- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,449,487

MIỀN SƯƠNG TRẮNG

17 Tháng Năm 20208:17 CH(Xem: 290)

Tranh Minh Phong Le -nhin
Nhìn- tranh Lê Minh Phong

TRẦN QUANG PHONG

(Tản văn)

 MIỀN SƯƠNG TRẮNG

 Tặng tôi và những ngày thân ái      

 

 

 

           Những cơn mưa chiều hiu hiu nhẹ giăng ngang qua thành phố, hàng cây Anh Đào trụi lá khẳng khiu, chúng tôi như thường ngày đội mưa xuống phố. Nhuần lúp xúp chạy…Được mấy ly cà phê…Hiệp cười trong bụi mưa… Bốn thằng ba ly, tốt chán… Bửu vỗ bình bịch vào ngực…Một bịch thuốc rê đây này…Tôi lặng lẽ đi theo các bạn mình và vu vơ thầm đếm bước chân… Chiều một mình qua phố. Âm thầm nhớ nhớ tên em… Ở đây buồn quá, thành phố hiền hòa và nhỏ nhắn như bàn tay, chúng tôi thường rủ nhau lang thang qua các nẻo đường trước khi đến quán cà phê.

 

           Liễu trong bộ quần áo mậu dịch viên mỉm cười xinh xắn…Các anh uống gì?... Đôi mắt của Nhuần chợt sáng lên trong khi chúng tôi đều mỉm cười, Liễu xé ba phiếu và Nhuần là người đến quầy chế biến bưng cà phê trở về bàn với sự trợ giúp của Liễu (một đặc ân). Chúng tôi tay run run quấn điếu thuốc rê, nhả từng làn khói thuốc, nhấp dè sẻn từng giọt cà phê và thân thể ấm dần trở lại. Những giai điệu mượt mà tình cảm vang lên trong chiều mưa tha hương hiu hắt…Love story, Romance, Romance De Amour… chúng tôi chìm vào không gian lãng mạn. Quán vắng khách, Liễu se sẽ nép vào bên Nhuần…

 

          Tôi ngậm ngùi nhớ lại những quán cà phê thuở ấy, những đêm trăng chúng tôi ngồi ở Thủy Tạ nhìn trăng ngân sương trắng mặt hồ. Ngồi ở Thanh Thủy ngắm nắng ban mai long lanh những ngọn cổ tùng. Thèm tiếng hát Khánh Ly chúng tôi ghé vào cà phê Tùng uống cà phê trong những tách sứ sang trọng và ấm … Một người về đỉnh cao. Một người về vực sâu. Để cuộc tình chìm mau. Như bóng chim cuối đèo… Mối tình của Nhuần và Liễu là một mối tình buồn, yêu nhau ba năm chỉ là những cuộc hẹn hò dìu nhau qua phố, cuối cùng rồi cũng chia xa. Đêm ấy tôi thức trắng với Nhuần, đôi mắt một mí ngân ngấn nước mắt, hai đứa hút hết mấy gói Mai và có lẽ là đêm dài nhất của cuộc đời Nhuần?

 

            Chúng tôi đói và rét, bữa ăn là cơm hẩm độn nhiều mì hay bắp, nước chấm chủ yếu là muối pha với nước, canh củ cải già váng lên một lớp mỡ nổi lều bều vài tép mỡ. Có khi chỉ là một ổ bánh mì khiêm tốn và một chén canh cà rốt. Được uống một ly sữa đậu nành nóng béo ngậy ở quán chị Hồng, đối diện với trường cấp III Bùi thị Xuân trong tiết trời buốt giá là một hạnh phúc, càng tuyệt vời hơn nữa khi được ăn một cái bánh cam nóng, dòn, ngọt, béo và một điếu Samit thơm lừng. Những lúc hết nhẵn cả tiền mua thuốc lá, chúng tôi bắt dế nghĩa là nhặt những tàn thuốc lá vương vãi trong phòng, đôi ba tàn là có một điếu thuốc rê hút hết sức phê.

 

               Những phong thư gửi cho các bạn khắp bốn phương trời. Ôi! Những bức thư giấy trắng, mực xanh mang những buồn vui xa xứ, ước mơ của tuổi thanh xuân. Những dòng chữ nắn nót màu tím viết trên giấy pơluya hồng mang theo tình yêu cháy bỏng đầu đời, được ép vào những cánh hồng thơm ngát. Ôi! Cái thuở lần đầu chia tay với bạn gái ngỡ như thế giới này sụp đổ và mình sắp chết đến nơi. Tan trường chúng tôi đứng trước cổng Trường Bùi Thị Xuân chọc ghẹo các em nữ sinh ngây thơ và nhận lại những dẩu môi, nguýt mắt nũng nịu thật là đáng yêu. Chiều chủ nhật theo chân các cô gái xóm đạo duyên dáng trong tà áo dài thướt tha, cúi mặt thẹn thùng bước vào giáo đường Con Gà cổ kính.

 

            Con dốc Trương Định nối liền nhà hát Hòa Bình và đường Phan Đình Phùng, có một ngách hẹp khoảng hai mét chuyên bán sách cũ. Chủ nhà là một thầy giáo trung niên cao, gầy có mái tóc chớm bạc, có lẽ vì túng quẩn phải bán đi những quyển sách yêu quí của mình. Ở đây, tôi gặp những ấn phẩm cũ còn mới tinh như Tạp chí Văn, Bách Khoa, Vòng Tay Học Trò của Nguyễn thị Hoàng, Nỗi Buồn Con Gái của Nhã Ca, Vang Bóng Một Thời được in trên giấy trắng khổ lớn của Nguyễn Tuân, Hố Thẳm Tư Tưởng của Phạm Công Thiện, Động Hoa Vàng của Phạm Thiên Thư…Tôi đọc say mê dù chẳng hiểu gì, và chẳng hiểu gì tôi lại càng say mê đọc, như một miền đất hoang vu và tôi bước đầu đặt dấu chân khám phá.

 

             Những cơn mưa rủ nhau trốn biệt, trời nắng vàng và mây trắng trôi lang thang trên bầu trời xanh biếc. Thời tiết ngày càng trở lạnh, buổi trưa chúng tôi thường nằm nghỉ dưới tán thông xanh trên đồi Cù đối diện với Trường Đại Học, cỏ non xanh mơn mởn, không gian yên tĩnh ru chúng tôi vào giấc ngủ hiền hòa. Những cành cây Anh Đào tưởng như chết khô đã ánh lên màu hồng, đã toát lên sức sống. Trời càng ngày càng lạnh, nắng long lanh tỏa, sương mù mỗi sáng mỗi chiều trắng rừng thông, trắng mặt hồ, phố vốn trầm mặc giờ lại càng mơ hồ trầm mặc dốc thấp dốc cao.

 

             Đã tàn Thu rồi, vàng… vàng dốc phố, vàng con đường, vàng lưng đồi, vàng lũng vắng. Lữ khách đang ngoằn ngoèo trên con đường yên ả, ngây ngất  hương thông tinh khiết chợt dừng lại bàng hoàng. Một màu vàng rực rỡ của dã quì lẩn khuất trong sương khoác lên thành phố. Một màu vàng quyến rũ man dại, hừng hực sức sống. Tôi nằm giữa đồi dã quì gối đầu lên những trang sách Lý Thuyết Bất Nhị Trong Thiền Tông Phật Giáo của Phạm Công Thiện nhìn lên áng mây trắng lang thang trên bầu trời xanh biếc. Một mái tóc xanh ngang vai, một đôi môi chu đỏ cúi xuống. Tôi chìm vào cơn mê dại hổn hển nồng nàn, cả hai như hòa vào nhau và hóa thành cánh bướm bay lượn khắp núi đồi lãng đãng sương trắng, vàng rực rỡ cánh dã quì.

 

             Thành phố buồn, nhớ không em, ngày chủ nhật, ngày của riêng mình… Người ta đến nơi này thường là có đôi có cặp, nhưng tôi nghĩ chỉ một mình mới cảm hết vẻ đẹp nơi này, là nét trầm mặc hoang liêu, là rưng rưng buốt giá, là miền sương trắng lung linh. Ôi! Miền sương trắng lung linh, tôi đi trong mơ hồ ven các con đường những cây Anh Đào đã hồi sinh nở hoa đỏ thắm, những cánh đào rơi lả tả xuống thảm cỏ mịn màng. Có tiếng cười trong veo bên khung cửa sổ, tiếng vó ngựa thoảng qua cuối đồi thông xanh biếc. Tôi đi trong tuyệt vời cô độc của những giấc mơ mang tiếng cười dòn dã ở ngã năm Phù Đổng Thiên Vương, của tiếng thở dài u hoài của của gã lang thang trên con đường Đinh Tiên Hoàng nên thơ nằm dưới chân đồi Cù lặng lẽ.

 

             Là giấc mơ của bạn tôi, Nhuần… mỗi chiều cài lại chiếc khuy cổ áo lính bạc phếch chỉnh tề ( thay cho áo khoác), đút quyển truyện kiếm hiệp cũ mèm vào túi nheo đôi mắt một mí mỉm cười và bước vào chiều sương rét mướt. Tôi biết Nhuần sẽ đi bộ mấy cây số, dừng chân bên cột đèn đường vàng vọt đọc truyện trong khi đợi chờ người yêu. Là tiếng cười sảng khoái khi chui vào gầm cầu thang chợ Hòa Bình cởi chiếc áo khoác mới tinh bán lấy tiền chia cho bạn bè uống rượu vơi bớt nỗi tha hương trong đêm Giáng Sinh rực rỡ.

 

             Là giấc mơ của que cà rem ngọt lịm tan chảy óng ánh dưới ánh mặt trời mùa hạ…Trống trường ra chơi vang lên, những thằng học trò nghịch ngợm ùa xúm quanh chiếc xe đạp có chiếc chuông reo leng keng trên cổ lái, phía sau yên xe là chiếc thùng xốp. Có khi hai ba thằng chia nhau một que… Lan, người con gái tóc ngang vai, mặc áo thun tím như que cà rem trong giấc mơ tôi. Tôi nhớ bãi cát trắng thoai thoải, những lùm dứa lúp xúp, bóng em bước lên chiếc thúng chai tan dần vào ánh trăng nhợt nhạt thượng tuần trên biển, bỏ lại trên ngực áo tôi đầm đìa nước mắt.

 

               Đó là những tháng ngày ly tán. Đó là những tháng ngày bất an. Những bạn bè thuở ấy có đứa còn ở lại gác trọ trần gian, có người đã ra đi… Như Lan, như Nhuần… Tất cả như những cánh Dã Qùi vàng rực buổi tàn Thu, như những cánh Anh Đào lả tả rơi hồng trong sương sớm chớm xuân. Mỗi khi trở lại nơi này, như ngày xưa, tôi lại ngồi dưới chân Linh Sơn Tự mỗi chiều. Để nghe tiếng chuông tan vào hư không, để nghe đôi vai khe khẽ buốt lạnh, bóng tối lan dần trên hàng thông cổ thụ… Ôi! Miền sương trắng… Đêm xưa ra phố với người, giờ đây xuống phố với ngày vô vi…

 

Trần Quang Phong

Cam Ranh  4/ 2020

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Tám 20153:20 CH(Xem: 15703)
LTS: Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu. Đoàn Khuê định cư ở Canada, anh có một lối viết thật đặc biệt... Nói một cách khác là Đoàn Khuê viết "trúng tim đen" và thật hay. Chúng tôi hân hạnh mời quí bạn đọc và văn hữu cùng đi vào thế giới tạp bút của tác giả "Tạp bút, tìm tôi".
21 Tháng Bảy 20154:54 CH(Xem: 14361)
Căn phòng im như một góc quá khứ, dù Má chỉ mới rời nhà chưa quá một tuần. Mây ngồi lên chiếc giường đôi, chỗ Má vẫn nằm. Tấm chăn phủ giường xô lệch, chiếc xe đẩy tay của Má đứng xéo góc với tủ đựng quần áo, soi bóng cô đơn trong tấm gương.
07 Tháng Bảy 20152:08 SA(Xem: 12657)
“ Bản quyền cho những công trình trí tuệ đã tự động có hiệu lực ngay từ phút đầu khi được sáng tạo mà không cần phải được xác nhận hay công bố. Tác giả không cần phải đăng ký, hoặc xin biên lai bản quyền (copy right) ở những quốc gia sở tại .
17 Tháng Năm 20155:10 SA(Xem: 13757)
…Tôi bước lên những bậc thềm mịn rêu, bước chậm, sợ mình sẽ bị trượt ra sau, cái ngã ngửa chẳng khác nào cái rớt xuống trần gian đầy ngỡ ngàng của hai chàng Lưu Nguyễn. Tôi chưa muốn thế, tôi đang muốn sống cõi phi thực kia với từng rung động e dè chậm chậm, để nghe chạm vào cánh cổng đã hoen rỉ tháng năm, và dù nhẹ nhàng đến thế nào cũng sẽ ghê răng bởi tiếng rít của một cánh cửa lâu ngày không mở.
14 Tháng Năm 201510:01 CH(Xem: 15273)
Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu, Nguyễn Việt Thanh với lối viết nhẹ nhàng và sâu lắng sẽ đưa chúng ta trở về nông thôn Việt Nam bằng những “Ao làng”, “Nắm lá ngày Đoan ngọ”, và lối đánh bắt cá độc đáo của rất ít người và bây giờ cũng không còn ai sử dụng nữa đó là “Bơi dể”. Chúng tôi trân trọng gởi đến quí văn hữu và độc giả những tản văn của Nguyễn Việt Thanh.
14 Tháng Năm 20159:34 CH(Xem: 13769)
Trong số mười người chúng tôi bị bắt bởi chiến dịch khủng bố mùa thu tháng 9 năm 2008 thì Ông Nguyễn Kim Nhàn là người duy nhất hiện vẫn đang còn bị tù đày. Tôi thường gọi những người dân oan như ông, như chị Trần Ngọc Anh, chị Phạm Thị Lộc, vợ chồng chị Cấn Thị Thêu... là “dân oan hóa dân chủ” vì họ đã không chỉ dừng lại ở việc đòi quyền lợi chính đáng cho bản thân và gia đình mình, mà đã tham gia vào các công việc, các phong trào đấu tranh vì Nhân quyền, Tự do và Dân chủ.
07 Tháng Ba 20153:05 CH(Xem: 15843)
LTS: Trong những ngày đầu năm Ất Mùi 2015 Tạp Chí Hợp Lưu nhận được bài viết của tác giả Kim Long viết về nhà thơ Thanh Tâm Tuyền. Kim Long là bút hiệu của một nhà nghiên cứu khoa học. Vì sự tế nhị cùng nhậy cảm, và để tránh những hiểu lầm không cần thiết, chúng tôi sẽ sẵn sàng đăng trên Hợp Lưu những phát biểu (nếu có) của những vị đã viết về Thanh Tâm Tuyền mà tác giả Kim Long có đề cập trong bài. Hợp Lưu trân trọng gởi đến quí bạn đọc và quí văn hữu bài “Viết nhân ngày giỗ thứ chin của nhà văn nhà thơ Thanh Tâm Tuyền”. TẠP CHÍ HỢP LƯU
26 Tháng Hai 20154:33 SA(Xem: 15140)
Nah có nghĩa là Không, và em bảo em đã đi hết vòng tròn của chữ không trong đạo phật rồi. Đối với tôi, em là một loài chim lạ, con chim tuyết trong bài hát Snowbird của ca nhạc sĩ xứ Quebec, Gene MacLellan.
26 Tháng Hai 20154:17 SA(Xem: 15828)
Hôm nay, chúng tôi trở về thăm lại nền nhà xưa của nội. Ngày ba sống đã từng ao ước sẽ dẫn đàn con trở về thăm quê cũ. Bây giờ nếu ba còn sống, chắc ông sẽ hạnh phúc lắm. Khu vườn của nội cây chằng chịt, nền đất cũ hoang tàn, ngôi nhà tranh vách đất của nữa thế kỷ trước vẫn đứng im lìm trong nắng sớm. Cây cổ thụ có một tổ ong to đang làm mật. Chu vi khuôn viên đã bị lấn chiếm nhiều.
18 Tháng Hai 20156:51 SA(Xem: 14115)
Tết thường được nhắc đến với những món ăn đặc trưng “thịt mỡ dưa hành,” và những mùi hương gây nhớ “thoảng mùi khói pháo thoảng mùi nhang.” Nhưng mỗi đứa trẻ mang theo nó một món ăn một hình ảnh một mùi hương riêng, không hẳn giống như những gì chúng ta thường gợi nhắc.