- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Trường ca “MƯA CUỐI CÙNG”

13 Tháng Mười 202511:02 CH(Xem: 6381)

Thi sĩ NGUYỄN CHÍ TRUNG-Photo by Suol Chi Thien - Berlin 2023
Thi sĨ Nguyễn Chí Trung- Photo by Suol Chi Thien - Berlin 2023


Nguyễn Chí Trung

Trường ca “MƯA CUỐI CÙNG”

_________ 

 

LỜI DẪN I

 

Có những cơn mưa không chỉ rơi xuống mặt đất,

mà còn rơi vào bên trong con người.

Mưa Cuối Cùng là một cơn mưa như thế —

cuối cùng của Thời Gian,

và cũng là khởi đầu cho một cuộc rửa tội của Linh Hồn.

Trong tiếng mưa, Thi Sĩ nghe được tiếng dội của nhân loại:

những bước chân thất lạc, những linh hồn không còn chốn trở về,

và câu hỏi âm thầm về ý nghĩa của cuộc hiện sinh.

Ở đó, Thơ không còn là ngôn từ,

mà trở thành một hơi thở duy nhất – một tiếng vọng cuối cùng – một sự thử tìm cách sống sót.

Từ “Gió” đến “Mưa Cuối Cùng”,

Nguyễn Chí Trung đi hết một vòng của Tạo hóa:

từ hơi thở vô hình đến giọt nước hữu hình,

từ khởi nguyên đến tàn diệt,

để lại cho đời một ánh nhìn – trong suốt, đau đớn, và nhân từ.

Mưa Cuối Cùng không chỉ là Thơ,

mà là một nghi thức tiễn đưa con người về lại với thiên nhiên,

nơi mỗi giọt mưa là một linh hồn được trả về nguyên thủy.

 

 

 

MƯA CUỐI CÙNG

1.

Mưa liên tục hai ngày nay

Mưa tầm tã, mưa kéo dài … cơn điên

Nước từ đâu đổ liên miên

Như Trời trút cả buồn phiền một cơn

2.

Nơi chốn này, đâu trống trơn

Người, xe tháo chạy. Đã sờn lòng ai?

Nước từ đâu đổ về đây?

Nước sông Hằng rửa đọa đày hiện sinh?

3.

Vỉa hè đốt thuốc đứng nhìn

Mặt đường mưa vỡ linh tinh ánh đèn

Vàng cho thành phố thêm đen

Vọt cho thân phận càng hèn thêm ra

4.

Mưa từ hỏa ngục về qua

Đây là thủy ngục chứ là gì đâu!

Mưa từ cuối mưa từ đầu

Mưa suốt khoảng giữa cho sâu đọa đày

5.

Mưa nhiều thế kỷ đến nay

Xuống dân và nước bùn lầy chìm trong

Có ai còn được chút lòng

Nhìn mưa để thấy là … không còn gì!

6.

Có chắc không, không còn gì?

Mưa đâu trôi tuột thầm thì trong tim

Ở trong những mạch máu chìm

Những ngày tháng cũ còn tìm lẫn nhau

7.

Mưa đem nước từ chỗ nào

Về đây ướt sũng não đầu của ta

Hiên Tây ta đứng nhìn ra

Giữa đường dòng cũ cuộc xa linh hồn

8.

Tấm lòng riêng, tấm lòng chung

Còn lòng nào nữa mà trông mong giờ

Chúng ta không thể nào ngờ

Nước chôn toàn bộ, bây giờ là đây!

9.

Mưa khủng khiếp, ta ngất ngây

Mưa từ hồng thủy, về đây một lần

Giọt quất vào mặt không ngừng

Ta nhắm mắt lại, cõi trần hình dung

10.

Mưa trên trần thế lung tung

Giọt ngang bay khắp vào lòng trống không

Giọt dọc đổ xuống thành đòng

Cuốn trôi những cuộc đời không bến bờ

11.

Chúng ta đâu thể nào ngờ

Sau cuộc tiến hóa, bây giờ là đây!

Chúng ta có hết trong tay

Mà vĩnh viễn mất một bài đầu tiên

12.

Mưa nay: Trời Đất cơn điên

Chúng ta vẫn chưa diện tiền: không ta

Nước xuyên qua mọi mái nhà

Chỗ nào trú nữa, cũng là thế thôi

13.

Từ trên nước đổ liên hồi

Đường sông cuộc hết luân hồi nhân sinh

Bao trăm ngàn năm (?) tiến trình

Đến nay hội tụ sắp thành Số Không

14.

Không đâu ta không hề mong

Sau khi biến mất, sẽ không còn người

Trái tim ta quá yêu đời

Nhưng đầu ta thấy “con người hôm nay”

15.

Mưa dai dẳng giọt dằng dai

Nước đà phủ lấp cái ngày hoang sơ

Luận Tiêu dao chỉ trong tờ

Nào ai có thể đã ngờ đến đây?

16.

Sống là căn bệnh không hay

Chết là liều thuốc giải vây cuối cùng

(Nói ra chúng bảo điên khùng

Sống ngày nay, không điên khùng, làm sao?)

17.

Mưa làm những đời lao đao

Những đời lảo đảo từ đầu đến đuôi

Những đời không thể chôn vùi

Cũng không hề muốn, dù thời trầm luân

18.

Cho hay cuộc sống vô ngần

Muốn tiêu hủy được, phải cần bàn tay

Có thật không? Không đổi thay

Nếu thuần nhiên sống từ ngày hồng hoang

19.

Mưa từ cõi ấy địa đàng

Nay về địa ngục: trần gian chính là

Xưa Vô Cùng mở ngày ra

Nay đèn rạng sáng, ngày là đêm sâu

20.

Nhà em ở tận những đâu

Bờ tràn ngăn cách cơ hầu khó qua

Mưa chia hai thế giới ta

Trong linh hồn một mới là Tình Yêu

21.

Mưa khắp cảnh giới tiêu điều

Gió phành phạch đập mái lều giăng nghiêng

Ny lông manh áo qua đêm

Ôm nhau ngồi ngủ dựa bên hè tường

22.

Chung quanh ngạo nghễ xiển dương

Nhà cao hơn tháp, con đường văn minh

Thép và kính, tiền và danh

Đó là một cuộc chiến tranh không ngừng

23.

Trời mưa không thể nào ngưng

Chúng ta cũng thế, có ngừng được đâu!

Cho dù bao cuộc dãi dầu

Ở trong chỉ tấm lòng sâu là còn

24.

Nước trôi tan những dấu mòn

Ta tìm, ngu xuẩn trong cơn điên rồ

Bao nhiêu chữ nghĩa hồ đồ

Không ngăn ta khỏi ngây ngô kiếm tìm

25.

Mưa dử dội, đất này chìm

Nước làm sũng ướt quả tim mệt nhoài

Hồn ta tấm giẻ rách, dai

Mà như chứa hết đọa đày thế gian

26.

Làm sao vắt, vắt lại càng

Chưa khô cạn đã lại tràn đầy thêm

Đục ngầu cứ mãi dâng lên

Bùn lầy đã đến tận Thềm Bên Kia

27.

Mưa ngăn cách, mưa chia lìa

Bây giờ hẳn đã đầm đìa hơn xưa

Đây thành phố cũ như vừa

Mất đi. Hay đã mất từ Ra Đi?

28.

Đã nửa thế kỷ, còn gì

Đây con đường cũ, ta về nhìn quanh

Hàng cây me lá vẫn xanh

Còn mang chứng tích?Phong phanh trong đầu

29.

Mưa từ đâu, mưa về đâu

Mưa từ đầu xối dòng sầu trong ta

Mới đầu xứ sở là nhà

Nay Mặt Đất chẳng còn là Quê Hương

30.

Đâu phải là chuyện tha phương

Không riêng chỉ chuyện con đường nước trôi

Bây giờ Mặt Đất Trong Hồi

Tắt Hơi, trong một cuộc chơi hãi hùng

31.

Mưa đây một trận cuối cùng

Để đưa nhân sử vào vùng chiêm bao

(Phải đâu chỉ trận mưa rào

Làm ta xao xuyến tầm phào chyện riêng

32.

Cũng không phải cuộc buồn phiền

Vì đâu ta mở diện tiền cuộc sinh

Cuộc đi đầy ải thông minh

Đấy là nghiệp chướng. Hay Tình phải mang?)

33.

Mưa dài như là Thời Gian

Tự tại tuyệt đối không màng chúng ta

Trái đất Người có về qua

Ở trong vũ trụ có là gì không?

34.

Bao nhiêu là giọt dãi dầu

Bao nhiêu nước đổ lên tàu lá khoai

Những cơn mưa làm mệt nhoài

Mà hồn sao vẫn cần hoài mưa giông!

35.

Nhìn đây mưa ngập trong không

Xuyên qua ngõ ngách của lòng mở ra

Thấm vào mạch máu dưới da

Có gì khác biệt đời ta đời người

36.

Nếu là tài trí hơn đời

Thì đừng ngôn ngữ đừng lời, thừa dư

Bao nhiêu chữ nghĩa vốn từ

Ngàn xưa để lại, bây giờ cũng tan

37.

Mưa đây trận cuối cùng đang

Xóa sạch tội lỗi trần gian đã làm

Mặt Đất Rác Rưởi nhở nham

Con thuyền thủng lỗ nước tràn cuộc sinh

38.

Một lần ta đã hãi kinh

Bây giờ chấp nhận, chỉ đành nhìn thôi

Có không, còn chút ngậm ngùi?

Ấy là một nỗi ngậm-ngùi-vạn-năm

39.

Mưa như từ Chốn Xa Xăm

Trời tuôn nước mắt âm thầm xót thương

Có khi chỉ tại Con Đường

Người Đi dẫn đến vô thường, tất nhiên

40.

Chữ bóng bẩy, nghĩa quàng xiên

Cũng là trôi tuột xuống miền phù du

Trong đêm-thế-giới âm u

Đốt trái tim trên Đường Mù mà đi

41.

Mưa vật vã lòng từ bi

Hình như người chẳng còn gì với nhau

Vì chưng thế giới quá giàu

Đã ai biết Đất khổ đau cực cùng

42.

Vĩnh hằng ý niệm mông lung

Câu kinh được viết, tụng không có người

Bài Thơ từng khúc rã rời

Mà sao kỳ vọng cho đời mai sau!

43.

Mưa quất càng lúc càng đau

Lòng đà tuyệt vọng làm sao khẩn cầu?

Gọi nhau qua tiếng nguyện cầu

Trong im lặng của hố sâu đầm lầy

44.

Mưa trên những linh hồn say

Cho rượu ma túy cuồng quay với đời

Nếu ta chẳng bị làm người

Thì đâu phải viết những lời khổ đau!

45.

Mưa trên đời người lỡ tàu

(Những người kịp chuyến, về đâu thì về!)

Trên ga vất vưởng lê thê

Mai này chắc chắn chuyến về dưới kia

46.

Mưa dài đến tận cõi khuya

Nước dâng mãi, không còn chia hai bờ

Bên đây, bên đó, đến giờ

Tiếng chuông chùa dẫn qua bờ trầm luân?

47.

Mưa mới thật là vô ngần

Vì chưng nước mắt chỉ ngầm dưới thôi

Tất cả đây. Tôi đâu rồi?

Tôi không ngừng khóc từ hồi mới sinh

48.

Mưa theo Người cuộc hành trình

Không dừng lại được. Điêu linh là giờ!

Ôi bi thảm cuộc làm Thơ

Nói ra Sự Thật Không Ngờ. Làm chi

49.

Mưa ôi, một chút từ bi

Kiếp người hãy hóa, trả về thiên nhiên

Một lần chấm dứt đảo điên

Thơ ta hòn sỏi bình yên suối vàng

NGUYỄN CHÍ TRUNG

27.09. - 03.10.2016 Hotel Anh Tú - Saigon

© nguyenchitrung

 

Trường ca “MƯA CUỐI CÙNG” được viết ròng rã trong suốt một tuần lễ mưa từ 27.09. đến 03.10.2016 tại khách sạn Anh Tú, đường Bà Huyện Thanh Quan, Saigon, gồm 49 từ khúc, nhiều hơn trường ca “GIÓ” một từ khúc.

Buổi tối đó tôi đã lội mưa và bùn một mình sang quán Cơm Nam Định dùng bữa ăn tối, sau đó đứng dưới mái hiên ở vỉa hè, đốt thuốc hút và nhìn MƯA, nghĩ đến những cơn mưa của thời thơ ấu, thời thanh niên, và đến tiến trình của cả nhân loại.

27.09. – 03.10.2016

SAIGON

 

 

***

LỜI DẪN II

 

“Mưa Cuối Cùng” không nói về cơn mưa như hiện tượng, mà như một phép thử cho linh hồn con người.

Trong sự lặp đi lặp lại của giọt nước, thế giới hiện ra vừa mệt mỏi vừa nguyên sơ. Mưa rửa sạch lịch sử, rửa sạch ngôn từ, và cuối cùng rửa sạch chính ý nghĩa của cuộc hiện sinh.

Những từ khúc của Nguyễn Chí Trung là những mảnh nhận thức, rơi giữa Thời Gian và ký ức. Ông không tìm câu trả lời; ông chỉ ghi lại những khoảnh khắc khi câu hỏi tự nó tan trong tiếng mưa. Ở đó, con người không còn là chủ thể sáng tạo mà trở về làm hạt bụi thấm nước, tự soi mình trong tấm gương của địa cầu.

Đọc “Mưa Cuối Cùng” là đi ngược tiến trình của cái gọi là văn minh, trở lại điểm khởi nguyên của ý thức — nơi cái “tôi” và “thế giới” chưa từng tách biệt. Mưa, trong nghĩa ấy, chính là ký ức cuối cùng của vũ trụ về chính nó.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 151845)
Thạnh móc trong túi ra một miếng vải được buộc túm chặt bằng lạt tre, cẩn thận gỡ sợi lạt. Một dúm muối hột đen bẩn hiện ra. Thạnh trân trọng, nâng niu múc, vừa chẵn được hai thìa, đổ vào bát của Tường.
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 135252)
Dực đã đi rất đỗi nhẹ nhàng. Dực đang chỉ chạm khẽ mũi giầy vào bậc thang gỗ. Cảm giác Dực đang bay. Bậc cầu thang nâu bóng mầu thời gian, nâu bóng rêu phong những kiếp người hình trôn ốc. Có người đang nhìn Dực, nhiều người đang nhìn Dực. Họ kinh ngạc trân trối ngóc đầu lên những bậc cầu thang gỗ.
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 122677)
Chồng tôi hành nghề kỳ quặc: Kiểm tra trí nhớ của con người. Lấy anh tôi mới khám phá, anh thường xuyên theo dõi những giấc mơ của mình. "Em có thai phải không?" Sau tháng đầu tiên Công đã dọ hỏi. Tôi lắc đầu tươi tỉnh. Giấc mơ đêm khuya còn sáng hồng bụ bẫm bắp chân hài nhi. Tôi biết chắc tôi chưa có mang, nhưng làm sao Công biết tôi đã nằm mơ thấy đứa trẻ? Sáu tháng hạnh phúc trôi qua như gió hắt mặt hồ.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 51994)
Đến nay người mình thấy Tây học rực rỡ mà cái học của ta khi xưa mập mờ không rõ, sách vở không có mấy, liền cho cái học của ta không có gì. Đó là một điều mà các học giả trong nước nên chú ý mà xét cho kỹ, đừng để cái hình thức bề ngoài làm hại mất cái cốt yếu bề trong. Nho Giáo tuy không gây thành được cái văn minh vật chất như Tây học, nhưng vẫn có cái đặc tính đào tạo ra được cái nhân cách, có phẩm giá tôn quí.
23 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 130838)
Tin từ quê hương cho biết tin vui cuối cùng nguyên văn, “các vị lãnh đạo tỉnh Thừa Thiên Huế và Thành phố Huế đã hứa cấp... khoảng một ngàn mét vuông đất để xây dựng Khu lưu niệm” Trịnh Công Sơn. Tin cũng cho biết Nhà Nước, cũng như thân nhân Trịnh Công Sơn, không dính líu gì đến việc xây dựng và nội dung trưng bày khu lưu niệm này.
23 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 151026)
Ngủ đi nhé à ơi, cái sâu làm tổ, cái bọ đi chùa, chuồn chuồn thì bơi (Tặng Kiên và sự điên rồ của đêm)
31 Tháng Mười 200712:00 SA(Xem: 102709)
... lịch sử Việt Nam, dưới mắt nhiều học giả thế giới, chỉ là một thứ câu chuyện thêm thắt vào [anecdotes] chính sách và sự can thiệp của các cường quốc như Mỹ, Nga, Trung Hoa, Pháp, Bri-tên, Nhật, v.. v... Người Việt cũng có lý do riêng để không muốn thấy có một tiểu sử chính xác về Diệm, từ chính trị, tôn giáo, tới ý thức hệ. Nên chẳng ngạc nhiên khi khối văn chương hiện hữu về họ Ngô hay Đệ nhất Việt Nam Cộng Hòa tràn ngập những lời “cung văn” hoặc “đào mộ,” bất chấp sự thực... Bài viết này nhằm điền vào khoảng trống nói trên.