- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,512,620

CỰU GIÁN ĐIỆP NAM HÀN HIỆN THỜI LÀ MỘT NGƯỜI LÀM VIỆC TỪ THIỆN

07 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 85685)


yoon_kyung-chul-content

 Yoon Kyung-chul


Tin Seoul- Đối với nhân vật James Bond, thì công việc làm gián điệp là cả một chuỗi ngày tháng của những phụ nữ tuyệt đẹp và rượu ngon, nhưng cho một tay gián điệp thực sự của Nam Hàn, người thi hành những nhiệm vụ bí mật tại khu vực tách rời của miền Bắc, thì đã là một cuộc sống khó khăn hơn nhiều.

Hiện thời ở tuổi 59 và là cha của 3 đứa con gái, Yoon Kyung-chul dành những ngày tháng của ông sửa những chiếc xe đạp cho từ thiện tại Seoul, thủ đô của Nam Hàn. Tình cảnh này xa hẳn từ một ngày vào năm 1973 khi chàng thanh niên Yoon 21 tuổi được triệu tập đột nhập vào Bắc Hàn, vốn cho tới hiện thời vẫn còn trong cuộc chiến với miền Nam. Sau khi bị bắt nhập ngũ, Yoon tìm thấy mình là một người vô danh trong một vùng núi non hẻo lánh. Yoon cho biết rất nhiều người trong đội ngũ của anh bị dụ dỗ bởi 30 triệu Won cung cấp sau khi tham gia vào nhóm. Kế đến anh đã được huấn luyện những kỹ năng của một người gián điệp trong tình trạng khắc nghiệt. Cường độ dữ dội của chương trình huấn luyện khiến cho rất nhiều người qua đời và bị thương tích trong thời gian này. Khoảng 13 ngàn người đàn ông đã được huấn luyện như Yoon qua tới đầu thập niên 1990 và hơn 7000 người đã bị liệt kê là mất tích hay đã chết, vài trăm người trong số này được tin là đang ở tại miền Bắc.

Khi rời khỏi lực lượng đặc biệt vào năm 1976, anh tìm thấy mình không có một công việc nào và thậm chí tồi tệ hơn chính quyền Nam Hàn lại kiểm soát tất cả những hoạt động của anh. Yoon đã không là một người dân thường hay là một người lính. Anh chuyển sang tham gia vào những cuộc biểu tình chống lại chính quyền đòi hỏi quyền lợi và sự nhìn nhận, vốn lên đến cao điểm khi xung đột với cảnh sát vào năm 2002. Ba năm trước, anh cùng những người đồng môn thành lập một hội đoàn từ thiện, sửa xe đạp và biếu tặng cho những tổ chức trong cộng đồng. Họ đặt tên cho nhóm là đội quân dành cho nhiệm vụ đặc biệt, nhưng lần này nhiệm vụ của họ không còn trong một vùng đất cay nghiệt hiểm nghèo.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 21458)
P hước Tường ơi em về đây tựa lưng vào núi để khỏi ngó thấy mặt trời dần lặn phía sau tựa vào nôn nao
09 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 20736)
T ôi vẫn muốn cài một bông hoa đỏ lên áo mình trên ngày tháng đang trôi qua cuộc đời rong ruổi ngược xuôi vẫn như còn nằm bên mẹ trong nôi
08 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 19566)
g ió ở đâu mà quay về biển rộng mân mê làn tóc một chiều dỗ nụ hôn vừa đủ ấm một đêm mưa
07 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 21281)
B ức họa năm xưa cùng đêm cũ Trăng lại là trăng mới em ơi Đọng ở vườn em từng nhánh lộc Khuya về sương gió hỏi tương tư
06 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 21429)
đ ừng mang tất cả về đây những thứ mà em chưa bao giờ ăn hết mùa xuân vẫn non tơ như một kẻ đói lòng
06 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 21197)
C hiều an ủi mà hương mướp đi hoang Quê rất nhớ, bay bằng hai chiếc lá Phố rất nắng, trôi bằng nghìn người lạ Bữa tôi về, khóc miết cái răng khôn!
06 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 20671)
C on lớn, đã ngoài năm mươi tuổi Chân đau chỉ có đẹp tiếng cười Bao nhiêu năm mỗi lần tết đến Lại về với mẹ giữa niềm vui
06 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 23581)
e m lục lọi ký ức tìm những ngày nắng tìm những chiều xuân nơi cơn gió anh mới hôm qua thổi ngang
06 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 20207)
L à lời thơ của những buổi chiều Những đêm cô độc Những tiếng cười từ ngày cũ Bỗng dưng mọi chuyện không còn cần thiết
06 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 26258)
N àng mất liên lạc với Thẩm cho đến hôm hai mươi ba tết. Có lúc, nàng đã thầm nghĩ Thẩm kết thúc công việc với nàng rồi. Biết đâu như vậy tốt hơn. Nàng cũng không thích cảm giác nhận tiền của người khác mà chẳng phải làm gì. Khi nàng vừa cúng ông táo xong, Thẩm gọi: “Tôi đang đợi cô, đi với tôi về phố Hoài được chứ?” Phố Hoài ư?