- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

NHỮNG BÀI NGUYÊN THỦY

28 Tháng Mười Một 20219:19 CH(Xem: 11079)


bỏ xứ - le minh phong
Bỏ xứ - tranh Lê Minh Phong

 

 

 

Thy An     

NHỮNG BÀI NGUYÊN THỦY    

 

Thy An

NGUYÊN THỦY

 

nguyên thủy là tiếng nói êm đềm

của hoa mùa xuân hé nụ

đầu ngày chưa ai hái

lời của trái tim buổi sáng thức dậy

thèm nghe một dịu dàng bên tai

 

nguyên thủy là kêu gọi trở về

nơi cánh đồng của những trong lành tươi mát

chưa nảy sinh những dị biệt

chân đi trên phù sa

ướt những tấm lòng xanh ngát bao la

 

nguyên thủy là màu sắc bức tranh

treo giữa cuộc đời

bên sáng bên tối

đôi khi là nghi hoặc

mong chờ được thánh hóa bởi niềm vui

 

nguyên thủy là đêm hào sảng

ngày tâm giao nhìn trăng tàn

địa cầu sóng sánh đáy ly

chiếc ghế lung lay không vững

chỉ có ánh mắt thật sự trao nhau

 

nguyên thủy là bầu trời đầy sao

nhắc nhở sự bền bỉ của ánh sáng

triệu năm không phai nhạt

chiếu lên mặt gầy và tóc bạc

ân cần tìm nhau góc thiên thu

 

thy an

 

 

NGỰC ĐỒI CẢNH THƠ

 

từ khoảng trống giữa hai hàng cây

ánh sáng đỏ hoàng hôn ái ngại

chiếu lên nóc những ngôi nhà xám

chứng tích mấy khoảng đời đam mê

 

gặp nhau đầy thanh hương cám dỗ

chui vào ngõ ngách không lối thoát

tâm thức chạy vòng vo kiệt lực

đắm say trong sắc lụy duyên tình

 

nguồn vô tận rót chút hạnh phúc

như ân huệ trời ban bất chợt

đam mê xô ngã thân xác mệt

nhịp thở cuồng si mặt ngu ngơ

 

nụ cười vu vơ câu vọng động

ngực đồi xanh mướt hé cảnh thơ

gục đầu mơ tưởng dòng sữa ấm

kiều nữ mỹ nhân hiện mấy bờ

 

run tay thấm lòng theo nhịp thở

vài nét hạ vàng nở bên song…

 

thy an

 

 

 

NHỚ CÁC BẠN ĐÃ ĐI XA

 

ngày bạn rời thành phố

mang theo giấc mơ rạn nứt

bao nhiêu hình ảnh nhảy múa trên bàn

đêm qua :

những chiếc ly còn vương miếng rượu

những mảnh khăn còn ướt cơm canh

mà hôm nay :

chiếc xe nhỏ đã đưa bạn đi

sang bên kia thế giới

trời đất dậy sương như muốn ngăn nước mắt chia xa

 

cõi vĩnh hằng vẽ ra nhiều khuôn mặt thân thiết

mất mát làm con người gần nhau

buổi chiều lặng lẽ nhìn lên đồi núi

rơi xuống niềm vui hiếm hoi

những điều tốt lành cùng nhắc lại

lần cuối cùng

vẫy tay

mắt lệ không lời

 

rồi những bận rộn áo cơm

sẽ làm khoảng cách dài ra

quên lãng sẽ là điều không cưỡng được

những ký ức sẽ mong manh ngày tháng

thời gian đi qua theo chu kỳ đất trời

bạn bè cát bụi tường rêu

về đâu đó

đêm vô thanh xướng danh

mưa lạnh…

 

thy an

nhớ các bạn đã đi xa, đặc biệt VNT

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Hai 202311:10 CH(Xem: 7660)
Hai mươi bốn giờ qua / Lại hai mươi bốn giờ tới / Qua một năm rồi một năm sẽ tới / Tiếng đại bác bên kia bờ đại dương vẫn liên tục dội về trong mỗi buổi sáng giấc mơ tôi
17 Tháng Hai 202310:17 CH(Xem: 5975)
Bài thơ viết ngoài công lộ / Bị tuần cảnh chặn gắn giấy phạt / Lý do những con chữ không thắt dây an toàn /
13 Tháng Hai 20232:28 SA(Xem: 5793)
Con đường phía trước còn dài, chúc ai vững bước, dùi mài chí kia, ngày mai rồi hết phân ly, quê hương, bốn bể, một bề lành an, nhắc ai dừng bước gian tham, nhất là quyền lực, bạo tàn, hại dân
13 Tháng Hai 20232:24 SA(Xem: 5638)
Nhớ lại những tháng năm xưa thời còn ở quê nhà. Đêm giao thừa sau khi đặt mâm cúng xong cả nhà mình đều xuất hành về hướng đông đi lễ chùa, má mặc áo dài màu nâu còn mình và bọn trẻ lại mặc đồ tây bình thường theo má. Má lạy Phật lạy hương linh ông bà chùa Long Khánh rồi sang chùa Tâm Ấn cũng như thế. Mình nhớ ngày ấy trời trong lắm lại mang hương xuân lành lạnh, đường phố sạch đẹp và đâu đó vẫn còn lác đác vài người phu quét lá bên đường còn sót lại. Mình hít hương xuân ngày đầu năm mới vào hồn với cả hân hoan.
13 Tháng Hai 20232:10 SA(Xem: 6591)
Dắt xe vào cổng, đập ngay vào mắt tôi là một bộ nâu sồng trong phòng khách. Không lẽ là vị Đại đức yêu văn chương - điện ảnh kết nối FB với tôi mấy tháng trước đã tìm đến, sau khi tôi cho địa chỉ nhà riêng? “Bố! Mẹ Thơm đã về!” Con gái lớn của tôi reo lên hồ hởi khi thấy tôi bước vào. “Mẹ đừng nói, xem bố có nhớ mẹ Thơm của con không?”. Tôi thoáng ngỡ ngàng trước vị ni cô vẻ tiều tụy, rồi nhận ra ngay cô hàng xóm của mình gần 10 năm trước…
13 Tháng Hai 202312:43 SA(Xem: 6354)
順天者存,逆天者亡 Thuận thiên giả tồn, nghịch thiên giả vong Thuận với thiên nhiên thì còn. Nghịch với thiên nhiên thì mất. [Mạnh Tử] “Kế hoạch phát triển nào cũng phải tính tới cái giá môi sinh phải trả – environmental costs – đối với sức khoẻ của người dân và cả trên nguồn tài nguyên lâu dài của đất nước.” Ngô Thế Vinh
06 Tháng Giêng 202312:51 SA(Xem: 6547)
Nhà văn Doãn Quốc Sỹ là thầy dạy tôi. Thầy sinh năm 1923, năm nay tròn 100, còn tôi sanh năm 1936, thầy hơn tôi 13 tuổi, năm nay tôi cũng đã 87. Tính ra năm thầy dậy tôi cách đây đã đến 70 năm rồi. Ở cái thời mà ai cũng gọi người dậy học là “Thầy”, dù là từ lớp vỡ lòng cho đến hết lớp trung học chứ không gọi là “Giáo sư” như những năm sau này. Mà người đi học thì gọi là “Học trò” chứ ít ai gọi là “Học sinh”. Thầy dậy tại trường Chu Văn An năm nào, thì tôi được học thầy năm đó. Tôi không còn nhớ mấy năm, nhưng đọc tiểu sử của thầy, trên mạng Wikipedia cho biết thầy chỉ dậy ở trường CVA có một năm 52-53, sau khi thầy dậy ở Nam Định một năm 51-52. Trang mạng này, có ghi thầy di cư vào Nam năm 54, đoạn sau lại ghi thầy dậy trường Trần Lục tại Saigon năm 53-60. Tôi không nghĩ rằng hai trường Công Giáo Trần Lục và Hồ Ngọc Cẩn dọn vào Saigon trước năm 54.
06 Tháng Giêng 202312:11 SA(Xem: 6082)
Nguyễn Du chỉ thốt lên một lần duy nhất: Ta vốn có tính yêu núi khi ông Bắc hành, ở đoạn cuối sứ trình; nhưng cái tính đó, ông đã bộc lộ biết bao lần trong 254 bài qua cả ba tập thơ chữ Hán của mình! Ai ham đọc sách mà không biết câu nói có tự cổ xưa: Trí giả lạc thủy, nhân giả lạc sơn (Kẻ trí thì vui với sông nước, người nhân thì vui với núi non); song cái ý tưởng sách vở thể hiện khát vọng thoát tục thanh cao, mơ ước được tựa vào non xanh để tìm sự yên tĩnh vĩnh hằng của nội tâm đó đã được Nguyễn Du trải nghiệm bằng toàn bộ cảm giác buồn, vui, qua các đoạn đời phong trần của mình, và ông miêu tả chúng qua bao vần thơ chữ Hán thực thấm thía, rung động.
06 Tháng Giêng 202312:02 SA(Xem: 7019)
bạn có thể vừa đi làn trái, lại cũng đi được luôn cả làn phải không hề lăn tăn chi? / và bạn quả thật (đang) làm được thế ư, thậm chí còn nhiều hơn? / vậy bạn đáng nể quá rồi / người siêu nhất trần gian!
05 Tháng Giêng 202311:09 CH(Xem: 6644)
Võ Tòng Xuân, sinh ngày 6 tháng 9 năm 1940 (tuổi con rồng / Canh Thìn), tại làng Ba Chúc trong vùng Thất Sơn, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang. Xuất thân từ một gia đình nghèo với 5 anh em. Học xong trung học đệ nhất cấp, VTX lên Sài Gòn sớm, sống tự lập, vất vả vừa đi học vừa đi làm để cải thiện sinh kế gia đình và nuôi các em... Miền Nam năm 1972, đang giữa cuộc chiến tranh Bắc Nam rất khốc liệt – giữa Mùa Hè Đỏ Lửa, Đại học Cần Thơ lúc đó là đại học duy nhất ở Đồng Bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL), được thành lập từ 31/03/1966 thời Việt Nam Cộng Hòa đang trên đà phát triển mạnh, và đã có khóa tốt nghiệp đầu tiên ra trường (1970). Võ Tòng Xuân đã được GS Nguyễn Duy Xuân (1970-1975) – là Viện trưởng thứ hai sau GS Phạm Hoàng Hộ (1966-1970), viết thư mời ông về phụ trách khoa nông nghiệp – lúc đó trường vẫn còn là có tên là Cao Đẳng Nông nghiệp, với tư cách một chuyên gia về lúa.