- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,421,231

NGUYỄN HÀN CHUNG VÀ NGHỊCH LƯU CỦA TUỔI

27 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 13551)

nguyenhanchung-content


Cuộc sinh tồn thon em

 

Cuộc sinh tồn thon em

trói chặt gã đàn ông ứ nhớ 

bầm uất không xuất

cơn mê dính chặt vào thân

 

Không có thơ

gâu gâu nỗi buồn bảy món

lũ hoạnh tài háu ăn

 

Chống mắt xác tín những lần giảo nghiệm húp chan

đời anh đời em đắng chát

vô vị vô vọng không lẽ vô vi

lấy gì phà vào sâu hun hút

đồng tiền bén ngọt cứa vào nhân luân mê hoặc tất thảy mọi bộ phận không ngoại trừ

 

A men

 

Không đủ đảm lược nói mắt huyền tóc mơ chán chết

tất nhiên biết uế tạp

u mê anh cứ ham đeo đuổi cơn động dục lâm bồn mặc em vun vào thánh thiện

 

mãn nhãn chớp tắt

còn hơn một đời lu câm

 

 

Trước khi thánh phải là người

dẫu trong tận cùng thực tướng

dẫu ngày thiên địa chuyển sát

dẫm lên húy kị bươn rớt chấp chịu

đâu dám bỏ bê cuộc sinh tồn thon em

 

 

Nguyễn Hàn Chung

 

 

 

trốn  

 

 

 trốn tiệt những đường cong

 rầu lòng bố cáo thất tung ánh sáng

 cày cục giống con nòng nọc xoay tròn một đời lắt léo

tá lả tình nhân neo đơn 

 

 không có ngựa hồ gầm

 mà chăm băm gió bấc

 không cởi không thả giữ rịt túi tinh ngày ấu mốc meo 

tủi em chênh vênh triền gió

có bao giờ em biết

 túng thiếu một đời anh thừa thãi

 

trốn tiệt những mông vú háng đùi tân trang

cũng chẳng bõ bèn gì khi hàng triệu sinh linh đói sữa

 còn bao nhiêu cái chớp mắt là tiêu

những đời thi sĩ

đừng giả vớ kinh hãi khi em hô kinh nguyệt bặm trợn

say no lấy gì lai sinh?

 

không có lấy con trâu con bò nào gặm nhai

cỏ xanh sinh ra buồn chán

 căm ghét cả những người thợ tỉa tót cần mẫn vô danh

khô héo một đoạn đời hương phấn

 

trốn tiệt cũng không thoát khỏi ma trận

trét vào con chữ giải khuây

không sao

em cứ lấy hớ hênh hậu thiên bù trừ thiếu sót tiên thiên

kẻo khi lão lai không còn cơ hội

 

trốn là trốn làm sao đây 

khi những đường cong cứ quấn vào thơ

thít chặt

họa chăng chỉ có nấm mồ

 

Nguyễn Hàn Chung

1/10/13

 

 

TẶNG KHAN

 

trong giấc mơ hẻo lánh không có em bên ngày

mịt mù

nhưng cơn gió trốt trốt

anh xoay trong vòng xoay

về ư em

giấc mơ nào mà không bịn rịn níu tà áo em bay

quấn vào chân anh mỗi cuộc 

 

 

ngựa nản chân bon hì hi làm sao

rêm người những cơn thấp khớp

không có em mô tê răng rứa chọc ghẹo quấy phá

lưỡi nào có xương mà không vặn vẹo tò te

anh liếm đằng đẳng đắng chát

 

quýnh quíu giấc mơ con chuồn chuồn kim đậu giàn bông bí

không hay tuyết rơi vung vãi hành hạ chùm hoa trinh nữ

lẻ loi tàn tạ sau vườn

 đứa nào tưới thẫn thờ lên hoa nhớ em quắn lưỡi

 

chờ xuân sang mà sợ xuân mục nát

 nhìn sững những chiếc lá vàng rơi quanh co

 còn kịp ngày mưa thưa dần theo đà tóc rụng ?

 

những giấc mơ ly tan nhiều khi sum họp

những giấc mơ ly tán nhiều khi sum vầy

em như cành gai cào xước lên da rát thốn

 

ngày ngắn quá rồi

còn bày đặt tày gang.

 

Nguyễn Hàn Chung

12/1/12

 

 


 

lời tình chắp vá

 

 

Bàn tay mỏi rớt

đến ly cà phê cũng không thèm quậy

ôm ảo ảnh mảnh lưng thon đuổng

tuyết vãi mù mịt cuối con đường không tăm hơi

mải miết những câu cú quạu quọ

muốn cắn một lời riết róng

môi em đâu ?

 

 Ngày ru rú ôm cây trụ điện xiêu vẹo xóm đáy

ném lời thù thì như xưa mẹ gieo thoi

làn da vàng ệch màu đồng đất quê nhà

thấm những chiều mưa đông đá không em

còn dăm vết tàn nhang kẻ ở

 

Thèm chết lời ỏn thót cô ả

còn hơn ngậm cứng ngắc ngứ

nỗi hoang toàng thâm căn cố đế 

không thể bộc bạch dù cả với mẹ với em

mặc cho đau thương lẩn quất

bò lăn bò càng nỗi buồn

 

Giá như có thể nối những đoạn đời lại với nhau

không biết anh sẽ nối những đoạn nào

đoạn đớn hèn rúm ró đoạn cục súc manh động

 

đoạn ngờ nghệch đoạn giả trá đoạn bi thương

sắp lớp đủ đầy

nhưng mảng u uẩn cứ sưng tấy

 không chịu vỡ

anh không thể lấn vào em như con buôn gán nợ

đành câm

cả những đòi cơn đêm hôm quờ quạng

 

Chả lý bàn tay cẳng chân

chỉ là phuơng thức bước đến trời mờ mịt

trái tim

sự lừa phỉnh của ẩn dụ tình ca dấy lên những câu thơ cao đạo thiếu tháng

chăm bẳm mục đích tối thượng thân xác

 

Bởi cớ lời rù quyến thiếu nồng nàn bú mớm

em bỏ tôi tong teo vành ngoài

mãn cuộc vẫn mông muội gào rú lời tình chắp vá

 

Nguyễn Hàn Chung

Houston ngày tuyết đầu mùa

 

 

 

trùng trùng bay nhớ loạn

 


Thương con sẻ đồng trốn chui trốn nhủi

bọn âm hồn bất tán

lùng sục không sót nhành cây bụi cỏ nào

chúng nhai rau ráu nỗi buồn chim sẻ

mùi thơm đau chim non

 

Tôi chạy mù mịt đắng họng

gãy cổ ngắm lớp lớp đàn đàn chim bay bang Texas

chúng bay sướng

chẳng biết sợ ai

nhẩn nha lu bù lầu cao cột điện

nguýt háy kít bụp loạn xạ chớt nhả mấy tên cu li da màu khiêng bê…

 

Mùa mưa khô mưa

tuyết còn lang thang đâu miền bắc

những khu rừng nguyên sinh cây ríu rít xanh

cái cây mầy cũng sướng

không ai rờ rẫm râu ria ra rậm rịt từ thuở mẹ cha sinh

 

Con sông gầy gò quê tôi

quen thói lên bờ xuống ruộng

lính quýnh chảy về đông

thi thoảng đến kỳ kinh cũng lên cơn đồng bóng

ăn sống nuốt tươi đám rách rưới bần hàn

con sông này đây sướng rơn

rong chơi óc ách quẩn quanh nuôi sống côn trùng

 

Cả cum mây vàng mây xanh mây xám

mầy cũng sướng

nhởn nhơ bay tán loạn xà bần 

thỏa thích bốn phương tám hướng

mây quê mình chỉ biết cuống quít về tây

theo chiều gió đông gió chướng tạo cơn

mưa cuối thu , đầu đông trẩy hội côn đồ

giông gió ,bão lũ quăng quật cuống cuồng xô tất thảy rơm rạ tranh tre xuống biển đông mù mịt

 

Làm gì có cao xanh đâu mà kêu thấu

dao găm đồng lõa với nam mô

thế gian toàn điệu khải truyền nát bét 

đầy dẫy những con giòi con sâu tương cận

 

 Thành một nấm, em và tôi.

 

Nguyễn Hàn Chung

 

 

 

trước bầy đầu manikin

 

 

 

Trước mắt anh một bầy đầu manikin kiều diễm

tóc mây loạn sắc

tóc mượt bay bay

tóc từ đâu lại

có trời mà biết nhưng chắc chắn không phải của những người đàn bà giàu sang

tóc người giàu không bán

 

Anh cảm thấu mùi tóc mun Asia mùi tóc quăn Africa xa xôi mùi gì gì đó cùng màu tóc mun em xưa cùng mùi rong rêu rừng rú ruộng rẫy mùi sa mạc mùi đồng cỏ mùi cứt bò

 

Mùi của anh

 

Bầy manikin có những đôi mắt đẹp mê hồn long lanh vô cảm

Anh bất lực không nhận ra màu mắt em trú ngụ hà phương

Má hồng non môi mọng tang sao anh mất cảm giác hôn hít má bầu mặt mụn

Manikin và anh lạnh tanh

 

 

Anh lùn mà bầy đầu manikin lại ở trên cao

không thèm nhìn anh nửa con mắt

anh vẫn cố lừa anh theo kiểu phả hồn

không biết từ lâu khánh tận tình yêu thuần khiết ngày cập kề tuổi teen

 

 Bầy đầu manikin xõa tóc

 mỗi con nhìn một hướng

anh nhớ mùi hương chang tóc mẹ

tóc manikin tuyệt không có gàu

tóc mẹ khen khét bài ca vọng cổ

 

Bầy đàn manikin không hề biết giả dối 

tóc các châu màu cơ cực

anh chán ghét bất cứ ai ký sinh màu tóc

để hát bài bên nhau…

 

Nguyễn Hàn Chung

Monique Beauty Supply TX

 


 

Dự cảm rời

 

 

Những cơn gió lẻ bầy vịn mưa mà tới

Ngã ba xốn xang nhớ em

Nhớ em mong em đừng tới

 

Đêm co cụm mặt hồ

Anh ráp vào mưa phập phù trốn rét

Bỏ thuốc lâu rồi khói đâu mà hát câu ví dầu …lại sặc

Mà gù xuống nỗi niềm ho khan

 

Bây giờ em có ra bến riêng

Ngóng một cánh buồm xiêu lạc

Nhớ em nụ cười anh rách nát

Sóng chân mày chồng chất đến hoang mang

 

Mưa phất phơ ngày em mới ra ràng

Dùng dặc con thuyền mắc cạn

Gió núi quê anh cực kỳ hào sảng

Không thổi phương em về còn biết thổi phương ai

 

Nắng xiên khoai anh tong tả đi cày

Mưa tới giờ hạ huyệt

Những cơn gió muộn mằn điên tiết

Lầng quầng trước ngã ba sông

 

Anh xéo lòng anh lên con chữ hoang

Nhớ em thả neo vào ký ức

Những con chữ đang thì rạo rực

Anh còn chưa thôi cái tuổi mùa màng

 

Những cơn gió lẻ bầy vịn mưa mà tới

Ngã ba nhớ em xốn xang

Ơn em vì em không tới.

 

Nguyễn Hàn Chung

 

 

 

Uống rượu với vợ bạn

 

 

Rót cho bạn một cốc đầy

Rót mời chị một chút cay gọi là…

 

Bạn tôi từ bước chân ra

Mê sông đắm biển trăng hoa cánh buồm

Chị dầu dãi gánh sớm hôm

Bao nhiêu cực bấy nhiêu buồn,nín câm

 

Bạn đi ngậm ngải tìm trầm

Mưa nghi ngút nắng lâm thâm ,rối màu

Mà nào đến cõi thơ đâu

Chỉ thêm mấy sợi trên đầu trắng tro

 

Cùng nhau bước hụt chuyến đò

Bến sông tỏ hết lòng cho nhau rồi

Nỗi niềm bạn cũng là tôi

Nhớ thương nén chặt trong lời linh tinh

 

Cốc nầy kính chị anh minh

Giải oan án kẻ phụ tình bạn mang

Thì xin chị,dẫu muộn màng

Rót vào sương khói chút nhang khói nầy

 

Rót cho bạn một cốc đầy

Rót mời chị sẻ đắng cay với chồng

 

 

Nguyễn Hàn Chung

 



 



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Giêng 20205:40 CH(Xem: 1037)
Những tư liệu về thuở thiếu thời của Petrus Key đầy chi tiết trái ngược nhau. Năm 1958, Viên Đài & Nguyễn Đồng cho rằng thân phụ Trương Vĩnh Ký là “Lãnh binh Truơng Chánh Thi,” chết năm 1845 trong khi tùng sự ở Nam Vang (Bách Khoa [Saigon], số 40, [1/9/1958], tr. 43); năm 1846 mẹ (Nguyễn Thị Châu) ủy thác cho một giáo sĩ người Pháp có tên Việt là “cố Long” (tr. 44); năm 1847, Nguyễn Phước Thời (1847-1883), niên hiệu Tự Đức, lên ngôi, cấm đạo gắt gao phải chạy sang Cao Miên [Kampuchea]; năm 11 tuổi nói được 5 thứ tiếng (tr. 44); năm 1852 [sic] được cố Long hướng dẫn sang Đại chủng viện Penang, và ghé qua Sài Gòn gặp mẹ được vài giờ (tr. 44). Tại Penang học tiếng Anh, Nhật, Ấn (tr. 45). Năm 1858 mẹ chết, về Cái Mơn thọ tang. Ngày 28/12/1860 [sic], được Giám mục Dominique Lefèbvre giới thiệu “giúp việc cho Đại úy thủy quân” [sic] Jauréguiberry (tr. 45). Chữ “capitaine” của Pháp ở đây là hạm trưởng, không phải “đại úy” như quân chủng bộ binh.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 4130)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
22 Tháng Hai 20204:40 CH(Xem: 453)
20 triệu cư dân ĐBSCL, phải sống chung với những dòng sông ô nhiễm, và nay họ đang nhận thêm được những tín hiệu báo nguy về hạn mặn sẽ trầm trọng hơn năm 2016 và tới sớm hơn ngay từ hai tháng đầu năm 2020. Do đó, cho dù có thấy “nước, nước, khắp mọi nơi, vậy mà không có giọt nào để uống”. Cho dù ĐBSCL vẫn là nơi nhận nguồn nước cao nhất Việt Nam tính theo dân số. Tuy nước vây bủa xung quanh nhưng là nước bẩn hay nước mặn. Thách đố lớn nhất là làm sao thanh lọc được nguồn nước tạp ấy để có nước sạch đưa vào sử dụng. Với tầm nhìn qua lăng kính vệ tinh và biến đổi khí hậu, vùng châu thổ Mekong là hình ảnh khúc phim quay chậm / slow motion của một con tàu đang đắm. Một cái chết rất chậm nhưng chắc chắn của một dòng sông Mekong dũng mãnh – lớn thứ 11 trên thế giới với hệ sinh thái phong phú chỉ đứng thứ hai sau con sông Amazon và cả một vùng châu thổ ĐBSCL đang từ từ bị nhấn chìm.
16 Tháng Hai 20204:43 CH(Xem: 527)
Người dân Vũ Hán thảm sầu / Một trời ú ám nhuộm màu thê lương / Xuân về phủ kín màn sương / Khắp nơi phong tỏa, phố phường vắng tanh
16 Tháng Hai 20204:21 CH(Xem: 485)
hãy kéo dài nụ hôn che lấp tiếng cười / để bước chân người trôi nhẹ / khuôn mặt sẽ mờ theo ngày mưa vỡ / nghìn trùng thanh xuân trong đôi mắt nàng Thơ
16 Tháng Hai 20203:57 CH(Xem: 482)
Việt tộc, nếu tính từ khi lập quốc tại Phong Châu, trong vài ngàn năm tiến về phương Nam, hiện tiếp tục ra đi tới khắp các nẻo đường thế giới, đã tiếp cận hầu hết các nền văn minh nhân loại. Từ hậu Lê, suốt 500 năm biến động đầy sóng gió, với tình hình hiện nay, có thể xem như chúng ta đang ngày càng rời xa khỏi đạo thống Tiên Rồng trải từ thời Hùng Vương đến hai triều đại Lý-Trần, giờ lại còn bị đe dọa tiêu diệt bởi chủ thuyết Mác-Lê. Việt Nam tuy được xem như đã hội tụ hầu hết các tôn giáo và các nền văn minh lớn trên thế giới (Phật, Lão, Khổng, Cơ đốc; Hoa, Ấn, Tây), chúng ta vẫn chưa định hình được một nền văn hoá đặc thù làm nền tảng nhằm thoát Trung, bỏ Cộng để xây dựng đất nước.
16 Tháng Hai 20203:47 CH(Xem: 477)
Khởi đầu một năm mới đầy biến động, trước anh linh người vừa khuất tôi xin được dâng lên lời cầu nguyện. Nguyện cho mỗi chúng ta từ nay sẽ không là kẻ vô can và ngưng đóng vai khán giả. Bởi tất cả chúng ta dù đang ở vị trí nào hay sinh sống ở nơi đâu đều gắn kết cùng nhau chung một số mệnh - Số mệnh của dân tộc Việt Nam.
13 Tháng Hai 20207:42 CH(Xem: 587)
khi người thức đợi bóng trăng / có con bướm nhỏ / chợt ngần ngại bay / tơ trời theo gió nhẹ lay / để em kết lại / nối ngày thành đêm...
08 Tháng Hai 202012:06 SA(Xem: 676)
Ở xứ người Phan có lạnh không Phan / Chắc quanh năm hiếm gặp nắng vàng / Ở nơi ấy có con trăng mười sáu / Cả nỗi buồn chưa kịp quá giang /
07 Tháng Hai 202011:53 CH(Xem: 543)
đôi mắt mỏi mệt không thể nhìn xuyên đêm / bóng đêm làm chúng ta mù lòa / hãy im lặng như thiền sư ngồi nghe tiếng côn trùng / nhớ lại đêm trừ tịch / chờ nghe tiếng thú đầu tiên mừng năm mới / ở đây ta chẳng nghe gì cả / trên cao độ của ngọn đồi chỉ có tiếng mưa rỉ rả / ngôn ngữ của im lặng /