- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,163,946

Yêu

08 Tháng Mười Một 201012:00 SA(Xem: 7048)
Em* là gái Tràng An xịn. Thật đấy. Họ và tên: Mã Li Liên. Nơi sinh: phố Hàng Buồm. Dân tộc: Kinh. Sở dĩ có cái tên nghe rất Tầu vì rằng em sinh ra và lớn lên ở “Chinatown” mà, đi mẫu giáo ở trường Tầu nữa.

Khi còn bé bố mẹ bảo em không xinh. Vì không có da trắng, tóc dài, con mắt lá răm, lông mày lá liễu, cổ tay vừa trắng vừa tròn & theo ISO truyền thống của Đại Việt. Kiểu như cứ trâu là phải tai lá mít, đít lồng bàn, cổ cao ba ngấn... Sorry, em là trâu sắt thì sao?

Lớn hơn tí thấy nhiều người bảo em không thông minh. Thông minh thì phải thế nào nhỉ? Có ISO nào không?

Dân tộc Kinh, không xinh, không thông minh. Những bảng hiệu như phán xét của định mệnh mà người đời, trong đó có bố mẹ em, đã đè lên ký ức tuổi thơ em.

Em soi gương thấy mình cũng quá đáng thật. Da hợp kim chì pha đồng, giống mầu những đồng tiền cổ thời Càn Long, Khang Hy hay Quang Trung, Khải Định vẫn được bầy bán ở cái souvenir shop đầu phố. Nhìn nước da dễ tưởng máu em cũng có mầu ấy. Thân mình gầy ngẳng, lòng khòng. Mặt sắc, xương xẩu. Khoé miệng như cái ghe lật úp. Mũi gồ gồ, hơi khoằm. Gay quá! Sao các bậc phụ mẫu nhà nào lại đúc ra con chẳng có cái nét nào của dân tộc thế này. Sao nhiều bạn khác của em lại cứ da trắng, tóc dài, môi đỏ, lại còn mũm mĩm nữa.

Em chẳng kịp chán bố mẹ thì họ đã kịp chán nhau. Nhưng chẳng chịu bỏ nhau, không biết tại sao. Họ cứ bên nhau để chì chiết, rên xiết dai như cặc bò. Sorry, không biết nói cách gì khác, vì vốn tính hay ăn nên chỉ có kinh nghiệm để lại rằng trong các món thì chỉ thấy ngẩu pín là dai nhất thôi. Sau này khi cái kho kinh nghiệm trong em đã quá kinh thì em vẫn rút ra như vậy, như ngẩu pín, nhưng mà là như cặc “trâu Phi”.

Đã thế, to make the mattre worst, lúc nào em cũng cao nhất lớp. Thời em đi học, đứa nào mà cao thì khổ nhục lắm. Bị trêu suốt ngày. Cao như sào chọc cứt. Nghênh nghênh ngáo ngáo như cái gáo múc phân. Anh trai em cũng cao nên lúc nào cũng phải cố gù cái lưng xuống, lâu ngày thành tật. Thật là tội. Đâm ra từ bé anh đã cục cằn, khó gần, nhẫn tâm, lạnh lùng, cô độc khủng khiếp, lại còn bị viêm đường tiết niệu mãn tính. Phải chăng vì thế mà anh ấy không thích gần đàn bà. Còn em thì không biết tại sao ấy, chẳng ép cái lưng cứng đơ của mình cong xuống được. Tuổi thơ em thật là dã man. “Mal! [Từ đáy trái tim tôi vẫn] mal...”, anh của em vẫn thường ôm đàn hát cái bài này. Em cứ nghe là thấy vừa nẫu ruột vừa xót xa vừa mơ mòng về những chốn xa xăm. Ôi những nỗi đau tình ái xa xôi! Chốn thiên đường bên Tây nào đấy mà người ta cũng đau hay sao. Em thì vẫn chắc nỗi đau là đặc sản nước mình. Mày được mỗi đôi mắt. Anh bảo mắt em đẹp á, đẹp chỗ nào. Vừa trong vừa đục, vừa xanh vừa trắng, vừa thẳng vừa liếc, vừa sắc vừa cùn... Eo ơi, anh tả cái gì lạ thế? Đó là lời khen đầu tiên trong đời em. Dẫu người trong nhà khen nhưng cũng đủ sướng âm ỉ cả tháng. Em bắt đầu có thói hay soi gương để nhìn đôi mắt của mình. Nhưng chả thấy gì. Cũng đen thùi như mọi người Giao Chỉ khác thôi. Nhưng chắc chắn một điều là từ hôm ấy em đã cười nhiều hơn. Dạo này mày cứ như con dở hơi. Như con bò đội nón. Nhưng trông mày cười nhiều cái mặt cũng có lúc sáng ra được một tị. Sao em chả thấy gì?

Càng lớn em càng cao. Vì thế từ nay tên em đã gắn thêm một cái đuôi: Liên “Sào”.

Đùng một cái, thời thế đổi thay.

Mọi quan niệm cứ thay đổi xoành xoạch.

Đầu tiên là thấy mọi người bắt đầu chỉ chê bai bọn lùn mà thôi. Dân mình có cái kho ngôn từ chê bai mai mỉa chắc là nhất quả đất. Chéc-lơ-mo. Hạt mít. Cái kẹo. Mét mốt. Bất mãn chiều cao. Nhất lé nhì lùn. Thỏi sô-cô-la mút dở. Sông có thể cạn, núi có thể mòn song chiều cao của những thằng lùn không bao giờ thay đổi. Điều đó có nghĩa người ta bắt đầu khen những người cao. Câu nhất dáng nhì da thứ ba mới là mốt ngày càng thịnh hành.

Khi em 12 tuổi, hai sự kiện mang tính khủng bố đã xảy đến thật đột ngột:

1. Em chẩy máu [lỗi tại trời] lần đầu;

2. Em bị điện giật [lỗi tại người] lần đầu và cũng là lần cuối (nếu có lần hai thì sao nhỉ? Chắc là trái đất sẽ nổ tung, thậm chí mặt trời tắt rụi, hậu quả sẽ vô cùng kinh khủng khiếp hoảng hốt).

Nếu sự kiện thứ nhất đem lại trong em nhiều cảm giác tâm tư lo lắng hoảng loạn thì sự kiện thứ hai đem lại nhiều thứ hết sức hỗn tạp. Từ đây em như đã thành một con người khác. Da thịt bắt đầu rùng rùng chuyển động như một đoàn quân Tây tiến [không mọc tóc]. Nhưng em thì bắt đầu mọc lông. Nước da thì tất nhiên là thay đổi sao được, vẫn chì pha đồng, nhưng có vẻ đã ánh lên những làn ánh sáng. Đúng năm ấy trên ti-vi [đen trắng] một nhà văn hóa lớn hùng hồn vừa lắc những sợi tóc xõa vừa vang vang xách động các bạn văn chương. Dù chỉ là những hạt bụi nhưng chúng ta phải là những hạt bụi lấp lánh ánh sáng của đảng, của cách mạng. Người ta chỉ thấy những hạt bụi lấp lánh ánh tham vọng vô đáy. Và ông làm dấy lên những ham hố đầu đời trong em. Tâm trí em cũng chuyển động như xe công nông. Anh em bảo mắt mày độ này có vấn đề long lanh như những hạt sương đấy. Dáng đi thì đã ra chiều õng ẹo. Ai cũng bảo trông em khác quá. Bố lườm lườm bảo em Liêu Trai. Mẹ lim dim vẻ lo lắng xa vắng. Mắt hay để ý đến em hơn. Tuy nhiên vì họ chẳng có thời gian cho nhau và cho ai cả thì đời em cũng trôi dạt trong tâm trí họ từ lâu. Bọn con gái bảo em dạo này trông giống Ấn Độ. Bọn con trai bảo giống gái Mỹ La-tinh. Hàng xóm nói giống gái Tây Tạng. Thầy giáo bảo con này giống gái Ý, lông chân tươi tốt. Cô giáo nói con này trông như Tây Ban Nha, đi học đấu bò tót được. Anh của em, một người mê nhạc và chuyên nghe Phiên chợ Ba Tư, Carmen... lại bảo em giống Bohemian. Một thằng bạn thân lại chửi em là con Di-gan. Túm lại là bất bình thường. Từ ngày bị điện giật đầu em u u. Như nhà văn hóa lớn đọc thơ: tổ ong hồn tôi hối hả, vội vàng. Đầu em là một tổ ong. Lại nhớ thầy giáo dậy Văn lùn tịt. Vì đang trong phong trào đấu tố bọn lùn đại phản động, nguyên nhân của trì trệ lạc hậu dân tộc và bất bình đẳng xã hội nên dạo này thầy hay đỏ mặt lên đọc câu ca dao: Em xem con ong kia nó to là mấy? Nó châm bầu bầu thui. Mỗi lần đọc lại còn hay dướn mắt về phía em như thể con bé là đối tượng chính yếu trong số thính giả cần phải nghe bài ca ấy. Nghe nhiều cũng thấy cảm động thật. Cái cảm động khó tả. Cái cảm động chạy rần rật trong huyết quản. Máu em thì biết chắc chắn là mầu đỏ rồi.

Nhập nhoàng đời trôi. Đôi vú em càng ngày càng tưng tưng đâm chồi nẩy lộc. Thằng bạn thân ngồi bàn cuối lớp 8 thống kê cho biết đã có 88% các em đeo coóc-xê, bằng đúng tỉ lệ học sinh khá và giỏi của trường, nhưng chưa có cái nào ngoại cỡ như của Liên “Sào”. Đúng tuổi trăng rằm em bỗng hóa thân thành một vì sao lạ có sức hút như lỗ đen nhưng không ai hiểu rõ ràng được lí do tại sao. Anh trai bắt đầu khen em duyên dáng. Dáng đẹp thế đi thi Nữ sinh Thanh lịch được rồi đấy. Không hiểu sao những lời khen đầu bao giờ cũng được phát ra từ cái miệng mím chặt lạnh lẽo của anh. Cái mặt em thì cũng lạnh lùng chẳng kém, phải chăng vì thế mà càng ngày càng có nhiều thằng nhìn lén. Em biết nghĩ đến giai đã từ lâu nhưng ngoài các thần tượng điện ảnh, âm nhạc ra thì trong đời thực em vẫn chưa thấy mình bị cuốn hút vào một tên nào, tuy cũng có nhiều lúc rất phải lòng những lời nói hay hớm cao xa hay bày tỏ quan tâm của một gã nào đó. Cái mặt lạnh, cặp môi cong xuống cùng với nước da hàng độc bỗng nay biến hóa thành một nhan sắc lạ. Lạ lùng làm sao! Nhiều bọn nói thế. Thú thật, từ sâu thẳm đáy lòng nhiều khi em cứ tưởng tượng ra mình với... anh trai. Tuổi 15 đâu biết gì cái quan niệm loạn luân của người đời. Quan niệm ấy càng xa lạ với một đứa bị điện giật chăng. Nhưng lòng em thì cứ luôn khao khát thôi thúc. Trừ lúc ngủ quá mê mệt còn thì mỗi ngày có đến 15 tiếng chập chờn lởn vởn trong em là những thân thể đàn ông trần truồng. Những thân hình và giọng nói đầy manly của Humphrey Bogart, Clark Gable, Trần Hực, Long Trọng Chinh. Nghĩ đến Long Trọng Chinh lại nhớ đến một con bé sau này cùng học ở Đại học Mở với em đã thề suốt đời chỉ yêu anh Long Trọng Chinh mà thôi. Sau có một thằng dở hơi theo đuổi mãi đã phải tìm mọi cách có được địa chỉ của xì-ta ách-tờ để viết thư cho anh ta đề nghị viết cho bạn gái hắn một bức thư khuyên giải. Đến nước ấy con bé mới nhận lời yêu thằng dở hơi sau một đêm liên hoan lớp say xỉn và thề cắt đứt với thần tượng từ đây. Cuộc chia tay với thần tượng làm con bé khóc như cha chết, tức tưởi suốt 21 ngày, gầy rộc đi, hao đến dăm bẩy kí lô. Không được thỏa ước nguyện với thần tượng từ đó nó hành hạ thằng người yêu như nô lệ, lại còn lăng nhăng chi chít. Sau này trong những cuộc giao lưu chằng chịt em cũng đã gặp cả Trần Hực với Long Trọng Chinh thì thấy các thần tượng này đều nhạt nhẽo, thô sượng, vô duyên, vô học. Thế mà làm khổ biết bao con bé dậy thì và bọn crazy. Bogart và Gable thì chắc là trình về văn hóa có thể khả dĩ [có báo nói Gable bị thối mồm trầm trọng, mỗi lần vén miệng cười duyên đủ làm chết một con ruồi] nhưng rất tiếc đều đã “theo Trời bỏ cuộc chơi”, để lại bao nhiêu đàn bướm chấp chới. Về sau đã có lúc em diện kiến với cả siêu sao Jackie Chan ở Hong Kong thì mới thấy ngoài đời các ấy cũng phình phường, chả có gì hấp dẫn, nói tiếng Anh thì chắc cũng chỉ hơn em một xí. Lại còn vi tính vô tuyến: Ai tôn lâu goát iu xệt (i dont know what you say). Thằng bồ em bây giờ bảo Hong Kong, miền đất hứa đầy quyến rũ của mọi người khắp Á Âu Mỹ Úc, chỉ là một xứ culture-free! [“miễn văn hóa” đến mức miễn góp ý]. Chẳng gì hắn cũng là một ông trùm buôn airplane ở Pháp [rất mừng về gốc tích của nó: cả hai ta bắn tiếng Anh đều ngọng như nhau].

Có một đêm trăng khuyết em đã vào phòng anh trai. Đã nhiều đêm em tưởng tượng [tức là tưởng “voi”, theo văn hóa Tầu thì bộ da voi có đầy đủ đặc tính của da 100 loài vật, vì vậy người Tầu thâm nho mới dùng từ này để chỉ cái sự “tưởng tượng/bở”] được ngủ trong vòng tay ông anh, lăn lộn. Em mê cái mặt lạnh lùng và cái lưng gù, cũng như em đã từng mê thằng gù trong Nhà thờ Đức Bà Paris của Victor Harra. Em tin những bộ mặt lạnh lùng cũng sẽ không thèm biết khái niệm loạn luân là gì. Em bảo có con bạn cho em mượn cuộn băng hay lắm (em thích xem film chưởng mềm từ khi 13 tuổi). Không phải loại Tây, Tầu, Mỹ, Nhật nhan nhản đâu mà là Ái Vân, Duy Phương. Hàng đời đầu của ngành điện ảnh chăn nuôi nước nhà. Anh đồng ý xem cùng [hàng độc thế ai mà dám từ chối]. Trình độ quay của dân mình có thể nói là quá kém, thế mà xem film của quân ta quả là “xúc động” [cảm giác động đậy khi tiếp xúc] hơn hẳn. Em cồn cào. Tổ ong hồn tôi hối hả, vội vàng. Em cởi áo trao anh. Họ khoan! Anh bảo con ranh con vắt mũi chưa sạch, nhưng cũng không bắt em mặc áo vào. Em múa may như film. Múa disco. Múa bụng Ả Rập. Múa lắc vòng aerobic. Người em ướt nhèm, chân em rơm rớp, vú em cà tưng, lông dưới em dựng đứng. Như đang thấy mình bị điện giật lần nữa. Ông anh cũng cởi áo treo lên mắc. Em lao vào ôm. Việc đầu tiên là em xoa cái lưng gù. Ông anh vẫn nhìn chăm chăm vào màn hình. Em hôn đôi môi lạnh. Anh ngồi nguyên. Em sà vào lòng anh. Hôn khắp bộ ngực chăm tập tạ. Anh ôm em. Trên màn hình Ái Vân diễn say sưa. Ma kê nô. Em còn đang mê mẩn hơn với thứ hàng thật của mình. Anh sờ ti. Căng-gu-ru nhể. Em ngồi gọn lên lòng anh, dập dềnh. Anh cũng dập dình theo. Em nhớ những con bé ngồi lên gốc chuối mới chặt hôm trước, khóc hu hu. Em cũng đang bắt đầu hu hu khi cảm nhận càng lúc càng thấu đáo cái tuyệt thú mà một củ chuối có thể đem lại thì anh bỗng rú lên một tiếng quằn quại, đạp phăng em xuống sàn nhà gạch lạnh. Em xây xẩm mặt mày không hiểu tại làm sao, i dont know why u said gooodbye. Why? Chỉ thấy chính anh đang hu hu lăn lộn trên giường. Trên màn hình Ái Vân vẫn đang còn say sưa làm em thêm nuối tiếc, cái đêm hôm ấy đêm gì?

Hụt hẫng em đi tìm. Nào phải tìm đâu xa lạ, thầy giáo dậy Văn đầy hấp lực như một cục giò lụa Ước Lễ vẫn nhìn em hàng ngày làm tổ ong lại hối hả, vội vàng. Em bắt đầu hay nhìn trả thầy, mơ màng. Có hôm thầy mời ra uống nước. Em có nhiều vấn đề lắm. Cái gì chứ nước thì lúc nào em cũng có thừa. Thầy đi trước, em đi đằng sau giữ khoảng cách 15 bước, trông như Kate Moss đang dẫn chó đi ỉa. Thằng gù trong Nhà thờ Đức Bà cũng lùn. Không biết có một lí do gì bí ẩn mà em thấy bọn lùn rất hấp dẫn. Em đẹp lạ lùng! Em biết rồi. Có chuyện gì không ạ? Tôi trông cái mặt em đầy bức xúc. Cái mặt này rồi đời sẽ luân lạc lắm đây. Em không biết, i dont know. No needs to know. Tôi muốn che chở cho em. Vậy ai sẽ che chở cho năm đứa con nheo nhóc bây giờ nhỉ? Không có tôi đời em sẽ vứt đi. Vâng. Em đừng dây với bọn choai choai làm gì, không được cái tích sự gì đâu. Dạ vâng. Hôm nào mình ra ngoại ô chơi. Ô thế ạ?! Ở mãi trong phố ngột ngạt lắm. Ô đúng quá. Hôm sau thầy tặng một cái quần bò Thái. Dáng em mặc cái này đẹp lắm. Tại sao từ xưa đến nay người Việt mình nói “cái quần” mà không gọi là “con quần” nhỉ? Thầy ôn tồn: cái gì cựa quậy, động đậy thì gọi là “con” như con bò, con chó, con sông. Cái gì nằm im không di chuyển thì gọi là “cái” như cái chuồng, cái nhà, cái hồ. Nghe chửa? Quá đúng. Còn “cái ngoại ô” của thầy sau đó là một cái mini hotel bên bờ con Hồng Hà mênh mông đỏ nặng phù sa. Có nhẽ chỉ có con sông Hồng, chỉ có sông Hồng mới làm thỏa những cơn khát luôn trào dâng trong em. Trong bâng khuâng, bứt rứt và mãn nguyện tột cùng sướng đùn gỉ mắt em bỗng phá lên cười khanh khách. Á à, cái kia nó cứ cựa quậy, động đậy giật đùng đùng nên gọi là con, còn cái này của em nó nằm im một chỗ nên được gọi là cái. Kẹc kẹc...

17 tuổi. Buồn ơi, bong jour! Em đã quen nó cả thập kỷ nay rồi mà sao lúc nào cũng lạ. Có lẽ cái duyên lạ lùng của em đã chín đến cực điểm vì đi đến đâu là giai bâu đến đó. Đi đến đâu em lại chỉ đung đưa làm những việc riêng nên mọi người lại càng chú ý. Mọi người ngồi học đang chăm chú nghe giảng thì em ngồi mỉm cười vu vơ. Mọi người đang ca hát thì em bỗng đăm chiêu. Mọi người đang đi đám ma thì em lại cứ chớp chớp, ngước ngước. Tuy nhiên, mối tình đầu đến với em thật “giản dị”. Đó là một người con trai có cái quần bò jeans hàng hiệu đầu tiên ở trường. Có điều lạ là thằng cha này cái gì nó cũng gọi bằng “con”. Anh sẽ tăm cho em một con jeans xịn. Đó là nhã ý đầu tiên của chàng. Sau đó là những con Triumph, con restaurant, con bao (condom), con hotel. Đúng như anh trai dự đoán, em đi thi Nữ sinh Thanh lịch và được giải. Rất may là các ban giám khảo không có “con” dụng cụ nào có thể đo được trí tuệ và đạo đức của các thí sinh để xem cái công dung ngôn hạnh của các em nó ra làm sao. Tất cả các loại ban bệ đều bị khuất phục bởi những bông hoa biết nói, lại còn biết lúng liếng, ba chớp, hai ngước. Thừa thắng xông lên em đã đi thi Hoa hậu – Miss Christmas. Và đã chiến thắng. Khi chiếc vương miện được đặt lên đầu thì cũng là lúc đất dưới chân em rùng rùng chuyển động. Nhớ truyện của de Balzac có đoạn nhân vật de Rastinac trước khi quyết dấn thân vào chốn vinh hoa quyền quý bất chấp mọi thủ đoạn đã giơ nắm đấm lên với xã hội: BÂY GIỜ CÒN MÀY VỚI TAO.

Em dễ dàng vào được Đại học Mở (tên ngoại là Open University đấy), Khoa Du lịch. Chưa học được cái tích sự gì đã được nhiều “con” công ty xịn mời đi làm. Em nhận làm thêm về marketing cho một hãng lớn. Bọn con trai ở công ty này cứ bảo em chỉ cần bước một cái là qua mặt quầy bán hàng ở showroom. Chỉ sau hai tháng em đã đủ tiền mua một “con” xe xịn. Em còn tranh thủ đi diễn thời trang. Cái mặt lạ của em quả là đắt hàng. Có điều cái mặt mày dáng vẻ rất hợp với catwalk hay dogwalk gì đấy nhưng em lại vụng về không biết diễn, toàn phải vào vai phụ. Người duy nhất không bao giờ chú ý đến em là một thầy độc thân. Em tò mò vì cái mặt bí hiểm ấy. Nghĩ cách tổ chức một lớp về nhà thầy học thêm. Ngày nào em cũng qua nhà thầy. Nghe thầy nói chuyện mê li kinh khủng. Nhiều đứa khác cũng ngồi nghe si mê như những tín đồ. Cái mặt em hậu vận sẽ đau thương đấy. Người như em sao lại phải ham hố thế nhỉ. Em phải cố thôi, nhỡ sau này em lấy phải một ông chồng nghèo. Thầy nhìn xa xăm không nói gì. Có lẽ đây chính là trường hợp day dứt nhất đời em. Cũng là nguyên nhân để em dấn thân. Phải lấy chồng nghèo ư? Cái nhìn xa xăm ấy đã mách bảo em rằng Miss Christmas là phải đi cùng các đại gia. Em đã tăm ngay được một chủ ngân hàng trẻ, tuổi Sửu, một đời vợ chưa li dị. Sau những tháng ngày cò cưa lừa đảo lẫn nhau em thất vọng vô cùng vì gã chỉ dành cho em được 5% thời gian, còn lại gã phải làm việc và theo dõi xem những đồng tiền của mình hàng ngày đang trôi dạt nơi đâu. Và một thực tế phũ phàng là vợ gã cương quyết không cho li hôn.

Xét thấy ỷ lại bóng tùng không xong em lại lao vào làm việc. Trong cuộc bôn ba lại thấy rõ một điều là em không có tư chất để làm business thành công. Hỡi ôi, Tạo Hóa đố toàn. Trước mắt thôi thì cứ mưa ngày nào mát mặt ngày đấy đã, tính kế sau. Sau khi làm cho đủ kiểu công ty, văn phòng ngoại quốc em thấy cái duyên của mình bắt đầu nhạt dần. Phải tính kế lấy chồng thôi. Mà cái loài em dị dạng thế này ắt chỉ lấy chồng ngoại. Trong đám mắt xanh mũi lõ ở đây em không tìm được ai cả. Thằng có thể cặp được thì nghèo rớt rãi, thằng đáng mặt một tí thì đều đã bị con đàn bà khác xích mất. Có thằng nói tiếng Việt như ranh lại còn làm thơ Đường thơ mía gửi vào i-meo cho em nữa:

Khu/c DDoÁ.c Ha‘nh

FAST FOOD

á

Em a‘, anh vu’‘a a(n thi.t ga‘ !

Rau ra/u maÁ/y ca/i xu’o’ng ro’i ra;

DDu‘i ga‘ dde.p nhu’ chaÁn ngu’o’‘i maÁẠu,

DDaÁu ddo/i ma‘ anh cu’/ nghieÁ/n ngaÁ/u.

á

Em o’i, anh thi/ch ca/i phao caÁu !

So’‘ kha(/p ha‘ng ho. cha(?ng thaÁ/y ddaÁu;

Ga(.m lu’o’‘n cho’.t thaÁ/y mi‘nh meÁ maÁ?n,

Ca(/n so’.i gaÁn ddau dda/u a/i aÁn.

á

Em bieÁ/t “chi moÁ”... loÀng raÁ/t ngu’/a,

BuoÁ‘n “ra(ng” anh uoÁ/ng ly nu’o’/c “du’/a”;

Nho’/ ai... ai bieÁ/t... ai nho’/ ai ?

Ai noÁ‘ng, ai cha/y... aÁ/y ai dai !

á

Cái bọn tinh ranh như thế thì còn ăn cái giải gì nữa. Quên khẩn trương!

Trong thế cùng em bỗng thấy mình thông minh đột xuất. “Vào hang bắt cọp”, các cụ An Nam đã dậy lâu rồi. Tức là muốn bắt Mỹ thì phải sang Mỹ. Em bắt đầu đi săn Mỹ trên internet.

Hi Marilyn, rất hân hạnh được gặp lại!

Hi Bob, cũng rất hân hạnh!

Em ơi, anh thật là bất hạnh khi lần trước quên không hỏi địa chỉ email của em. Chỉ vì sau đó có rất nhiều điều anh muốn viết cho em em à.

Anh ơi... không biết như thế là bất hạnh hay lại là may mắn cho anh nữa, vì có nhiều người đã thấy đau thương khi gặp em rồi đấy. Còn như anh muốn mail cho em thì cứ gửi tới marilyn.sao@wholemail.net anh à.

Xin cảm ơn em. Còn email của anh là boblowj@uninet.com. Em à, anh không biết mọi người đau thương như thế nào, có khổ lắm không, nhưng anh rất biết một điều là anh thường tìm thấy hạnh phúc trong thương đau đấy em ơi.

Hahahah... anh dũng cảm lắm anh à. Dũng cảm chính là tiêu chí đầu tiên của em về một người đàn ông lí tưởng đó anh ơi.

Anh thấy em cũng rất quyến rũ đấy. Em thông minh, tinh tế, nhạy cảm, và anh nghĩ rằng em còn xinh đẹp nữa. Thế tiêu chí thứ hai của em là _____ ?

Phựt! Xoẹt!...

Mất điện. Thế có điên không. Chắc là nhà ngươi đã bắt đầu thấy đau thương rồi đấy chứ. Ôi thương thay những tâm hồn nhạy cảm như một vết thương!... Rõ là ẩm ương. Đồ chó! Chắc là ngửi thấy mùi cứt rồi phải không con. Tiêu chí với chả lí tưởng cái vulvar. Hóa ra cái thứ tiếng Anh củ chuối của tao cũng hiệu quả ra vấn đề đấy chứ. Một khi mày đã vào tròng thì coi xong bước một. Ôi gian nan thay cái con đường đi tìm cái “cụ chột” [cột trụ] của đời em. Bước thứ hai, hoặc là phải tìm cách “dủ dê” thằng chó sang đây, hoặc là, có khi phải bay sang với nó. Xem gia cảnh nó thế nào. Cái bọn chưa một lần sang Việt Nam chắc là vẫn còn ngô nghê lắm, chưa biết cái “phương Đông huyền bí” nó thế nào, thế nào là “Truly Asia”. Chưa biết thế nào là 36 binh pháp Tôn Tử. Chưa biết thế nào là địa đạo Củ Chi [chỉ cu hỏi củ chi] mà đã đòi đến Hóc Môn [vừa hôn vừa móc]. Tao sẽ ăn thịt mày.

Phừng! Có điện rồi. Bob ơi, anh có còn đó không...

Hello again, Bob. Tức quá, chỗ em vừa mất điện anh à.

Anh cũng tức quá vì chúng mình đang chat rất hay mà. Em ơi, anh cứ lo em giận gì anh rồi bỏ anh đi mất.

Chời ôi, làm sao bỏ anh mà đi được cơ chứ. Anh ơi, anh không biết là anh rất hấp dẫn sao?

Anh có biết em à, nhưng mà anh cũng không rõ lắm đâu.

Anh lại độc đáo nữa, độc đáo lắm anh ơi!

Em à... em ơi...

Bob quá bận rộn với cái Dental Bob’s của gã nên em quyết định làm visa sang Mỹ đi học 6 tháng. 6 tháng gần gụi, thủ thỉ bên Bob đủ để thuyết phục gã sang Việt Nam sống. Nghề răng ở đấy cũng làm ăn được lắm anh à, nhất là ở Sài Gòn – hòn ngọc Viễn Đông, chúng nó ăn nhậu suốt ngày nên răng rất kém, foreigners thì đông như quân Nguyên. Nghề vặn răng cũng là một cái nghề làm ra ngọc vậy. Ở Mỹ ồn ào căng thẳng quá, không hợp với những con người nhậy cảm như Bob và Marilyn (tên ngoại của em từ ngày chít chát) đâu. Nói đến thế Bob yên tâm, và em thì yên tâm quá rồi còn gì. Cái răng cái tóc là vóc con người, còn cái nghề nào hơn cái nghề của Bob nữa. Hai đứa ríu rít đưa nhau về Hàng Buồm ra mắt hai cụ sống dai. Cũng ăn hỏi xích lô lọng vàng từ Sofitel Metropole. Cũng khăn đóng áo dài trong pháo hoa rực rỡ và đêm đen Ả Rập, đèn hi-lite. Các thực khách phải chờ hơn một tiếng đồng hồ mới được ăn nên các vị xơi ngấu nghiến vì đói. Sau tuần honeymun ở Bangkok [go to Bangkok to bang cock ;D] hai đứa đã chọn Sài Gòn làm nơi tập kết. Nơi đây ngay lập tức Bob đã vào cuộc nhổ răng với cái biển hiệu mới Bob’s Viet Rang Lab. Cái tên này chính em nghĩ ra cho nó hợp với cái sự giao kết đông tây. Bob mua nhà và xe hơi đứng tên em. 6 tháng sau thì con gái em ra đời, mang tên Linda. Khi Linda chập chững tập& lẫy thì em bắt đầu tham gia trở lại với những cuộc giao tiếp ngút trời.

Hòn ngọc Viễn Đông có khác. Dễ làm ra tiền mà cũng dễ tiêu tiền. Đại gia năm châu về đây ngựa xe như nước. Càng gặp họ em lại thấy hình như mình sai lầm. Cái nghề dentist của chồng em hình như không được bọn mũi lõ tôn trọng cho lắm, dân mình thì lại càng kinh tởm. Vậy là ta vẫn chưa được trở thành người sang trọng! Đau đớn. Em bắt đầu hay gắt gỏng với chồng vô cớ. Bob cứ cười hiền lành. Đó là bản chất của gã. Shit! Ta không cần hiền lành, ta cần sang trọng. Fuck you! Em bắt đầu cặp kè. Bob khóc. Kệ. Em muốn một người chồng bilionaire? Em đi với một “bệnh nhân người Anh” gốc Phi của gã. Đó là một đại gia về mỹ phẩm, thứ làm bọn gái già trẻ ra và bọn gái non già đi. Đi với đại gia em trẻ ra thật. Xung đột xảy ra. Bob thuê đầu gấu đánh đại gia làm hắn sợ vãi linh hồn bỏ chạy về nơi sương mù. Quá tức giận em đuổi Bob ra khỏi nhà, thành Tây ba lô luôn.

Cắp Linda lên máy bay em sang Singapore thăm con bạn nối khố. Thấy em khóc than kể khổ nó mủi lòng đi tìm bồ cho em. Con bạn này được cái rất dẻo mỏ và chài giai giỏi có hạng, dù tiếng Anh thì chỉ bì bõm ít Singlish mà thôi. Kết quả là em có cái thằng già 60 tuổi người Pháp, đại gia buôn phi cơ có tiếng, đối tác chăn dắt của bạn em. Tuy nhiên em cũng cáo cụ chán sau những năm tháng được rèn luyện trong môi trường kiềm và acid. Hàng tuần cứ đến weekend dù đi Ý, New Zealand hay Nam Phi, Caribbean em vẫn không quên rủ rỉ bảo nó mở cho một siêu thị cỡ 5 sao để em làm ăn những lúc nó bận bịu business. Nó đồng ý và một liên doanh ra đời, tất nhiên là có cả bạn em. Chúng em thuê một cái supermart lớn rồi sửa sang lại. Một gã tư vấn người Sing và con bạn đến đề nghị làm một cái mái thủy tinh lớn bao toàn bộ phía ngoài của supermart để che mưa che nắng cho sạch sẽ, tiện nghi. Exactly what i think, em đồng ý. Họ đang vui vẻ hớn hở thì tên tư vấn người Mỹ của em đến đề nghị không nên làm mái. Để cả khoảng trống bao la thì mới có cảm giác thoáng đãng, gần gũi thiên nhiên. Exactly what i think, em đồng ý.

Trong một lần em nhập hàng từ Sài Gòn sang cho rẻ để còn kiếm chác, con bạn đã cương quyết phản đối, vì như thế sẽ ảnh hưởng đến uy tín và thương hiệu. Tại sao mày lại không biết điều nhỉ. Thật đúng là đang đi trên đường hẹp lại gặp cái đít con bò mộng cản mũi trâu điên! Mà sao cái số em cứ luôn phải gắn bó với những con bò thế này. Mối tình đầu của em bắt đầu với một cái quần bò, rồi thằng chủ ngân hàng tuổi Sửu, con bò đen gốc Phi, vân vân, chưa kể tuổi thơ em là những trận chì chiết dai như ngẩu pín của ông bà già, và bây giờ cũng bò nhưng là tầu bay tầu bò. Rồi cái con bò cái này nữa, nhưng không thể nói năng giải thích cho con bò biết nó là bò được. Người Mỹ đã nói rồi, ngu là phải đấm. Con trâu cũng là biểu tượng của xứ Đại Cồ Việt. Em đã từng xem chọi trâu ở Đồ Sơn. Sau trận quyết đấu người ta làm thịt cả con trâu chiến thắng chia cho mọi người. Hoa thơm mỗi người ngửi tí. Bullshit! Không biết được, nhưng tao phải thịt mày. Em rỉ tai “chồng” phải bằng mọi cách loại nó ra. Mưa dầm thấm lâu. Vì con bạn và em vẫn ở chung một căn hộ trong cái condominium xịn nhất xứ sư tử, em quyết định thay khoá phòng. Mày muốn đi đâu thì đi tự hiểu. Khi con bạn chính thức bị bật bãi ra khỏi liên doanh em đã lên program một cái instalation art display nhằm thưởng cho chồng em một màn performance art “đặc biệt cháo lòng”. Điên ơi là điên! Cuộc mây mưa khô không khốc đã không thể thực hiện được nếu không nhờ tới thành tựu khoa học kỹ thuật tân kỳ dã man của thời siêu hiện đại với viagra và lubricant.

ĐẶNG THÂN (Hà nội-Xmas 2005)

* Em và anh là những đại từ huyền diệu của tiếng Việt. Ở đây là ngôi thứ ba, trong bài có nhiều khi là ngôi thứ nhất hoặc hai, hay có lúc kiêm cả ba ngôi trong một đoạn văn (hiếm có tiếng nước nào được như thế!!). Xin chú thích một chút để chúng ta cùng khỏi phải thêm phần lăn tăn.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 6220)
(Xem: 8649)
(Xem: 9880)
(Xem: 9549)
(Xem: 9902)
(Xem: 10398)
(Xem: 9182)
(Xem: 8973)
(Xem: 9075)
(Xem: 9407)