- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Người lính buồn, Một Lần Rồi Xóa Tan

13 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 110416)


photo_3__dinhcamly-content

 Photo by Dinh Cam Ly


Người lính buồn

 ( nhớ Ngô Kha,1966)

 

 

Nhớ đêm nào ngồi quanh

trong ngôi chùa nhỏ

trước mỗi ngọn nến hồng

sau ngày thua trận

im lặng sâu hơn

vì chờ tiếng nói

mưa rả rích ngoài trời

vẫn không một lời

giã từ nhau lặng lẽ.

 

Chiếc cầu sắt đen

những thanh tà vẹt rỉ

tàu qua mỗi buổi chiều

để lại tiếng còi hoàng hôn

người lính tóc râu phủ mặt

bước lạnh lùng trên những thanh ray

buổi chiều ở Cầu Hai

mang trái tim Che*

người lính tưởng mình ở rừng già nam Mỹ

cùng giấc mơ giải phóng về.

 

Cuộc chiến đầy ảo vọng

rồi cũng lụi tàn nhanh

dưới mưa phùn giá lạnh

đoàn hàng binh về thành

người lính buồn ở lại.

 

Đã nhiều năm trôi qua

người lính buồn ở lại

người lính buồn nằm xuống

giấc ngủ ruộng đồng

mênh mông mây trắng

tiếng vỗ cánh

 hư không.

 

LỮ QUỲNH

San Jose, 1-2011

(*) Ernesto “Che” Guevara (1928-1967)

 



Một Lần Rồi Xóa Tan


ta đứng giữa trời đêm

dưới ánh đèn

soi màu lá đỏ

tuyết đã rơi bên miền đông bắc

và nơi đây

lạnh giá tràn về

đêm thất thanh

khi tiếng thở dài bên kia trái đất

âm u làn sóng nhiễu

làm buốt trái tim ta.

 

lá đỏ dưới ánh đèn mùa đông

mùa đổi từ bao giờ

lòng ta quanh năm chỉ một mùa vàng lạnh

giấu bạn bè trong những giấc mơ .

 

ta đứng giữa trời đêm

người sũng nước

gió quất mưa vào mặt

không làm tắt

cơn sốt đang bốc lửa thịt da

gió gào lên mê sản

át tiếng u u ngoài vùng phủ sóng

 

chỉ một lần rồi xóa tan

mà sao im lặng

im lặng quá thế này.

 

Lữ Quỳnh

San Jose, 8-12-2010.

 


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 33308)
H ọc yêu lại nhé anh Học cách khuấy cà phê đến nhạt Trái tim ngốc nghếch của em cứ nhớ điên cuồng như thế Học yêu lại Cho tình yêu kích dục trái tim em.
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 35653)
L ần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu. Phương Uy là bút danh, hiện đang sống và làm việc tại Bình Thuận. Thơ của Phương Uy nhẹ nhàng , chừng mực, nhưng sâu lắng. Mời quí độc giả và văn hữu cùng đi vào thế giới thơ của Phương Uy.
23 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 38638)
T ôi vẫn đi lên đi xuống dọc theo bờ biển miền Tây Hoa Kỳ. Được hỏi khi nào ngưng, tôi chỉ biết cười và trả lời là tới khi nào không còn lái xe được nữa. Tôi thèm những lúc thả hồn giữa những cụm rừng đại thụ gỗ đỏ cao thấu trời mây; giõi theo những cánh chim thiên di hàng năm không biết mỏi, và tưởng tượng từng đàn cá voi bận rộn xuôi nam ngược bắc...
23 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 33367)
D ừng lại bến bờ ngăn cách Sẽ không còn bóng dáng anh Dừng lại bên này đời sống Chỉ còn lại mấy bức hình!
22 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 38767)
B ằng những dòng thật ngắn và đơn giản Du Nguyên đã tự giới thiệu về mình: Họ tên: Đậu Dung. Bút danh: Du Nguyên. SN: 1988, quê: Nghệ An. Hiện đang sống và làm việc tại Hà Nội.Tòa soạn đã nhận được chùm thơ Du Nguyên như một món quà thi ca mà tác giả muốn gởi tặng cùng sự trân quí và đồng cảm đến với bạn đọc và văn hữu của Hợp Lưu … Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu những thi phẩm của người làm thơ mang tên Du Nguyên.
21 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 38760)
A nh thích sạch sẽ trinh nguyên Anh lăn lộn cào cấu trên thân xác em Chà xác, mân mê, bú mớm từng hơi thở, vi nước bọt, tế bào em Sau cuộc hoang luân anh cố gột rửa bằng hàng trăm loại dầu gội, sữa tắm, phấn hoa…
21 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 39185)
đ êm đã sâu rồi đôi mắt chong chong cũng nhường nhau mà khép lại chỉ còn em nhặt nhạnh lại mình rất lẻ
21 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 33520)
H oàng Cung Cambodia, tôi chết lặng trước tấm bản đồ xứ Miên. Bao gồm đất nước tôi, trãi dài từ Miền Trung xuống Miền Nam ngày xưa là đất của Cham Pa và Chân Lạp. Người Việt tôi khởi đầu từ nhà Trần, nhà Nguyễn đã mở rộng bờ cõi như thế này đây…
21 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 34758)
“ B ất cứ lúc nào bất cứ ở đâu” tưởng là kể chuyện tình, nhưng không tôi nghĩ khác. Dù chúng ta không bắt gặp những hình ảnh bắn giết trên chiến trường, nhưng bàng bạc trong từng chuyện là tâm trạng chán nãn, hỗn loạn, bất cần đời, sống không biết ngày mai của một lớp thanh niên, của một Sài Gòn trong thời chiến tranh.
20 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 35068)
L ịch sử dù có được viết lại Cũng không thể chối bỏ được rằng Sự thật không phải vậy Sự thật chỉ là phương tiện phục vụ Cho một sự thật khác