- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
285,100

NGÀY X

21 Tháng Bảy 202211:05 CH(Xem: 2763)
BENH VIEN TÂM THAN TRUNG UONG 1
Bệnh viện tâm thần trung ương 1 - ảnh Internet

 

Truyện ngắn 

NGÀY X

Ngô Quốc Phương

 

 

Ngày X, tôi tỉnh dậy trên giường, bác sỹ, y tá và cả hộ lý nhìn tôi, cái nhìn từ trên xuống, còn tôi thấy họ chụm đầu, vài đôi mắt kính của họ lấp loáng những tia sáng, những ngọn đèn trên trần cũng hắt xuống một thứ ánh sáng dịu.

 

Thế là bác tỉnh rồi đấy, một vị nói.

 

Bác thấy trong người thế nào? một vị khác lại nói.

 

Rồi khi mấy vị di chuyển sang phòng khác, mà tôi chắc là thăm một giường khác, một bệnh nhân nội trú mà hôm đầu khi tôi còn tỉnh đã gặp, từng chào hỏi nhau, ghé sát xuống mặt tôi và bảo:

 

Bác tỉnh đúng lúc đấy, đất nước được tự do rồi.

 

Tự do rồi? tôi như muốn nói, nhưng lại chỉ có thể thể hiện bằng mắt.

Ông bạn bệnh nhân liền bảo:

 

Bác đừng quá ngạc nhiên, bao lâu, nay đến lúc rồi.

 

Báo chí nội, ngoại quốc, quốc tế, khu vực đăng đầy.

 

À mà hay lắm bác nhé, ông bệnh nhân nội trú ngồi hẳn xuống chiếc ghế bên giường, vừa được kéo ra.

 

Nghe nói là bây giờ báo chí được đăng thoải mái, báo chí tư, xuất bản tư tự do. Các giáo hội độc lập được thành lập khắp nơi, công đoàn cũng thế. Và nhất là các hội đoàn, đảng phái. Ai ra cứ ra, ai lập cứ lập.

 

Hiến pháp mới đang được soạn, dân sẽ phúc quyết, quốc hội lâm thời, chính phủ lâm thời đang được hoạt động, toàn những thành phần ưu tú, nhiệt thành đến từ khắp nơi, trong và ngoài nước.

 

Ồ, bác đừng xúc động, cứ từ từ tôi sẽ kể cho mà nghe, rồi tôi cho bác mượn điện thoại của tôi đây mà xem tin, ông bạn trong bệnh viện vừa nói, vừa lấy tay chạm vào màn hình cái điện thoại di động, lướt chậm thôi, nhưng đủ để cho tôi thấy tin tức từ các cơ quan báo chí khác nhau, trong và ngoài.

 

À, có thực chất không, có hòa bình không và có bền vững không à? Ông ấy đoán ý tôi.

Hoàn toàn, hoàn toàn.

 

Quân đội và cảnh sát, tòa án, viện công tố... chính quyền từ trung ương đến địa phương giờ đều tuyên bố trung thành với dân, và họ được lâm thời cử đặt người chỉ huy, lãnh đạo của dân mà.

 

Không có súng nổ, đổ máu gì đâu! Thật may mắn cho đất nước.

 

À, quốc tế, phản ứng quốc tế phải không? Ông bạn lại đoán qua nhìn ánh mắt, khóe miệng và vài cái giật giật nhẹ trên cơ mặt tôi, đáp:

 

Liên hợp quốc, các tổ chức phương tây, khu vực, các hội đoàn quốc tế đều chúc mừng, các đoàn ngoại giao đều không dè dặt hoan nghênh và Liên hợp quốc hứa sẽ lập đoàn quan sát viên độc lập để quan sát cuộc bầu cử tuần sau đây này...

 

Không có viên đạn nào nhé, và hội mấy nước trong châu lục và khu vực cũng gửi lời chúc mừng này, bác cứ từ từ, tôi cho xem.

 

Ồ lãnh đạo mới à? Họ nhiều người ở tù ra đấy, hay nhiều người bị kiểm soát, canh giữ, quản thúc tại gia, hoặc là bị theo dõi, cho vào sổ đen, bị "bánh canh" lâu nay, cả một số ở bên các hội đoàn bên xã hội dân sự ngoài nhà nước, các hội đoàn tôn giáo, dân tộc, giáo dục, luật sư, ký giả, giới hoạt động độc lập v.v... cũng cử người tham dự. Cả các học giả, nhà khoa học, văn nghệ sỹ cũng góp tay, giới trẻ rất nhiều và cả thành phần trung niên, cao niên còn nhiệt huyết cũng lắm, nghĩa là trí thức, nhân sỹ độc lập, ái quốc, đủ thành phần đều có thể tham dự.

 

Bác và tôi phải khỏe nhanh lên đi nhé!

 

Ồ, bác đừng cố ngồi dậy! Bác nói gì, để tôi nghe? Ông bạn chung phòng bệnh ghé sát vào tôi, nghé tai, rồi bảo:

 

À, tôi hiểu rồi, bác nói là bác bệnh, bác hưu, chỉ mừng cho đất nước và chỉ dự khán thôi phải không?

 

Tôi thì tôi không đồng ý đâu, tôi sẽ xin bác sỹ ra viện, tôi muốn về góp ý cho các con tôi, cả cháu tôi nữa và tôi đến để chào bác đấy, may mà bác đã tỉnh và khỏe hơn.

Bây giờ giáo dục, y tế, luật pháp, kinh tế và đủ thứ xã hội, hạ tầng, bang giao, nội trị, đều phải sửa, phải xây, cánh già mình biết gì thì sẽ góp ý, giờ tự do rồi, chẳng sợ chi.

À, ban nẫy tôi quên chưa nói, lãnh đạo cũ ai muốn đi thì đi, ai muốn ở thì ở, ai muốn phục vụ cứ phục vụ.

 

Ồ, bác đừng nhìn tôi như thế, tôi có đến từ hành tinh lạ đâu! Không tin, bác cứ xem TV hay báo, mạng thì sẽ biết.

 

Ừ, mà phải đấy, những người ở tù ra, họ kêu gọi thực hành khoan, dung, nhưng cũng có nhiều ý kiến kêu gọi những ai tự thấy có tội với nhân dân, đất nước, dân tộc, thì ra đối diện công lý, sẽ có xét xử, nhưng chắc sẽ có ân xá, khoan dung...

 

À, thôi, tôi nói thế nhiều rồi, đã đến giờ X, tôi phải đi nhé, tôi đã sắp sẵn áo quần để ra viện về nhà rồi, bác ở lại mạnh khỏe, chóng bình phục nhé, tôi đi.

 

À, tôi bật màn hình TV cho bác coi nhé, nhưng tôi để tiếng bé, cho bác nghỉ ngơi, đỡ bị ồn.

 

Nói đoạn, ông bạn bệnh nhân bấm cái điều khiển, vẫy tay chào tôi và khẽ khép cửa phòng, rút nhẹ...

 

Ngô Quốc Phương

London, ngày 15/7/2022

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Bảy 202211:16 CH(Xem: 2923)
tôi cần hai người tình / một cho lúc vui một cho lúc buồn / tôi có hai chiếc bình. đong / niềm vui trong một, trong chiếc kia nước mắt / tiếng cười bay lên. bao xa là tầng khí quyển / tiếng thở dài rơi vào lòng đất. bao sâu / là nơi mọi thứ sẽ bị đốt tan /
03 Tháng Bảy 20222:06 CH(Xem: 2543)
Cám ơn bạn hữu gần xa, những người yêu mến nhạc và cả con người Phạm Duy,trong sự tin cậy,đã gửi và cả cho phép sử dụng các nguồn tài liệu quý giá trong đó có những thư từ trao đổi riêng tư với Phạm Duy cách đây cũng đã ngót30 năm,không ngoài mục đích giúp người viết có chất liệu –đủ cho một cuốn sách,nhưng đó là công trình của tương lai. Đây chỉ một bài viết ngắn, nhưng cũng mong phác thảo được đôi nét chân dung của một nghệ sĩ lớn Phạm Duy -- thần tượng của nhiều người qua nhiều thế hệ,với một cuộc sống đầy cảm hứngnhưng cũngrất phức tạp.Phạm Duy đã sống qua hai thế kỷ,“khóc cười theo vận nước nổi trôi”trong suốt chiều dài của một bi kịch Việt Nam cận đại,vừa hào hùng và cũng vô cùng bi thảm.(NTV)
03 Tháng Bảy 202211:33 SA(Xem: 2693)
Ở nhà thường gọi là chị Xíu. Tên của chị là Lan Vy - chị họ của tôi. Chị em tôi chơi thân với nhau như chị em ruột. Tôi không có chị gái nên hình mẫu của tôi chính là chị để mà học hỏi. Chị nổi tiếng xinh đẹp và hiền thục ngay từ lúc còn là nữ sinh đệ nhất cấp. Khi vào lớp đệ thất (lớp 6 bây giờ) bác tôi có mời một anh sinh viên tên là Vinh về kèm cho chị học. Anh ấy nhiệt tình, kiến thức vững và tính cách cũng đàng hoàng. Năm tháng trôi đi học xong đệ nhất cấp, chị thi đỗ vào trường Nữ trung học Thành Nội. Mẹ chị là một người phụ nữ đẹp, phúc hậu và đặc biệt là có giọng hát ru và những làn điệu dân ca xứ Huế rất hay. Ngoài giờ học chị được mẹ kèm cặp, nữ công gia chánh như đan lát, thêu thùa, làm các loại bánh trái, nấu được những món ăn đặc trưng xứ Huế rất ngon.
29 Tháng Sáu 20227:35 CH(Xem: 2631)
Thuở nhỏ, tôi cứ đinh ninh họ Phan nhà tôi toàn là người bên lương, không có ai và không có nhà nào theo đạo Thiên chúa. Đối với tôi, những người bên đạo rất xa lạ bởi không cùng tín ngưỡng thờ cúng ông bà tổ tiên như mình, mặc dù làng tôi rất gần hai giáo xứ lớn của tổng Trung Châu, phủ Diên Khánh xưa: Giáo xứ Đại Điền và giáo xứ Cây Vông.
29 Tháng Sáu 20226:56 CH(Xem: 2673)
Bút hiệu, một ẩn khuất của định mệnh, vô hình chung đã gắn bó cùng tác giả cho đến hết một đời người. Nói thế chẳng có nghĩa là tôi đã duy tâm, nhưng phải nghiệm theo cách đó mới giải thích được "Sao Trên Rừng" của ngàn thông trên vùng thâm u Phương Bối. Từ balcony của căn chung cư nhỏ, tôi hay đứng ngó mông ra xa nhìn chút nắng nhạt nhoà trên những tàn cây thấp rất xanh, chi chít mọc dọc theo bờ sông bên kia, nơi có con đường mòn rất dài, loanh quanh dẫn qua Làng Báo Chí.
29 Tháng Sáu 20226:22 CH(Xem: 2673)
...lần nầy bà quyết tâm bỏ nhà ra đi. Mà đi đâu? Tới nhà con trai thì ngại với dâu. Tới nhà con gái thì ngại với rể! Suy đi tính lại, bà quyết định sẽ đi share một căn phòng, ở một mình cho sướng cái thân. / Thôi thì ráng chịu đựng đêm nay. Chỉ một đêm nay thôi. Rồi sáng mai bà sẽ đi mua mấy tờ báo kiếm phòng thuê. Bà sẽ kiếm cái nhà nào gần chợ Việt Nam cho tiện. Người bạn thân của bà, có lão chồng tòng teng bồ bịch ở Việt Nam, tức mình bỏ ra ngoài share phòng ở, đã hùng hồn phát biểu rằng sướng như tiên. Người ta làm được, mắc gì bà không làm được. Sáng bà sẽ đi bộ với mấy người bạn, rồi tiện ghé chợ. Chiều coi ti vi. Tối đọc sách. Tự do thoải mái, không bị vướng bận gì hết. Khỏe ru rù rù.
29 Tháng Sáu 20225:07 CH(Xem: 2657)
Quên bớt dần đi sẽ thấy tổn thương mình bé lại, thấy cuộc đời nhẹ nhàng hơn, thấy oán hận phôi pha theo ngần ấy thời gian không còn trong tâm tưởng. Đa phần những người quên mất dần mọi thứ dần trở nên hiền hòa hơn, tôi thấy như vậy đó. Sư Giác Nguyên giảng mình càng đau đớn, khổ đau hơn vì mình còn ham muốn nên tiếc nuối hoài những gì đã mất. Đi về phía cuối rồi cũng rơi rớt mất dần chẳng còn gì. Nếu ta có một tôn giáo để tin mà nương tựa thì tuổi hoàng hôn sẽ được an bình.
23 Tháng Sáu 20224:49 CH(Xem: 2853)
Dù sao em vẫn cảm ơn anh. Nếu quay lại từ đầu, em vẫn làm như vậy. Em đã sung sướng đến nhường nào khi được cùng anh bay lên miền hạnh phúc. Anh biết không, giờ đây, trong từng hơi thở, trong mỗi giấc mơ, em vẫn đang bay lên, bay lên cùng anh khi em sống lại những giây phút đó.
22 Tháng Sáu 202210:32 CH(Xem: 3074)
Này con / còn vụ viết lách, báo chí kia / các ông, các bác đã dựng mốc / cho con ngồi xe "102, 103 city" thỏa chí rong đường 216 thần tốc / vậy cứ thế mà phi / miệng ngậm, tay đếm tiền / chân thọc đất vàng / bụng bị, bút múa, / tà tà tiến, phải đạo sẽ ôke / chớ đừng lăn tăn / làm phận cừu dolly / trăm đứa ăn cùng một đầu vào / thành đầu ra phải thế
22 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2722)
I. Mấy câu hỏi, đúng hơn là những ý tưởng như bâng quơ, có gì hơi cổ lỗ, song vốn nằm sâu trong tiềm thức và có khả năng đánh thức sự lười biếng của tư duy giữa bao lo toan bề bộn đời thường lắm khi thấm máu và nước mắt: “Vì sao tôi viết“, “Văn học có ích gì cho xã hội?”, “Ngày hôm nay, văn học có cần thiết lắm không? Cần cho ai?”, “Văn học với thực tại xã hội?”, “Điện ảnh cần gì ở văn học”, v.v.