc hóa dư thừa

 

vẫn là em phải không

phố hóa rêu phong mà mùa thu dài quá

cây đàn lâu năm vọng về câu hát

mưa vẫn còn nốt lặng cuối trầm thinh

 

Lữ Thị Mai



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Mười Hai 20256:59 CH(Xem: 2432)
Năm 2025 đánh dấu một bước ngoặt đặc biệt trong hành trình của Ocean Vuong (*). Nhà văn, nhà thơ gốc Việt nầy đã trở thành một trong những khuôn mặt quan trọng nhất của văn chương Mỹ đương đại. Không còn là “hiện tượng thơ”, không còn được biết đến qua nỗi đau di dân, không còn đứng trong hào quang của Night Sky with Exit Wounds hay thành công bất ngờ của On Earth We’re Briefly Gorgeous trước đây, Ocean Vuong năm 2025 là một nhà văn đang mở ra biên giới mới của chính mình với The Emperor of Gladness (397 trang; 25 chương đánh số từ 1 đến 25; Nhà Xuất bản Penguin Press, New York, 2025) . Tác phẩm mới nầy nhanh chóng được các danh sách uy tín của Amazon xếp vào một trong những cuốn sách được mong chờ nhất trong năm 2025(**) và xác nhận Ocean Vuong đã chuyển từ “ngôi sao mới của thơ ca” thành “một trong những giọng văn triển vọng của thế kỷ XXI”.
26 Tháng Mười Một 202511:38 CH(Xem: 3307)
Quê nhà cơn lũ / Em tôi/ Mẹ ôm con lạy giữa đồi mưa bay / Con sông cuộn xác / Cha gầy / Những đồi đất chảy / Đã dày nỗi oan
26 Tháng Mười Một 202511:06 CH(Xem: 2616)
Cô bé Lò Thị Chang đã sống ở chỗ cao nhất trên mái nhà sàn của một gia đình Thái đen gồm 5 người suốt ba ngày đêm. Nước lũ ngập vào bản em từ hôm ấy đến tối nay chỉ rút được chút ít, rồi như trêu ngươi, làm lộ rõ hơn các mái nhà sàn và các ngọn cây cao đang chơi vơi tô điểm cho những xác trâu bò, gà lợn nổi lềnh phềnh - tựa cuộc “trình diễn” chưa bao giờ có của bản em giữa đất trời xám xịt…
26 Tháng Mười Một 202510:59 CH(Xem: 2425)
Có một lần, ăn một món ăn giống ngày xưa mình đã từng ăn, nên thấy nhớ mẹ, mình viết lên facebook "Món ăn mẹ nấu". / Một anh bạn trên face còm vào bảo mình rằng: "Sao cứ phải là món ăn mẹ nấu? ai cũng cứ rập khuôn rằng chỉ có mẹ mới có món ăn để con cái nhớ. Sao lại không là ba kia chứ". Mình buồn cười về cách dỗi của anh bạn ấy song điều đó cũng làm mình nghĩ lại.
26 Tháng Mười Một 202510:53 CH(Xem: 3340)
nhà anh ở có một cây ổi ngọt / gần hết năm trái trỉu nặng thấy thương / con sóc nhảy lên cao rồi nhảy xuống / chạy tung tăng khắp đám cỏ quanh vườn
20 Tháng Mười Một 20251:10 SA(Xem: 2862)
Ngô Thế Vinh’s Anthology II - Portraits of Literature, Art, and Culture is a masterful act of reclamation, a radiant arras woven from the lives and legacies of eighteenliterary, artistic, and cultural figures who defined South Vietnam’s vibrant intellectual scene before the cataclysm of April 30, 1975. This collection is not merely a gallery of portraits but a resolute stand against oblivion, preserving the humane, dynamic, and innovative spirit of the Republic of Vietnam (RVN). With a physician’s precision and an exile’s longing, Vinh crafts a narrative that resurrects a cultural heritage nearly erased by decades of suppression, offering readers a window into an era that was as fleeting as it was profound.
18 Tháng Mười Một 20257:53 CH(Xem: 2971)
Năm 1998- Tôi nhớ thời đó mình nhác học, hay đi chơi điện tử và mượn sách văn viết riêng về từng tác giả về đọc hết, đọc cũng không hiểu gì nhiều mà đọc vì thích thôi. Tuy nhiên trong một lần hiếm hoi làm siêng dành cho môn Toán, trong cái điều kiện là hôm đó cúp điện nữa, tự dưng có nhã hứng lấy bài tập toán ra làm. Ba là người dạy cho tôi, và trước khi giải ba hỏi: "Con muốn giải theo cách của ba, hay giải theo cách của thầy trên trường?"
18 Tháng Mười Một 20257:28 CH(Xem: 2804)
Khi qua Mỹ định cư,tôi liên lạc ngay với Trần Hoài Thư (cuối năm 2005). Mãi đến 12 năm sau (2017) khi về hưu, tôi mới có dịp liên lạc với nhà văn Lê Thị Huệ và nhà nghiên cứu văn học Nguyễn Vy Khanh. Những người nầy đã khuyến khích tôi cầm bút trở lại.
18 Tháng Mười Một 20257:22 CH(Xem: 3117)
Có ai giống như tui còn nhớ lại thời mình hồi còn nhỏ xíu, cỡ hai tuổi không ta? Tui không nói dóc đâu. Bây giờ ở tuổi 65 tui vẫn nhớ hồi đó đó.Cái trí nhớ "kỳ cục" của tui nó toàn nhớ rõ cái gì đâu đâu. Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống t Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống tì
18 Tháng Mười Một 20257:07 CH(Xem: 3089)
“Trên từng cây số” là tên một bộ phim truyền hình nhiều tập của Bun-ga-ri vốn quen thuộc với khán giả Việt Nam đầu những năm 80 của thế kỷ trước. Nhưng chưa tới thập niên sau, “Trên từng cây số” của màn ảnh xứ hoa hồng đã biến thành nỗi ám ảnh đậm nước mắt, và cả máu nữa của nhiều người Việt đi xuất khẩu lao động tại các nước Đông Âu. Đây chỉ là vài mẩu chuyện do em trai tôi – một họa sĩ kể lại sau khi đã trải nghiệm trên từng cây số cuối cùng của con đường khổ ải này…