- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,163,948

NƠI MIỀN IM LẶNG

24 Tháng Ba 201510:37 CH(Xem: 11831)

phuonguy-NoiMienImLang
"tình buồn như ly cà phê lạnh"- ảnh Internet

 

LÀ NHỮNG BÀI THƠ

  

Những bài thơ không yêu nhau

giấu cái nguýt dài trong mắt nhìn hờ hững

bài thơ tương tư vì sao

quên mất mặt đất mình đang đứng

triệu năm lạc lối về

 

Bài thơ yêu một thứ không tên

nên không thể gọi

ngày qua như bấc đèn

ngày mòn mỏi

 

Sự lãng quên yêu nhau

hờn ghen lật ngược

thời gian ấn những nốt màu

đá và tim hóa tuyết

vỡ khúc mơ hồ

 

yêu nhau

cuộn tròn nguyệt bạch

dấu hài xưa đã mờ

rêu loang thềm gạch

nghe vết lược tràn thơ

 

thôi để ngày qua sương lạnh

bài thơ đã mỏi phím dương cầm

tay rời tay mùa yêu cũ

tình rồi lưu vong

 

 ĐÃ DẦN IM LẶNG

 

rồi

xuân cũng tan dần

bóc vết da

ngày tháng

sạm đen vực tràn trí nhớ

Em thay áo rồi

da mồi lược thuở

níu bè lau mùa hạ

sông nắng vàng ươm

bơi ngược đa tình

 

rồi

đêm cũng loang dần

ừ em, đừng khóc

đen mắt trùng vây

cà phê tan cùng giấc ngủ

em đừng xát muối vào đêm

đêm điệp trùng bên ngoài cánh cửa

khóa tiếng ru dậm à hời

 

đồi mồi trổ trên ngực em

trên mặt em

trên cả vòng ôm trể nãi

ngón lá tay xanh

không xóa nổi dấu phai tàn

cuống họng mùa hè

khắc khoải trận mù khan

 

rồi

chúng ta về lại ngôi nhà trong bài thơ đã rách

hồi ức màu giả tạo

hư cấu rã rời

bài thơ mùa xuân

trượt chân chết đuối vùng trũng em

ly cà phê

đã

dần

im

lặng...

 

 

SÁNG. THỨC. GIẤC

 

buổi sáng thức giấc

thèm nhặt trong cỏ một làn hơi

mong manh sương nắng trời quá khứ

thiên đường xưa

khép mắt

 

buổi sáng thức giấc 

tình buồn như ly cà phê lạnh

vắng tanh người

ai là em

người trở lại

sương rồi cũng xa khơi

 

sáng thức giấc

lòng im

không tiếng động

 
PHƯƠNG UY
(tháng ba - 2015)

 

 

 


 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Chín 20187:32 CH(Xem: 108)
hai mươi mấy kẻ chết hay một thằng cũng thế thôi / xin thưa tôi ở ngoài / con cháu nó để tang / đào huyệt tôi chôn cái gọi là / đột tử tại triều / hủy diệt chưa đâu / chỉ là điềm báo / cái anh lịch sử thấy đã quá nhiều / mới bỏ tù mấy thằng thuộc cấp / mười mấy con còn lại sẽ lăn vào trong đó / mãi
22 Tháng Chín 20186:10 CH(Xem: 1289)
Trôi đi, trôi đi, trôi đi anh... / Trong tay em mềm đêm bình yên muộn phiền trốn mất / Và bóng trăng sượt ngang gởi nụ cười hiền như đất / Nhìn em dịu dàng hôn vầng trán anh in những nếp hằn sâu /
22 Tháng Chín 20186:03 CH(Xem: 351)
cũng phải trở dậy / đang gần hết tháng chín / thằng đại chết đã hai ngày/ tính / thì / nó bằng tuổi tôi / tây nguyên tới nay / - thằng người thượng / cũng a tòng (nhất nhất!) với chính quyền / do một tay thằng đại hồi làm xếp sòng công an / nó cài đặt /
19 Tháng Chín 20188:50 CH(Xem: 517)
Anh xa quá bây giờ xa xôi quá / Mà dường như tình cũng nhạt nhoà / Em soi mặt mình trong gương tối / Cảm nhận buồn năm tháng dần xa /
19 Tháng Chín 20188:43 CH(Xem: 406)
Khi đặc khu đang nằm trên giấy / nó sẽ thành cái gọi là luật / mọi người sẽ thấy / từng tỉnh người dắt díu chôn quê / đừng nghĩ là đang an cư…
13 Tháng Chín 20189:07 CH(Xem: 872)
Sáng nay vừa ra khỏi ngân hàng, tôi ghé vào siêu thị mua tấm thiệp sinh nhật cho ba chồng. Dòng chữ được giác bạc ngoài tấm thiệp đề "For a great Dad..." đầy yêu thương, trân trọng. Vừa lúc đó tôi nhận được điện thoại từ chị gái. Linh cảm bất ổn vì lúc đó đã 10 giờ tối ở VN. Giọng chị hớt hãi "Yến ơi, Ba đi rồi...". Trên tay tôi vẫn cầm tấm thiệp. Vài giây trước đó khi đứng chọn tấm thiệp vừa ý nhất, tôi chợt nghĩ "Vì sao mình chưa bao giờ có được may mắn tặng cho ba mình tấm thiệp nào có nội dung như vậy. Vì sao ba mình không là một người great Dad như bao nhiêu người vẫn tự hào tặng thiệp cho ba họ trong ngày sinh nhật như chồng mình vẫn làm mỗi năm?".
07 Tháng Chín 20188:30 CH(Xem: 1419)
Đêm đầu tiên ngồi trên thành cửa sổ nhô ra trên những mái nhà tôn xiên xẹo vá víu của thành phố bên dưới, nước mắt em tuôn qua kẻ tay, rõ xuống mái tôn rào rạt. Bên dưới người ta đang đếm tiền, thùng tiền ban chiều trong đám tiệc mọi người đã lấm la lấm lét giấu biến đi, và khi em bất chợt bước vào nhà, đống tiền đã được đổ tung ra, trên mặt chiếu, người ta hau háu cắm mặt vào đống tiền, hối hả đếm tiền, xếp thành bó, mắt trắng nhợt nhìn em lơ láo. Có ai đó ném vào em một xấp tiền: - Này tiền đấy, đếm đi!
07 Tháng Chín 20185:28 CH(Xem: 353)
Nhà văn Seattle Nguyễn Công Khanh sẽ đọc và thảo luận về tác phẩm của ông, “Con Trâu Rừng Cuối Cùng Trên Đảo.”
07 Tháng Chín 20184:59 CH(Xem: 301)
Rất khó kiểm chứng câu thơ đầu “Bàn tay ta làm nên tất cả”, nếu không có câu kế “Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”. Chúng ta nên đọc lời ai điếu cho hai chữ “tất cả”. Đáng lẽ câu thơ đầu, với hai chữ này đã trở thành lời thách đố mênh mang bất định cho nhân loại sau hậu, nếu không có câu thơ sau. Tiếc! Đây là hai câu thơ không nên vợ nên chồng nhất trong các cặp đôi thơ hay.
07 Tháng Chín 20184:47 CH(Xem: 354)
• Trích Lời vào của tác giả: “Dường như người cầm bút nào cũng được một thói quen văn chương nuôi nấng – Làm một vài bài thơ cho mình và viết một cuốn truyện để đời. Tôi trong vế sau của thói quen đó bao năm rồi, nay tới lúc. Khi chắp được ý tưởng, xây mạch truyện, tôi mới nhận ra rằng cuốn truyện để đời có thể là cuốn này; mà cũng có thể là cuốn sau, sau nữa, rồi sau nữa… Sách này, việc viết nó rất ngẫu nhiên, ngay sau một cơn mơ pha tạp, tôi lọc ra các điều có thể làm nên tiểu thuyết. Tôi có lý do để hiểu vì sao cuốn sách mang tên “Đẻ sách”. Tôi biết, bạn đọc rồi cũng sẽ có vài ba lý do để hiểu. Ví dụ, nội dung của nó, ngắn gọn, là về những – người – ăn – thịt – người – để – đẻ – ra – sách.”